Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sinh Trùng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mẹ nghe người trong làng bảo, trên trấn có bệnh viện, bác sĩ ở đó trị đủ mọi bệnh. Thằng ba, hay là đưa mẹ đến đó xem thử?”

Ông ba chau mày, giọng nặng nề:

“Mẹ, bệnh viện trên trấn thì chữa được cái gì chứ? Toàn lừa bịp thôi, mẹ đừng tin.”

8

Ông ba vừa dứt lời, ông nội liền cầm sợi dây thừng bước vào nhà.

Bà cố vừa thấy dây thừng, gương mặt liền hiện rõ vẻ kinh hãi, bà cố nói:

“Vọng Tử, bà sẽ không khát đến c.h.ế.t chứ?”

Chú họ lắc đầu, nói: “Bà yên tâm, không sao đâu.”

Nói rồi, chú họ liền lấy dây trói bà cố lại.

Ông ba đứng bên cạnh dặn: “Trói chặt vào.”

Bà cố thở hổn hển, giọng đầy đáng thương:

“Khát quá… tao khát chịu không nổi rồi, cho tao uống chút nước đi.”

Chú họ đáp: “Bà, ráng chịu một chút, không phải bà khát, mà là ký sinh trùng trong cơ thể bà khát.”

Bà cố tựa vào vách tường, miệng liên tục rên rỉ “ôi dào ôi dào”, trông rất đau đớn.

Ông ba nói: “Anh cả, trời cũng không còn sớm, tôi với Vọng Tử về trước đây. Anh nhớ chăm sóc mẹ, sáng mai tôi lại sang.”

Ông nội cau mày: “Giờ cũng muộn rồi, hai người ở lại đi, hà tất phải chạy tới lui cho vất vả.”

Ông ba lắc đầu: “Nhà còn có chuyện, anh cứ chăm sóc mẹ trước, sáng mai tôi sang.”

Nói rồi ông ba lại quay sang bà cố:

“Mẹ, con về trước, mẹ ráng chịu một chút, mai con qua đón mẹ.”

Bà cố lộ rõ vẻ hoảng hốt:

“Thằng ba, con đừng đi, ở lại đi, mẹ không nhìn thấy con thì trong lòng bất an lắm.”

Ông ba đáp: “Mẹ ở nhà con trai ruột của mình thì lo gì chứ? Con phải về thăm thôn, mấy người c.h.ế.t kia con đều quen biết, con phải đi đưa tiễn họ.”

Dứt lời, ông ba cùng chú họ rời đi.

Bà cố dõi mắt nhìn theo bóng lưng ông ba, miệng còn gọi với:

“Thằng ba, mai nhớ tới sớm một chút nhé.”

Chẳng mấy chốc, bóng dáng hai người đã khuất hẳn.

Bà cố dựa vào vách, liên tục nuốt nước bọt, khổ sở than:

“Thằng cả, tao khát quá.”

Ông nội giả vờ như không nghe thấy, cúi xuống nhặt những chiếc sủi cảo rơi dưới đất.

Ông nội lẩm bẩm: “Bánh ngon thế này mà bị phí phạm.”

Ông nội lau sạch đất cát trên bánh rồi bày lại vào đĩa.

Ông nội nói tiếp: “Bà già, mang ít nước tương tới, rồi lấy rượu trắng luôn.”

Bà nội mỉm cười, nhanh chóng mang nước tương và rượu ra.

Ông nội cởi giày, leo lên giường đất, há miệng ăn ngấu nghiến sủi cảo nhân thịt.

Tôi vô thức nuốt nước bọt, sủi cảo nhân thịt trông thơm phức.

Ông nội trừng mắt nhìn tôi, gắt gỏng:

“Nhìn cái gì mà nhìn? Có chút đồ ngon là lại thèm, sao mà mày ham ăn thế hả?”

Tôi bị ông mắng, thấy ngượng ngùng.

Tôi không dám thèm sủi cảo nhân thịt, cũng chẳng dám thèm kẹo hồ lô.

Hễ đồ ngon mà tôi lỡ nhìn thêm một chút, ông nội đều mắng tôi tham ăn.

Bà nội nói: “Ông già, ông trông mẹ đi, tôi đi giặt đồ.”

Ông nội gật đầu, tiếp tục ăn sủi cảo nhân thịt.

Bà cố tựa vào tường, miệng rên rỉ: “Nước… cho tao uống nước…”

Bà nội bảo tôi: “Tiểu Phúc, đi theo bà.”

Tôi gật đầu, theo bà nội đi vào nhà kho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-sinh-trung/chuong-5.html.]

Bà nội vẫn cười, mở tủ đựng bát đũa, bưng ra một đĩa sủi cảo nóng hổi.

Bà nội đặt đĩa sủi cảo lên bếp, cười nói:

“Tiểu Phúc, ăn đi, ăn thoải mái vào.”

Tôi hỏi: “Bà, sủi cảo nhân thịt này ở đâu ra vậy?”

Mắt bà nội hơi đỏ, nhưng vẫn cười:

“Bà giúp trưởng thôn bắt cá dưới sông, trưởng thôn cho thịt, cháu mau nếm thử đi.”

9

Những chiếc sủi cảo nhân thịt tỏa ra mùi thơm nức.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi không kìm được, nuốt nước bọt rồi cầm một cái sủi cảo đưa đến bên miệng bà nội:

“Bà nội, bà cũng ăn đi.”

Bà nội mỉm cười nói: “Bà ăn rồi, không cần cho bà, cháu mau ăn đi.”

Tôi lắc đầu.

Bà nội đang nói dối, môi bà chẳng dính chút dầu mỡ nào, rõ ràng chưa hề ăn sủi cảo nhân thịt.

Thấy tôi không chịu ăn, bà nội nhận lấy sủi cảo, cắn một miếng nhỏ.,

Nhân bánh có màu trắng, không giống với loại sủi cảo nhân thịt mà bà cố tôi ăn.

Bà nội nói: “Sủi cảo nhân thịt thơm quá, Tiểu Phúc, cháu mau thử đi.”

Tôi cầm lên một cái, cho vào miệng.

Đã rất lâu rồi tôi chưa từng ăn sủi cảo nhiều thịt đến thế.

Bà nội bảo: “Tiểu Phúc, cháu cứ ở lại trong kho, bà quay về gian đông một lát, đợi cháu ăn xong hẵng về.”

Tôi gật đầu: “Cháu biết rồi.”

Bà nội bưng theo một bát nước rồi đi ra khỏi kho.

Trong kho chỉ còn mình tôi.

Tôi ăn ngấu nghiến sủi cảo, nhưng không ăn hết.

Tôi để dành cho bà nội ba cái, giấu vào túi áo, rồi bước sang gian Đông.

Bà cố đã già đi trông thấy, làn da như vỏ cây khô, lại nổi đầy những cục u to bằng quả trứng.

Bà cố yếu ớt nói: “Nước… cho tao nước, tao sắp khát c.h.ế.t rồi.”

Ông nội đáp: “Mẹ, vừa rồi mẹ đã uống một bát rồi, không thể uống thêm nữa!”

Đôi mắt bà cố đỏ ngầu, bà cố hướng về phía ông nội mà gào lên:

“Nước! Cho tao nước! Đồ con bất hiếu!”

Đôi mắt bà cố trừng lớn, tôi còn thấy rõ có những con ký sinh đỏ đang ngọ nguậy trên nhãn cầu.

Thì ra mắt bà cố đỏ không phải vì máu, mà vì đã bị ký sinh trùng bò kín.

Chúng vừa dài vừa mảnh, mảnh như những sợi chỉ.

Ông nội hoảng hốt trước tiếng gào của bà cố:

“Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn làm gì vậy?”

Bà cố giận dữ: “Nước! Tao muốn uống nước!”

Vừa nói xong, bà cố lăn lộn trên giường đất, còn dùng đầu đập mạnh vào tường, đến mức đầu cũng rách toạc.

Ông nội hoảng loạn: “Mẹ, sao mẹ lại làm vậy?”

Bà cố gào thảm thiết: “Tao không sống nổi nữa… tao khát… tao sắp khát c.h.ế.t rồi…”

Ông nội ngẩn người vài giây, không biết nên làm gì.

Ông nội quay sang bà nội hỏi: “Bà nó, giờ phải làm sao?”

Bà nội bảo: “Mẹ khổ sở như vậy, hay là cho mẹ uống chút nước đi?”

Ông nội khó xử: “Nhưng Vọng Tử dặn rồi, mẹ không thể uống nước. Nếu xảy ra chuyện, tôi biết ăn nói thế nào với lão Tam?”

Bà tôi nói: “Chỉ uống vài ngụm thôi, chắc không sao đâu.”

Ông nội đáp: “Ừ… được.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sinh Trùng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...