Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Bài Đả Thủ

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy rõ mặt đối phương, Phòng Vũ đánh mạnh lên vai người nọ một cái, rồi cũng ôm chầm lấy người nọ.

“Làm thế nào mà các cậu tìm được nơi này?”

Phòng Vũ không ngờ các anh em sẽ tìm được mình.

“Tin tức truyền khắp nơi rồi! Nói anh đã trở lại, em còn lo không tìm được anh, Lỗi Tử gọi điện thoại tới, cậu ấy bảo anh đang ở nhà một người bạn làm nghề lái taxi, em cũng chẳng biết là ai, hỏi thăm cả buổi, chỉ có mỗi Dương Tử biết về người này, nó dẫn bọn em tới xem thử, không ngờ anh thật sự ở đây!”

Nhị Hắc vô cùng kích động. Vừa nhận được tin tức của Phòng Vũ, hắn vội tụ tập các anh em, ngựa không dừng vó chạy tới đây. Nhìn thấy Phòng Vũ, bao nhiêu lời muốn nói của Nhị Hắc vọt tới bên miệng, thế nhưng chẳng biết nên nói gì trước tiên.

“Anh Vũ! …”

Các anh em vây quanh Phòng Vũ. Bao năm rồi mới gặp lại, cả đám đàn ông đều không nén được cảm xúc. Tuy rằng côn đồ trong giới xã hội đen toàn là người thô lỗ, nhưng về mặt tình cảm lại không thô chút nào, cảnh tượng đó, cho dù là người ngoài nhìn thấy cũng cảm động.

Nhị Hắc và các anh em ngồi xuống nói cả buổi, Phòng Vũ cũng biết bọn họ muốn khuyên mình ở lại.

Nhị Hắc là người cực kỳ thông minh. Vừa hỏi thăm mấy câu, hắn đã phát giác Phòng Vũ không muốn đề cập đến ba năm qua mình ở đâu, sống như thế nào. Thật ra Nhị Hắc cũng không ngốc, ba năm nay Phòng Vũ không liên lạc với bọn họ, không nói cho bọn họ biết mình đi đâu, bây giờ trở về cũng không thông báo, rõ ràng là có nguyên nhân, Nhị Hắc quá hiểu Phòng Vũ, chuyện phiền muộn trong lòng Phòng Vũ, cho dù ai hỏi cũng vô dụng.

“Anh Vũ, trở về đi! Giang Hải có gì không tốt? Anh về đây dẫn các anh em xông pha lần nữa!”

Một người anh em nóng nảy kêu lên.

“Cho dù ở phía Nam tốt cách mấy đi chăng nữa, làm sao tốt bằng ở cùng các anh em? Anh Vũ, anh không biết đâu, anh Nhị Hắc làm ăn phát đạt lắm, nhưng mấy năm qua bọn em sống không ngóc đầu lên nổi! Bây giờ mấy thằng ở Giang Hải tự xưng là đại ca, mẹ nó toàn là lũ phá hoại! Ba năm trước các anh em không giữ được anh, nhưng bây giờ anh trở về rồi, anh nhìn bộ dạng của bọn em đi, anh nỡ lòng nhìn bọn em thê thảm như vậy sao?!”

Có người nói nghe mà xót xa, cả phòng đều im lặng.

Phòng Vũ nhìn những anh em năm đó cùng mình vào sinh ra tử, có người khi đó chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi đã theo hắn đi chém giết, Phòng Vũ cũng đau lòng chứ. Lần này hắn lặng lẽ trở về, ráng nhịn không đi gặp các anh em cũ, chỉ sợ gặp rồi sẽ không kiềm lòng nổi. Bây giờ nhìn các anh em sống khổ sở như vậy, trong lòng Phòng Vũ làm sao dễ chịu cho được??

“… Anh Vũ, anh đừng đi mà. Anh Cửu được chôn cất ở Phổ Đức viên, anh cũng biết trước đây anh ấy không cách xa anh được, anh nhẫn tâm rời xa anh ấy như vậy sao? …”

Nhị Hắc nói lời này, yết hầu tắc nghẹn.

Nhị Hắc có một loại dự cảm, nếu lần này Phòng Vũ đi thật, rất có thể sẽ không quay về nữa. Mấy năm qua trong lòng Nhị Hắc luôn có cảm giác tội lỗi nặng nề, hắn cảm thấy chuyện năm đó đều do mình mà ra, là hắn hại chết La Cửu, hại Phòng Vũ ngồi tù, hại một băng đảng hùng mạnh như vậy tan đàn xẻ nghé, Nhị Hắc vẫn muốn đền bù tổn thất, hắn biết làm thế nào để đả động Phòng Vũ.

“……”

Phòng Vũ hết nói được rồi.

Mắt thấy nói đến vậy mà Phòng Vũ vẫn chưa chịu gật đầu, vài anh em tỏ ra nóng nảy.

“Anh Vũ! Anh thật sự có thể trơ mắt nhìn mọi người không có lối thoát như thế ư?? Nếu hôm nay anh không đồng ý, em…”

Người anh em này là một kẻ thô lỗ, mỗi khi nổi nóng thì mặc kệ tất cả, người nọ móc ra một con dao trong người, chỉa lưỡi dao ngay bả vai.

“… Em sẽ đâm mình một nhát, chừng nào anh đồng ý em mới rút ra!”

“Đại Thông! Làm gì vậy!”

Các anh em vội ngăn cản, nhưng người nọ quá kích động, thật sự muốn đâm vào vai mình.

Phòng Vũ ngồi đó, đưa chân đá vào đùi Đại Thông. Đại Thông té nhào, dao văng ra xa, thiếu chút nữa đã đập mặt xuống đất.

“Cái kiểu hổ báo này, đừng nói cậu từng đi theo anh Cửu!”

Phòng Vũ nổi giận, hắn ghét nhất là các anh em xốc nổi như thế, hỡ chút là lấy mạng ra liều!

“Anh Vũ…”

Đại Thông nghẹn ngào.

“Ngẩng đầu lên! Người của anh Cửu đi đến đâu là gây tiếng vang đến đó! Từ bao giờ mà cả đám trông chẳng ra gì thế này!”

Nhìn đám anh em bạc nhược chán nản, trong lòng Phòng Vũ khó chịu vô cùng! W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Anh Vũ!! …”

Mọi người đều nhìn Phòng Vũ.

“… Tôi ở lại cũng được,” Phòng Vũ nhíu chặt lông mày, rốt cuộc cũng mở miệng. “Nhưng có một điều kiện, không lăn lộn nữa. Muốn làm thì làm nghề đàng hoàng, đi chính đạo. Ai muốn theo tôi thì ở lại, ai muốn lăn lộn tiếp tôi không miễn cưỡng. Lúc nào khó khăn cứ trở về, có tôi ở đây, dĩ nhiên không thể thiếu các anh em.”

Các anh em sửng sốt, đột nhiên reo hò…

Nhị Hắc kích động ôm chặt Phòng Vũ…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...