Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lạc Vị Ương

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi muốn mua chuộc ta ư? Nếu ngươi không chột dạ, vậy ngươi mua chuộc ta làm gì? Nếu ngươi chột dạ, tự xưng là thanh cao thì sao không khuyên mẹ ngươi nhận tội? Ngươi tự cho mình là quân t.ử nhưng lại luôn dùng lòng tiểu nhân để suy bụng người khác, ngươi thật nực cười.”

Tạ Tùng Đình đập cửa bỏ đi.

Thật đáng thương cho cánh cửa nhà ta, vốn dĩ chỉ là một tấm ván gỗ tạm bợ, lại còn phải chịu cảnh đập phá như thế, thật xui xẻo.

Tạ Trì dùng giọng điệu rất bình tĩnh kể cho ta nghe những chuyện xảy ra ở Tạ gia.

Thực ra, khi y mới trở về, vẫn rất cố gắng muốn hòa nhập vào đại gia đình Hầu phủ này.

Nhưng y không phải là người mù.

Yêu và không yêu, thực ra rất dễ phân biệt.

Cũng là việc đọc sách được phu t.ử khen ngợi, Lý phu nhân sẽ vui mừng vì sự tiến bộ của Tạ Tùng Đình, còn đối với y thì chỉ lạnh nhạt gật đầu, thậm chí còn mang theo sự chán ghét.

Lý phu nhân báo cho y biết đã tổ chức tiệc đón gió ở Khoái Hồng Lâu, đợi khi y đến đó thì bị người ta kéo vào chuốc rượu say mèm rồi bị vứt ở cổng Hầu phủ chịu lạnh suốt đêm.

Đợi đến sáng hôm sau tỉnh dậy, bị phụ thân mắng c.h.ử.i thậm tệ, y mới biết nơi tổ chức tiệc đón gió là Lai Hồng Lâu, là t.ửu lầu lớn nhất kinh thành, còn Khoái Hồng Lâu lại là một thanh lâu.

Và chuyện y đi thanh lâu không trả tiền bị người ta đ.á.n.h cho một trận cứ thế nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Rồi đến chuyện Tạ Ngọc Như cố ý tỏ vẻ thiện chí, sau đó lại khóc lóc nói mình bị mất tiền tháng, không có cách nào mua quà sinh nhật cho mẹ. Nàng ta ngại đến tiệm cầm đồ nên khóc lóc cầu xin y giúp đỡ bán một cái trâm cài tóc.

Y vừa cầm lấy cái trâm ra khỏi Hầu phủ, đã bị người làm chặn lại, tại chỗ bị lục soát tìm thấy cái trâm và trở thành kẻ trộm trâm cài tóc của muội muội.

Tạ Ngọc Như khóc rất t.h.ả.m thiết, vừa lén lút vái chào vừa dùng ánh mắt cầu xin y.

Y mềm lòng, không biện giải.

Từ đó trở thành tên trộm trâm cài tóc của muội muội.

Sau đó, y cố ý tránh xa bọn họ nhưng vẫn luôn cảm nhận được sự phòng bị và căm ghét.

Y không nhịn được bắt đầu đi điều tra sự phòng bị và căm ghét này đến từ đâu, từng chút từng chút bóc tách, cuối cùng chạm đến sự thật.

Y nói mình đã ngộ ra một đạo lý.

“Trên đời này, không phải mọi thiện ý đều có thể được đối xử tốt. Nếu họ đối xử tốt với ta thì có lẽ cả đời ta sẽ không hề nghi ngờ cho nên khi gặp được một người chân thành thì nhất định phải trân trọng gấp bội. A Thiền, ta rất muốn trân trọng nàng thật tốt. Trước đây ta không để ý đến những lời đồn thổi của người ngoài nhưng sau khi quen nàng, ta lại hy vọng mình quen biết nàng một cách trong sạch bởi vì nàng quá tốt, ta muốn xứng đáng với nàng thì không thể để bản thân dính đầy ô uế.”

Ta cũng kể về chuyện của ta và cha mẹ sau khi bị điều đi.

Thực ra, lúc đầu ta cũng không hề dũng cảm lắm.

Nhưng có một năm, cha ta dẫn người đi thu thuế, lại bị người cả một ngôi làng vây quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lac-vi-uong/chuong-6.html.]

Người dẫn đầu mắng cha ta là quan tham, ép họ đến mức không thể sống nổi.

Họ dự định đ.á.n.h c.h.ế.t cha ta.

Ta sợ hãi, lén chạy về báo tin.

Đường đi rất xa, ta bước hụt bước vội vã chạy về.

Đợi đến lúc ta đến được huyện thành, trời đã tối.

Sau đó, cha ta được cứu, đã thuật lại nỗi oan ức của dân làng một cách chân thật, xử lý công bằng.

Người dẫn đầu lại bị tống vào đại lao.

Cha ta xách rượu thịt đến thăm hắn, hai người trong tù cùng nhau uống rượu vui vẻ.

Anan

Ta không hiểu lắm, tại sao họ không giống kẻ thù mà lại giống bạn bè.

Huyện lão gia mắng người kia là dân liều lĩnh, đày hắn đến khu mỏ làm khổ sai.

Cha ta lại nói người đó là nghĩa sĩ, hy sinh một mình hắn, cứu sống cả một làng.

Người đó không hề muốn g.i.ế.c cha ta, nếu không, sẽ không cố ý thả ta chạy về báo tin, còn sợ ta đi sai đường mà sắp xếp vài người đồng hương chỉ đường cho ta.

Ta cười nói: “Tạ Trì, từ chuyện này, ta cũng ngộ ra một đạo lý, một người tốt hay xấu, không phải xem người khác nói gì về hắn mà là xem hắn đã làm gì. Ta có mắt, ta sẽ tự mình nhìn. Ta có đầu óc, ta sẽ tự mình phán đoán. Nhưng ta vẫn cho rằng chàng nên tẩy sạch oan khuất trên người mình bởi vì bản chất chàng vốn đã trong sạch.”

Mắt Tạ Trì hơi ướt.

Ta cúi đầu xuống, đưa tay ra, hứng lấy một giọt nước mắt.

Giọt nước mắt đó hơi nóng hổi.

Ta rụt tay lại.

Tạ Trì lại nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đó.

Nhưng ta lại cảm thấy trái tim như bị lây nhiễm, cũng trở nên nóng bỏng vô cùng.

Tạ Trì nói: “A Thiền, đợi mọi chuyện xong xuôi rồi, chúng ta định thân đi, tên trên canh thiếp sẽ viết Tạ Trì và Tống Ngọc Thiền. Lần này, ta sẽ không đến muộn, ta đến vừa đúng lúc.”

Ngoại tổ gia của Tạ Trì đích thân phái đại cữu của Tạ Trì đến xử lý chuyện ở đây.

Kinh Triệu Phủ Doãn yêu cầu đại cữu đoán xem giữa Tạ Trì và Tạ Tùng Đình, ai mới là cháu trai của mình.

Đôi mắt sắc bén của đại cữu lướt qua hai người rồi chính xác kéo lấy Tạ Trì, nói rằng mày mắt y gần như giống hệt muội muội của mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lạc Vị Ương
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...