Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Bài Đả Thủ

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù đã thống nhất phương pháp này, Phương Mai cũng không có ý định vội vàng kết hôn, dù sao từ yêu đương đến kết hôn cũng cần một quá trình, trước tiên chỉ nói với người nhà là đang bàn bạc, phụ huynh hai bên cũng yên lòng, coi như có được lời hứa hẹn. Tạm thời cứ theo dõi bệnh tình của bố Phương Mai, nếu thật sự không thể chậm trễ nữa thì tính sau.

Phương Mai làm vậy là vì Dương Lỗi, Phương Mai biết mặc dù chỉ là hôn nhân trên danh nghĩa, nhưng nói thế nào Dương Lỗi vẫn sẽ trở thành người từng kết hôn một lần, nếu sau này Dương Lỗi lập gia đình, ít nhiều gì cũng gây ảnh hưởng không tốt, trong lòng Phương Mai rất áy náy với Dương Lỗi. Phương Mai làm việc vô cùng chu đáo, kết hôn chỉ dành cho tình thế cấp bách, bây giờ có thể kéo đến chừng nào hay chừng nấy.

Dương Lỗi không có ý kiến gì, nghe theo sự sắp xếp của Phương Mai.

Thừa dịp có chiến hữu lo liệu chuyện vui, Dương Lỗi cũng hỏi thăm về thủ tục kết hôn trong quân đội. Thấy hắn dò hỏi việc này, cán bộ công tác chính trị tỏ ra hứng thú: “Tiểu Dương, chừng nào đến phiên cậu làm đại sự vậy?”, “Đừng có im ỉm làm trong thầm lặng đấy nhá?”…

Dương Lỗi chỉ cười cười, giả ngu để qua mặt. Cho đến bây giờ, người trong quân đội chưa từng thấy Dương Lỗi có bạn gái, mọi người biết hắn có yêu cầu cao, giới thiệu với hắn không ít người, thế nhưng hắn chẳng vừa ý ai. Có lãnh đạo đoàn nhìn trúng hắn, muốn giới thiệu con mình cho hắn, lần trước trưởng phòng Chu của bộ quân vụ nhờ hắn đi đón con gái Chu Vân cũng có ý như thế. Đối với những việc này, Dương Lỗi chỉ lịch sự từ chối, thế nên cũng không đắc tội ai. Chính vì vậy mà người cả trung đoàn đều nói, với nhân phẩm và bối cảnh gia đình của tham mưu Dương, không biết sau này sẽ tìm dạng tiên nữ nào.

Như thường lệ, mỗi tháng trung đoàn 701 sẽ có một buổi hội thao thực chiến tại sân tập quân sự cách trấn trên không xa, thông thường mỗi lần hành quân mất khoảng ba ngày. Tranh thủ giờ nghỉ, các cán bộ sẽ dẫn người vào thị trấn mua chút đồ ăn về khao các chiến sĩ, buổi tối sẽ nghỉ trọ tại trạm gác 531 ở bên cạnh thị trấn. Mỗi tháng quân đội sẽ diễn tập tại đây theo lịch trình cố định, bình thường không vào được quân doanh, bây giờ có thể chạm mặt rất nhiều quan binh ở thị trấn, người trong trấn cũng biết chộp thời cơ, có vài tiệm tạp hóa còn tập trung bán hàng cho quân đội. Dương Lỗi phụ trách tác huấn, mỗi lần đều phải dẫn đội đi diễn tập, trong mấy ngày diễn tập cũng thường vào thị trấn mua thức ăn và vật dụng hằng ngày.

Sang đến ngày thứ hai của buổi diễn tập, nhân lúc nghỉ ngơi giữa trưa, Dương Lỗi cùng vài cán bộ vào tiệm tạp hóa của thị trấn mua đồ. Chủ tiệm là một người trẻ tuổi, đang kinh hồn chưa định (chưa hoàn hồn) tán dóc với người quen.

“Trước giờ trong trấn chúng ta làm gì có chuyện này! Cướp bóc ngay giữa đường, làm tôi và vợ tôi bị hù đứng tim, tối qua suýt không về nhà được rồi!”

“Người thế nào mà hù ông sợ dữ vậy!”

“Ba thằng đàn ông cao lớn thô kệch, thằng nào cũng cầm dao! Mẹ nó chứ, lúc tụi nó rút mấy con dao sắc lẻm ra, vợ tôi thiếu điều xỉu ngay tại chỗ, không có gạt bà đâu, chân tôi cũng nhũn ra luôn! Nhìn là biết không phải bọn trộm vặt mà là kẻ từng phạm tội nhiều lần, nhìn tụi nó dám có gan giết người luôn ấy chớ!”

Câu chuyện của ông chủ hấp dẫn người trong tiệm, mọi người vội kéo tới nghe.

“Ghê gớm vậy! Sau đó thì sao?”

“Lại nói tiếp tôi đúng là mạng lớn, lát sau có một người tình cờ đi ngang qua, anh bạn đó hả, ối giời ơi, quá xá dữ dằn luôn! Tại mấy người không thấy thôi, ba tên cầm dao mà chẳng thể làm gì một người tay không tấc sắt! Tôi còn chưa thấy rõ chuyện gì đang xảy ra, ba tên cướp đã bị anh bạn kia cho nằm rạp dưới đất, dao bay xa vài mét, có thằng bị trúng một đạp lăn lộn dưới đất cả buổi không đứng dậy nổi!”

Hồi tưởng lại cảnh tượng đêm qua, ông chủ kể đến nước miếng tung bay.

“Nhìn bản lĩnh đó, nói là cảnh sát chìm tôi cũng không tin! Cảnh sát chìm chưa chắc làm được gì người đó đâu!”

“Ai mà mạnh thế, có phải trong trấn chúng ta không?”

Mọi người nghe kể cũng tò mò theo.

“Lúc đó mờ quá, không thấy rõ mặt lắm, nhưng nhìn vóc dáng người nọ, chắc chắn không phải người trong trấn chúng ta, có điều trông cũng hơi quen mắt.”

Ông chủ cảm thấy mình đã từng gặp người này rồi.

“Có phải là người trong quân ngũ không, chẳng phải hôm qua là ngày diễn tập sao? Có khi chiến sĩ đó mặc thường phục chạy ra ngoài chơi cũng nên.”

Trong lòng người dân thị trấn, chỉ có binh lính mới đủ can đảm liều mạng với bọn cướp cầm dao.

“… Bà nói vậy tôi nhớ ra rồi! Lúc trước tôi đã gặp người này! Đúng vậy, trong mấy ngày bộ đội diễn tập, hắn đến chỗ tôi mua thuốc lá! Đáng tin cậy đấy, không chừng là lính thật!”

Bên này, Dương Lỗi và vài cán bộ đều nghe thấy, ông chủ còn cười tít mắt chào hỏi bọn họ: “Cảm ơn quân đội nhân dân nhiều nha!”

Mấy sĩ quan nghe xong đều buồn bực.

“Không thể nào là lính của chúng ta được.”

Một đại đội trưởng quay đầu nói thầm.

“Buổi tối cán bộ muốn ra ngoài phải xin phép, chiến sĩ càng không thể rời khỏi trạm gác. Tối hôm qua tập hợp khẩn cấp, một người cũng không thiếu.”

“Tối qua đám cán bộ chúng ta đều có mặt, chắc chắn không phải rồi!”

“Chậc, vậy là nhận không lời khen rồi! Lời quá nhỉ.”

“Dương Lỗi, có phải cậu không đó? Nếu trung đoàn chúng ta tổ chức đánh lộn tay đôi, cậu có thể giật giải quán quân đấy!”

Một chiến hữu nói đùa.

Dương Lỗi đang trả tiền, không để ý gì mấy.

“Khỏi phải nói, tôi còn thiếu một cái cờ thưởng đây này, chắc lát nữa tôi phải đi tìm ba thằng kia để lập công quá!”

Nghe Dương Lỗi nói, mọi người đều phì cười.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Bài Đả Thủ
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...