Ta hơi đỏ mặt.
“Nhìn gì?”
“A Thiền, trước đây ta chỉ nghĩ nàng là một cô nương lương thiện, hôm nay ta mới phát hiện ra nàng còn rất dũng cảm, muốn làm là làm ngay. Trước kia ta luôn cảm thấy phải chuẩn bị vạn sự chu toàn mới có thể bắt tay vào làm, bây giờ đột nhiên cảm thấy cũng không nhất thiết phải hoàn hảo mọi việc.”
Ta không hiểu rõ lời y nói lắm.
Nhưng ngày hôm sau, ta đã hiểu.
Y kiện Lý phu nhân ra công đường.
Nhưng Lý phu nhân dù sao cũng là kế mẫu của y, con kiện mẹ, phải chịu hình phạt trượng hai mươi.
Y bị đ.á.n.h xong thì cáo buộc Lý phu nhân đã cố ý vứt bỏ y mhi còn nhỏ, lại dùng con riêng của mình để thay thế thân phận đích t.ử của y, khiến Tạ Tùng Đình giả mạo dùng tên của y tồi ghi vào sổ sách dưới danh nghĩa mẹ ruột của y, che giấu ngoại tổ gia của y, đồng thời hưởng thụ mọi lợi ích do ngoại tổ gia của y cung cấp.
Nếu không phải y viết thư hỏi thăm, cũng không biết ngoại tổ gia của mình mỗi năm phải đưa cho Hầu phủ rất nhiều tiền để nuôi dưỡng tên Tạ Tùng Đình giả mạo kia.
Kinh Triệu Phủ Doãn rất coi trọng vụ án này.
Bởi vì Tạ Tùng Đình hiện tại là Thế t.ử Hầu phủ do triều đình đích thân sắc phong nên nếu sự việc quả thật như Tạ Trì đã nói thì Tạ Tùng Đình giả mạo hiện tại là một ngoại thất t.ử mà để một ngoại thất t.ử hưởng tước vị do triều đình phong tặng, quả thật làm mất thể diện.
Tạ Trì đã cung cấp một số nhân chứng và vật chứng.
Nhưng Kinh Triệu Phủ Doãn tự có cách điều tra của mình.
Tạ Trì được người khiêng trở về.
Ta mời đại phu đến bôi t.h.u.ố.c cho chàng.
Nhìn y nhăn nhó đau đớn, mũi ta có chút cay cay.
Ta dụi đi giọt nước mắt đột nhiên trào ra, đợi đại phu đi rồi thì không nhịn được mà nói: “Biết rõ sẽ bị đ.á.n.h trượng tại sao không đợi một chút? Đợi chàng thi đỗ tú tài thì không phải sẽ không cần chịu cái đau này sao.”
Tạ Trì rất cố gắng đưa tay ra lau nước mắt cho ta nhưng lại vô tình chạm đến vết thương ở m.ô.n.g, khẽ rít lên một tiếng.
Mày mắt y ánh lên nụ cười, khí chất cả người đột nhiên trở nên nhẹ nhõm, thản nhiên, không còn là bộ dạng căng thẳng lo lắng như lúc mới gặp.
Y cười tươi đáp lời.
“Đúng vậy, ban đầu ta cũng định như thế, đợi ta thi đỗ tú tài hoặc thậm chí là đợi ta thi đỗ tiến sĩ, đến Kim Loan Điện thỉnh bệ hạ làm chủ cho ta mới phải. Nhưng ta lại nghĩ như vậy rốt cuộc phải đợi bao nhiêu năm nữa đây? Danh tiếng của ta hiện giờ đã bị làm cho xấu xa như thế này, nếu đợi thêm nhiều năm nữa thì liệu ta có đợi nổi không? Cho dù ta đợi nổi, ta cũng không muốn đợi nữa, ta không thể để một A Thiền tốt đẹp như nàng gả cho một người mang tiếng xấu như ta được.”
Anan
Trong lòng ta ấm áp, giống như đột nhiên có một vầng thái dương mọc lên từ đáy lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lac-vi-uong/chuong-5.html.]
“Ta chưa nói sẽ gả cho chàng.”
“Nàng chưa nói, là ta tự nghĩ, A Thiền, ta có thể nghĩ vậy không?”
Tạ Trì ở lại chỗ ta, chờ đợi phán quyết của Kinh Triệu Phủ Doãn.
Vài ngày sau, cửa nhà ta bị gõ.
Một thanh niên có vẻ ngoài tuấn tú đứng trước cửa nhà ta, hắn nói mình là Tạ Tùng Đình.
Đây là lần đầu tiên ta gặp người này.
Ta thấy hắn hoàn toàn không giống với những gì ta tưởng tượng.
Hắn rất đẹp nhưng lại kiêu căng.
Hắn yêu cầu ta giao Tạ Trì ra bởi vì hắn tuyệt đối không cho phép có người nào đó bôi nhọ mẫu thân của chàng như thế.
Trong mắt hắn, Lý phu nhân thấy hắn đáng thương nên mới nhận hắn làm con nuôi nên hắn tuyệt đối không phải là con riêng của Lý phu nhân.
“Ngươi bôi nhọ mẫu thân như thế, thật hổ thẹn là con cái.”
Tạ Trì thản nhiên nói: “Bà ta không phải mẫu thân của ta, mẫu thân của ta sẽ không vứt bỏ ta và cũng sẽ không để ta mang danh tiếng xấu, càng không thể cùng người khác hãm hại tôi là trộm.”
“Ngươi nói hươu nói vượn, rõ ràng là ngươi từ khi về nhà đã thích gây chuyện, không lo làm ăn, còn không chịu sửa đổi, nếu không, cũng không phải con ruột, vì sao mẫu thân lại đối xử với ta rất tốt, còn đối với ngươi lại như vậy? Chẳng lẽ không phải là vấn đề của chính ngươi sao?”
Ta và Tạ Trì nhất thời không nói gì, đều rất bình tĩnh nhìn chàng ta.
Ta vốn tưởng Tạ Tùng Đình chỉ là kẻ xấu, giờ ta còn thấy hắn ngu ngốc nữa.
“Nếu không phải mẹ ruột của ngươi, tại sao lại phải phân biệt đối xử? Thật sự vì Tạ công t.ử đây là người gặp người yêu mến sao? Nhưng ta lại không thích ngươi đấy. Nếu theo lời ngươi nói thì ngươi khiến ta chán ghét, đều là lỗi của người. Ngươi nên tự xem xét lại bản thân, đúng không?”
Tạ Tùng Đình dường như đã ý thức được điều gì đó.
Môi hắn run rẩy, không nói nên lời.
Lâu sau, hắn lại thu liễm tâm thần, nhìn về phía ta, cố gắng lần cuối: “Nếu ngươi vì ta không chịu cưới ngươi nên mới đồng lõa với y để trả thù hả giận thì hoàn toàn không cần thiết. Chỉ cần ngươi có thể khuyên Tạ Trì nhận tội, từ bỏ việc vu cáo, ta nguyện ý cưới ngươi làm thê t.ử. Tam môi lục sính, bát kiệu đại kiệu, mọi vinh hoa phú quý mà ngươi muốn đều dễ dàng có được, thế nào?”
Ta có chút bị chọc tức.
Phẩm hạnh ta cao khiết như thế.
Một tên tiểu tặc như hắn làm sao xứng cơ chứ?
--------------------------------------------------