Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Bài Đả Thủ

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ừ.”

Dương Lỗi ừ một tiếng, xem như trả lời.

“Chọn ngày luôn rồi à.”

“Sang năm.”

Dương Lỗi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phòng Vũ không nói tiếp nữa.

“Còn anh thì sao. Anh Tử không về chung với anh à?”

Dương Lỗi hỏi Phòng Vũ.

“Cô ấy ở Triều Châu.”

Phòng Vũ dừng một chút rồi nói.

Ba năm nay Phòng Vũ ở đâu, Giang Hải chẳng người nào biết. Đến bây giờ Dương Lỗi mới nghe đến tên thành phố này.

Trong xe có treo một vật trang trí hình em bé, vật nọ khẽ lay động, là do chủ xe treo lên.

“Có con rồi phải không.”

Dương Lỗi nói.

Ba năm rồi. Đám bạn có người yêu hoặc kết hôn ba năm trước của Dương Lỗi, đa số đã có nhóc tì chạy đầy đất.

Phòng Vũ không trả lời.

Dương Lỗi nhìn tuyết rơi bên ngoài.

Kể từ năm 99, cứ đến mùa đông là Giang Hải lại đổ tuyết lớn. Vừa nhìn thấy tuyết rơi, Dương Lỗi lại nhớ một năm nữa đã trôi qua.

“Mấy năm nay không có tin tức của anh, tôi cảm thấy có lẽ anh sống rất tốt, cho nên không dám quấy rầy anh.”

Dương Lỗi bình tĩnh nói.

“Không cần phải trốn tôi. Thật đấy. Không đến mức đó đâu.”

Tại sao Phòng Vũ không để lại tin tức cho các anh em cũ ở Giang Hải, tại sao lúc trước kiên quyết rời khỏi đây, Dương Lỗi biết chứ.

Mấy năm qua, Dương Lỗi đã bình tâm lại, cũng như trưởng thành hơn. Hắn không còn là cậu nhóc thích gì làm nấy của mấy năm trước. Bây giờ hắn đã là một người đàn ông.

Hắn từng nghĩ, nếu như gặp lại Phòng Vũ, mình sẽ nói gì với Phòng Vũ đây. Mỗi một năm, cách nghĩ của hắn lại thay đổi. Đến bây giờ, Dương Lỗi đã có thể tâm bình khí hòa ngồi bên cạnh Phòng Vũ, trò chuyện, tâm sự với Phòng Vũ như những người bạn cũ nhiều năm không gặp.

Thời gian, đã đưa quá khứ chìm vào dĩ vãng.

“Hai ta làm gì đến mức ngay cả anh em cũng không làm được. Anh nói có đúng không.”

Dương Lỗi nói, cười cười nhìn Phòng Vũ, nụ cười bình thản nhưng đắng chát…

Có người mở cửa xe.

“Cậu trai trẻ, thương lượng chút đi, chúng ta ngồi chung nhé! Bây giờ đón xe khó quá!”

Một người đàn ông trung niên toàn thân đầy tuyết chui vào ghế sau, thương lượng với Dương Lỗi.

Dương Lỗi do dự một chút.

“Ngài lên đi, tôi xuống.”

Dương Lỗi mở cửa xe, cầm lấy túi đồ của mình.

“Đi đi, anh đang bận mà.”

Dương Lỗi nói với Phòng Vũ, sau đó xoay người, đi vào trời đầy tuyết.

“Dương Lỗi!”

Dương Lỗi dừng bước.

Phòng Vũ xuống xe, đứng trong làn tuyết.

“Lên xe đi, tôi đưa em về.”

Dưới ánh đèn đường, bóng hình của Phòng Vũ trải thật dài.

Dương Lỗi xoay người lại, cách một lớp tuyết, hai người nhìn đối phương.

Một chiếc xe vắng khách chạy đến sau lưng Dương Lỗi, tài xế taxi nhấn còi.

“Đi không?”

Tài xế thò đầu ra hỏi Dương Lỗi.

Dương Lỗi cúi đầu, mở cửa xe.

“Được rồi, chiếc này cũng thế thôi.”

Dương Lỗi nhìn Phòng Vũ.

“Gặp lại sau.”

Tài xế giẫm chân ga, quay đầu xe lại, phóng đi mất.

Sau lớp cửa kính, Phòng Vũ vẫn đứng một mình trong làn tuyết, Dương Lỗi không quay đầu lại…

Dương Lỗi tựa vào ghế, quay cửa kính xe xuống.

Tuyết lớn và gió rét thổi tới tấp vào mặt hắn, lạnh đến thấu xương, thế nhưng Dương Lỗi chẳng có cảm giác gì…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Bài Đả Thủ
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...