Tạ tiên sinh nói: “Vậy chi bằng phái người canh chừng Tước Chi cô nương—”
“Nàng mà vài hôm không thấy Cô, liền khóc nháo không thôi, ai cản nổi nàng?”
Điện hạ nhẹ nhàng day trán: “Việc Cô kết thân với nhà họ Viên, tuyệt đối không thể để xảy ra biến cố.
Chờ Tước Chi uống xong Vong Tình Thủy, lập tức đưa nàng đến biệt trang ngoài thành, trước khi tiểu thư rời đi, không được để nàng quay về.”
Tạ tiên sinh chắp tay đáp:
“Tuân chỉ. Chỉ là Tước Chi cô nương tâm tư đơn thuần, mong Điện hạ phái một người đáng tin đi theo chăm sóc.”
Điện hạ trầm mặc chốc lát.
Không biết nghĩ đến điều gì, giọng nói bỗng lạnh hơn ba phần:
“Đúng là Cô có một người thích hợp.”
“Trúc Ô.”
Một luồng gió nhẹ lướt ngang qua bên cạnh ta.
Ta ngẩn người, lúc này mới nhận ra — Trúc Ô, ám vệ bên cạnh Điện hạ, vẫn luôn ở đây.
Chỉ là tâm trí ta hỗn loạn, hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của hắn.
Không biết vì sao, Trúc Ô lại không vạch trần ta.
Hắn quỳ một gối lắng nghe hết mệnh lệnh của Điện hạ, rồi chuẩn bị lặng lẽ rút lui vào bóng tối.
Điện hạ nhìn theo bóng lưng hắn, bất chợt lên tiếng:
“Phải làm thế nào, hẳn ngươi đã rõ.”
Chưa đợi Trúc Ô đáp lời,
Điện hạ bỗng bật cười nhẹ:
“Là Cô hồ đồ bận rộn quá rồi.
Tước Chi tâm tư đơn thuần, nhưng cũng không đến mức xem cá chép là trân châu.
Ngươi nói xem, có phải không, Trúc Ô?”
Giọng Trúc Ô vang lên từ sau chiếc mặt nạ: “Phải.”
“Lui xuống đi.”
Giọng Điện hạ lại trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Làn gió kia lại một lần nữa lướt ngang qua người ta.
Điện hạ cũng chậm rãi bước tới bên cửa sổ, chắp tay sau lưng nhìn lên vầng trăng tròn giữa trời:
“Tước Chi à, Tước Chi... nếu nàng thông minh hơn một chút, có lẽ đã chẳng khiến Cô phải nhức đầu đến thế này...”
Ta ngây dại đứng tại chỗ.
Chỉ cảm thấy mũi tên của Giang thị e là tẩm phải loại độc lợi hại kỳ lạ nào đó.
Nếu không thì, rõ ràng bị thương ở bả vai, sao tim ta lại đau đến thế này?
Đau đến nỗi chân run không vững, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lau thế nào, cũng không sạch được.
04
Ta suy nghĩ suốt một đêm mà vẫn chẳng thể nghĩ thông.
Rõ ràng thuở thiếu thời, Điện hạ lại yêu nhất sự ngu ngơ, khờ dại của ta.
Người từng nói, chỉ có ta như vậy mới khiến Người buông xuống phòng bị, mới có thể làm một Lưu Hiến biết khóc biết cười, chứ không phải một Trường Lăng vương ngày ngày giữ khuôn phép, vui giận chẳng lộ nơi sắc mặt.
Nhưng ta quá đỗi ngu ngốc.
Đến cả bản thân sai ở đâu, làm thế nào khiến Người không còn thích ta nữa… ta cũng không biết.
Khi t.h.u.ố.c trôi xuống bụng, cơn đau đầu ập đến dữ dội như có ngàn vạn trùng kiến đang gặm nhấm trong óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kinh-thuoc/2.html.]
Ta không nhịn nổi mà quỳ rạp xuống đất, ôm đầu lăn lộn, gào khóc t.h.ả.m thiết:
“Đau quá… Điện hạ… đau lắm…”
Dường như Điện hạ cũng thấy xót, cúi người ôm ta vào lòng.
“Sẽ nhanh thôi, sẽ không đau nữa. Ngoan nào, Tước Chi.”
“Cô vẫn luôn ở đây.”
Chưa kịp dứt lời, Tạ tiên sinh đã vội vã đẩy cửa bước vào:
“Điện hạ! Xe ngựa của tiểu thư nhà họ Viên bị tập kích dưới chân núi, nữ công bị hoảng sợ—”
Lời của Tạ tiên sinh bỗng nghẹn lại giữa chừng khi ánh mắt chạm đến bộ dạng t.h.ả.m hại của ta.
Thế nhưng Điện hạ lại không do dự nửa khắc, lập tức đẩy ta ra, đứng dậy:
“Chuẩn bị ngựa, Cô tự mình đi đón nữ công.”
Tạ tiên sinh đưa mắt nhìn ta, trong mắt có chút không đành lòng:
“Tước Chi cô nương…”
“Chỉ là chút đau đớn thôi, không nguy đến tính mạng.”
Điện hạ khoác áo choàng lên người, bước chân khi ngang qua ta dường như khựng lại trong khoảnh khắc, nhưng rồi đôi hài thêu hình giao long vẫn sải bước đi vòng qua ta mà rời khỏi:
“Chỗ ở của nữ công đã chuẩn bị xong chưa? Cô nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy Thuỷ cư là tốt nhất. Nàng ấy yêu hoa hải đường, hãy đem toàn bộ hoa hải đường trong phủ chuyển sang đó…”
Bóng lưng Điện hạ dần dần khuất xa.
Trong cơn đau khiến đầu óc không thể nghĩ ngợi gì, chợt từng hình ảnh lần lượt hiện lên rõ ràng.
Là Điện hạ năm tám tuổi, vén rèm xe, gương mặt còn non nớt ánh lên tia thương xót:
“Phụ vương, đó chỉ là một đứa trẻ… xin người hãy cứu lấy nàng.”
Là Điện hạ mười hai tuổi, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt ta giấu trong chăn vì bị thương khi luyện võ:
“Không đau, không đau… Tước Chi không đau nữa.”
Là Điện hạ mười sáu tuổi, cởi bảo kiếm đeo bên hông trao vào tay ta:
“Từ nay về sau, Tước Chi chính là kiếm khách của ta.”
Là Điện hạ mười tám tuổi, từng muỗng từng muỗng đút ta chén t.h.u.ố.c đắng chát:
“Không uống t.h.u.ố.c sao khỏi bệnh? Đừng sợ đắng, ta đã sai người làm sẵn mật táo rồi.”
Và cuối cùng, là tối hôm qua.
Trường Lăng vương mười chín tuổi đứng khoanh tay bên cửa sổ, phong thần tuấn lãng, tuấn nhã như liễu rủ dưới trăng xuân:
“Tước Chi… nếu nàng thông minh hơn một chút, có lẽ đã chẳng khiến Cô phải nhức đầu thế này…”
Cuối cùng, tất cả những hình ảnh ấy cùng bóng dáng ngày càng xa của Điện hạ, cùng vị đắng chát vẫn còn vương nơi đầu lưỡi, tan vào ánh sáng ban mai mờ mịt — mơ hồ như một đường chỉ mảnh nơi chân trời.
05
Tựa như ta đã mơ một giấc thật dài, thật dài.
Trong giấc mộng ấy, ta lại đem lòng ngưỡng mộ chủ quân của mình — Trường Lăng vương.
— Chuyện này sao có thể!
Trường Lăng vương là người cứu mạng ta, cho ta cơm ăn áo mặc, lại còn cho phép ta học võ công.
Ta sao có thể lấy oán báo ân, dám mơ tưởng đến Điện hạ!
Ta nên coi Người như cha, như tổ tông mà thờ phụng mới phải!
Chỉ là không hiểu sao, khi ta đem suy nghĩ đó nói cho Trúc Ô nghe,
Giọng hắn lại có vẻ kỳ lạ:
“Ngươi thật sự... kính trọng Điện hạ như phụ thân ư?”
“Đó là... là ví dụ, là phép so sánh thôi!”
Ta vội vã xua tay: “Ta đâu dám làm con gái của Điện hạ, sau này con cái của Người, đều là tiểu chủ tử của chúng ta—”
--------------------------------------------------