Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Bài Đả Thủ

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe tin Phòng Vũ được thả, Hoa Miêu và Lão Lượng lập tức chạy tới bệnh viện. Nhìn tình trạng của Phòng Vũ, ấy thế mà Hoa Miêu lại rơi nước mắt.

“Mẹ nó, đừng có giống đàn bà vậy chứ!” Lão Lượng mắng Hoa Miêu, nhưng hai mắt của chính mình đã đỏ bừng.

“Ai đã làm thế với anh ấy, tao phải giết nó!!” Hoa Miêu đứng bên ngoài phòng bệnh hét lớn, làm cho người trong bệnh viện sợ hãi né ra xa.

Ngược lại, Lão Lượng chẳng nói gì cả, hắn ngồi một mình trên băng ghế ngoài phòng bệnh, mặt không biểu cảm, loay hoay một con dao trong tay, là loại dao gọt trái cây nhỏ.

Không ai dám tới gần.

Ngoài hành lang, hơn hai chục gã đàn ông đứng đó, khiến cho người nào nhìn thấy cũng muốn đi đường vòng, bầu không khí lặng ngắt như tờ.

La Cửu cũng đích thân đến đây. La Cửu nhìn Phòng Vũ, rồi ra hiệu cho Dương Lỗi theo mình ra ngoài.

Đến nơi không có người, La Cửu nhìn Dương Lỗi: “Cậu nói thật cho tôi biết, cậu đưa cậu ấy ra ngoài bằng cách nào?”

La Cửu đã tìm được người, cũng như chuẩn bị đủ tiền, nhưng còn chưa kịp dùng đến số tiền này, hắn đã nhận được tin Dương Lỗi không mất xu nào, chỉ cần gọi một cú điện thoại, chân trước vừa bước vào cục cảnh sát, chân sau đã đón Phòng Vũ ra, xe đón người lại còn là xe cảnh sát.

“Anh Cửu, em xin anh một việc, được không.” Dương Lỗi hỏi.

La Cửu quay lại phòng bệnh, nói với đám thuộc hạ của mình một câu: Không ai được gây sự.

“Không được đụng tới cảnh sát, nhưng có thể đụng tới thằng Chu Nhị phải không?” Hoa Miêu thật sự không thể nuốt trôi cục tức này. “Lão Lượng! Mày có đi không?!” Hoa Miêu đứng dậy, Lão Lượng cũng đứng dậy theo. Vì Phòng Vũ, hai người kia thậm chí không chịu nghe lời của La Cửu.

“Không ai được làm gì hết.” Dương Lỗi nói, nâng mắt lên.

“Việc này cứ để tao. Người kia, cũng để lại cho tao.”

Dương Lỗi nói, nói một cách bình tĩnh.

Phòng Vũ vừa nhập viện không bao lâu, Tôn Khoa đã dẫn vài tên cảnh sát thuộc hạ của mình đến.

Tôn Khoa xách theo túi lớn túi nhỏ, mặt mày tươi rói, khác hẳn cái gã la hét ầm ĩ trước mặt Dương Lỗi sáng hôm nọ.

Lúc Tôn Khoa và mấy tên cảnh sát xuất hiện, cả đám đàn ông ngồi bên ngoài hành lang đồng loạt đứng dậy, nhìn bọn chúng chằm chằm. Lão Lượng và Hoa Miêu không nhận ra Tôn Khoa, chỉ ngờ vực nhìn những tên cảnh sát mặc đồng phục này.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tôn Khoa chắc mẩm đây đúng là phòng bệnh của Phòng Vũ, gã kiên trì bước vào trong.

Chỉ có Dương Lỗi ngồi bên giường Phòng Vũ. Phòng Vũ vẫn chưa tỉnh.

“Tiểu Lỗi, quấy rầy rồi… chuyện này chỉ là hiểu lầm… hiểu lầm thôi… chúng tôi đặc biệt đến đây nhận lỗi… đây là… một chút thành ý…”

Nhìn ánh mắt của Dương Lỗi, Tôn Khoa vừa nói vừa đổ mồ hôi hột.

Từ khi biết được gia thế của Dương Lỗi, Tôn Khoa rụng rời tay chân.

Gã biết lần này mình gặp hạn rồi, nhưng sao có thể trách gã được? Làm gì có ai ngờ rằng cháu ruột của cục trưởng cục cảnh sát lại là anh em với đám xã hội đen dưới đáy xã hội? Còn rất thân nữa chứ? Nếu sớm biết như thế, cho dù có lấy súng chỉa vào đầu gã, gã cũng không dám làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Đùi của cục trưởng lại không ôm, chạy đi ôm chân chủ nhiệm văn phòng. Cái nào là đùi, cái nào là ngón chân, Tôn Khoa có mù đến vậy không?

Đáng tiếc gã lại không sớm biết điều này, đáng tiếc gã lại cố tình đụng vào người không nên đụng.

Dương Lỗi nhìn bọn họ, không nói gì.

“Mấy người về đi, cầm mấy thứ này về luôn.”

Dương Lỗi nói, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, không hề có chút tức giận nào.

Dương Lỗi càng bình tĩnh, Tôn Khoa lại càng lo lắng, gã có cảm giác như mưa gió sắp đến. Trực giác nghề nghiệp nói cho gã biết, bây giờ sóng yên biển lặng không có nghĩa là việc này sẽ chấm dứt như thế. Ngược lại, nó chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Tiểu Lỗi, là hiểu lầm thật đấy… cũng tại con trai chủ nhiệm Chu không chịu nói sự thật cho tôi biết, tôi không có ý nhắm vào ai hết…”

Tôn Khoa đổ mồ hôi ròng ròng nhưng vẫn lải nhải không ngừng, cố gắng cứu vãn tình hình. Gã không biết ngượng đưa ra một phong bì thật dày.

“Đây là chút thành ý dành cho Tiểu Phòng… đương nhiên, tiền thuốc men của Tiểu Phòng sẽ do tôi trả…”

Dương Lỗi không thèm chìa tay ra, Tôn Khoa cứ đưa tay như vậy cũng tự thấy lúng túng.

“Đồng chí Tôn, anh em của tôi cần nghỉ ngơi.” Dương Lỗi vẫn bình tĩnh như cũ, hơn nữa còn rất lịch sự.

Sau khi đám người Tôn Khoa buồn bã rời khỏi phòng bệnh, lúc gã đi đến đầu cầu thang, Hoa Miêu và Lão Lượng mới biết tại sao gã lại đến, hai người lập tức ném sạch những thứ gã mang đến ra ngoài.

Tôn Khoa bước nhanh hơn.

Nếu không nhờ Dương Lỗi ngăn cản, hôm nay Tôn Khoa khó mà rời khỏi tòa nhà này.

Liên tiếp truyền ba túi nước biển, rốt cuộc Phòng Vũ cũng hạ sốt. Lúc Phòng Vũ tỉnh lại, Dương Lỗi mỉm cười, chọt nhẹ lên mặt Phòng Vũ.

“Anh ngủ lâu lắm rồi. Đói bụng chưa, muốn ăn gì không?”

Phòng Vũ nhìn Dương Lỗi, suy nghĩ một lát.

“Miến tiết canh vịt.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...