Càng tức giận hơn khi ta đi, bọn nam tử kia lại hỏi tỷ ấy:
"Kia cũng là cô nương trong cung sao? Phong thái thật hào sảng."
Trường Ninh giật mình, sống lưng lạnh buốt, một cảm giác nguy hiểm chưa từng có ập đến.
Ta chỉ về vài ngày, phụ hoàng đã vì ta khiển trách Chiêu Dương vốn đang được sủng.
Giờ thậm chí ta không lộ diện, các công tử thế gia đã bị thu hút.
Cứ thế...
Phụ hoàng có để ta ở lại, đưa tỷ ấy đi không?
Nhớ lại khổ nạn kiếp trước, Trường Ninh lo sợ.
Tỷ ấy chưa nổi tiếng kinh thành, chưa đợi hoàng đế Khương Quốc cầu hôn, thành mẫu nghi thiên hạ tôn quý, làm sao yên tâm cho được?
Để ta sớm về biên cương, Trường Ninh liều mình dùng thủ đoạn.
Lúc phụ hoàng đăng cơ, Quốc sư từng nói võ tướng họa quốc, nên Đại Chu trọng văn khinh võ.
Trường Ninh vấn an phụ hoàng, giả vờ tùy ý nói hôm trước thăm cữu cữu, cữu cữu dường như bất mãn với bổng lộc quân đội.
Hôm đó phụ hoàng lấy lý do biên quan không thể thiếu người quán xuyến, bảo cữu cữu lập tức trở về, sợ cữu cữu kết giao quần thần.
Tối lại lén triệu ta, bảo lần này về biên cương phải theo dõi cữu cữu, nếu cữu cữu có ý khác phải lập tức bẩm báo.
Ta bình tĩnh nhận lời.
Ra khỏi thư phòng, m.á.u trong người ta dồn lên.
Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
Xông thẳng vào phòng Trường Ninh, kéo tỷ ấy nhấn vào chum sen đầy nước.
"A a a!! Phương Kinh Hoa ngươi điên rồi!"
"Ta thấy tỷ ấm đầu thật rồi, cho tỷ tỉnh táo lại."
Tổ chim mà rơi thì há có trứng lành?
Cữu cữu là cữu cữu ruột, Trường Ninh lại đẩy ông vào đường chết.
Phải, kiếp trước tỷ ấy đã thế rồi.
Sau ba năm về kinh, để ở lại, tỷ ấy đã cố ý nói với phụ hoàng rằng cữu cữu có mưu đồ. Từ đó Phụ hoàng kiêng kỵ tướng biên quan, cố ý khắc chế bổng lộc, khiến Đại Chu thua liên tiếp.
Sau tỷ ấy bỏ trốn, bị quân Khương Nhung bắt, để giữ mạng, tỷ ấy lại bán tình báo, khiến vạn tướng sĩ mạng vùi biên cương.
Trường Ninh giãy giụa đẩy ta, điên cuồng cười:
"Ngươi thẹn quá hóa giận hả Phương Kinh Hoa? Ta biết ngươi muốn ở lại thay ta, ta nói cho ngươi biết, chỉ có ta được ở lại!"
Ngu xuẩn.
Ta nhìn vẻ đắc ý của tỷ ấy, chỉ thấy buồn cười.
Tỷ ấy không chịu nổi cái khổ ở biên cương, kiếp này đến cái khổ ở trong cung cũng không muốn chịu.
Nhưng tỷ ấy không biết kiếp trước vinh hoa của ta là do ta nỗ lực giành lấy.
Kiếp trước Chiêu Dương cũng ngang ngược, nhưng ta chưa từng bị bắt nạt.
Vì Chiêu Dương không dám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kinh-hoa-lvop/chuong-4.html.]
Ta ngày ngày dậy sớm hơn người, ngủ muộn hơn người.
Bài vở ta đều nhất, cầm kỳ thi họa đều giỏi.
Có năm nước láng giềng đến, ra đề thách thức, là nửa bài nhạc truyền ngàn năm của nước họ mà chưa một ai nối được, bảo hoàng tử công chúa nước ta nối.
Đề bài làm khó mọi người, sứ giả nước láng giềng càng kiêu, nói nước ta được ca tụng là quốc gia lễ nhạc mà cũng chỉ tầm thường vậy thôi.
Phụ hoàng rất không vui, huynh đệ tỷ muội khác bỏ cuộc, chỉ có ta thức thâu hai ngày đêm, khiến sứ giả nước láng giềng phải kinh ngạc trước lúc rời đi.
Phụ hoàng mừng rõ, càng xem trọng ta, ban thưởng nhiều như nước.
Người khác ghen tị? Tất nhiên.
Nhưng họ có dám đối phó với ta không? Tất nhiên không.
Phụ hoàng xem trọng, ta thành quân cờ để người khoe khoang, hễ có ngoại quốc đến, hay quốc yến, chắc chắn có chỗ cho ta ngồi kề cạnh người.
Lúc đó, ta là mặt mũi của Đại Chu.
Ta đủ tàn nhẫn với bản thân, nên khiến mình thành công chúa độc nhất vô nhị.
Tính không thể thay thế này cũng thành chỗ dựa cho ta và mẫu thân sống yên trong thâm cung.
Kiếp này cũng thế.
Chiêu Dương vốn được phụ hoàng cưng chiều, nếu ta chỉ là công chúa, tranh chấp giữa tỷ muội không gây nên sóng gió gì.
Nhưng lần này ta về là với thân phận phó úy nhận thưởng.
Ta đại diện cho binh sĩ khổ cực trấn giữ biên cương. Nếu ta bị ngược đãi kinh thành, truyền về, sợ tổn thương lòng quân.
Dù ta là ai, ta cũng phải có giá trị.
Tiếc thay Trường Ninh không hiểu điểm này.
Tỷ ấy chỉ biết kiếp trước ta ở trong cung, được các công tử ái mộ, được phụ hoàng cưng chiều.
Liền cho đó là quan hệ nhân quả.
Như giờ, tỷ ấy ghé sát tai ta, tự tin nói:
"Nói cho ngươi biết một bí mật, sau này ta sẽ được gả cho hoàng đế Khương Quốc, thành mẫu nghi thiên hạ tôn quý. Còn ngươi, chờ c.h.ế.t nơi khổ sở và rét buốt đó đi."
Ta khẽ cong môi.
Xem ra kiếp trước tỷ ấy đã nghe nhiều về chuyện tình giữa ta và hoàng đế Khương Quốc.
Nghe đồn rằng ta may mắn cứu hoàng đế Khương Quốc khi hắn đang bị ám sát, thế là hắn đem lòng yêu ta, quyết phải cưới cho bằng được.
Tiếc thay, mọi thứ đều là giả.
Thật ra ta có thể nhắc Trường Ninh, để tỷ ấy quay đầu.
Nhưng vì sao ta phải làm vậy?
Chúng ta đều được sống hai kiếp, mỗi người một con đường riêng, rất công bằng.
Hơn nữa, Trường Ninh ghen tị thù hận ta, ta cũng hận tỷ ấy.
Kiếp trước ta nỗ lực để chạm đến ngôi vị cao nhất mà mọi nữ tử đều mong ước. Ta vốn định dùng năng lực khiến phụ hoàng hủy bỏ hôn sự, để ta có thể bước vào triều đường bằng thân phận nữ tử, mở ra một con đường mới cho nữ tử trong thiên hạ.
Nhưng vì Trường Ninh, biên cương đại bại, quân Khương Nhung nam hạ.
Để bảo toàn thân mình, phụ hoàng cầu Khương Quốc cứu viện, điều kiện là xưng thần, dâng ngàn vạn lượng vàng, thêm ta hòa thân.
--------------------------------------------------