Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lễ thành hôn bẽ bàng

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời đe dọa từ mẹ Tấn Minh không khiến tôi nao núng. Ngược lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm trong tôi. Tôi không phải là con rối để họ muốn giật dây thế nào cũng được. Tôi đã im lặng quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều.

Tôi tắt điện thoại, ném nó xuống giường. Căn phòng tân hôn, lẽ ra phải tràn ngập hạnh phúc và sự lãng mạn, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ. Hoa cưới vẫn còn đó, nhưng không khí vui vẻ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự căng thẳng và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ vết thương trên trán tôi.

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn vào tấm gương lớn. Khuôn mặt tôi tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và căng thẳng. Vết sẹo nhỏ trên trán do cú va đập vẫn còn đỏ ửng. Nó như một dấu ấn, khắc ghi sự kiện kinh hoàng vừa diễn ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giờ phút này, tôi cần sự tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tôi biết, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác sau ngày hôm nay. Không còn là cô dâu hạnh phúc, mà là người phụ nữ vừa trải qua một cơn ác mộng.

Chỉ vài phút sau, điện thoại tôi lại reo. Lần này là Tấn Minh. Giọng anh yếu ớt, pha lẫn sự hoảng loạn và tức giận: “Ngọc Anh, em làm gì vậy? Mẹ anh đang rất tức giận. Bác sĩ nói anh bị chấn động não nhẹ, phải nằm viện theo dõi.”

Tôi nghe anh nói, nhưng trong lòng không hề có chút xót xa nào. Tôi đã cho anh cơ hội. Tôi đã mong chờ anh sẽ đứng về phía tôi, sẽ bảo vệ tôi khỏi những lời lẽ và hành động sỉ nhục đó. Nhưng anh đã chọn im lặng, thậm chí còn hùa theo họ.

Tôi lạnh lùng đáp: “Anh có trách nhiệm gì trong chuyện này không? Hay anh nghĩ tôi là bao cát để mẹ anh và họ hàng anh muốn đ.ấ.m đá lúc nào thì đ.ấ.m đá?” Giọng tôi không cao, nhưng đầy sự sắc lạnh, khiến Tấn Minh ở đầu dây bên kia im bặt.

Anh ta thở dài thườn thượt: “Em không hiểu sao, Ngọc Anh. Đó chỉ là phong tục, là trò đùa vui thôi mà. Mẹ anh muốn thử thách em, muốn xem em có hòa nhập được với gia đình không.”

“Thử thách?” Tôi bật cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Anh gọi đó là thử thách sao? Một cú đá bất ngờ khiến tôi ngã dúi dụi, một màn ép buộc dập đầu, một phong bao lì xì mười nghìn để sỉ nhục? Đó không phải thử thách, đó là sự khinh miệt, Tấn Minh ạ.”

Anh ta im lặng một lúc, rồi giọng nói trở nên cứng rắn hơn: “Dù sao thì em cũng không nên hành động như vậy. Anh là chú rể, là thể diện của cả gia đình. Em làm anh bị thương ngay trong ngày cưới, em nghĩ mẹ anh sẽ chấp nhận em sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-thanh-hon-be-bang/chuong-2.html.]

“Chấp nhận tôi?” Tôi lặp lại, như thể đó là một câu nói hài hước nhất mà tôi từng nghe. “Anh nghĩ tôi quan tâm đến việc mẹ anh có chấp nhận tôi hay không sau những gì đã xảy ra sao? Anh nghĩ tôi sẽ cúi đầu chịu đựng những sự sỉ nhục đó chỉ để được ‘chấp nhận’ vào một gia đình như vậy sao?”

Tôi cảm thấy một sự giận dữ bùng lên trong lòng. Giận Tấn Minh vì sự hèn nhát của anh, giận chính mình vì đã không nhìn rõ bộ mặt thật của gia đình anh sớm hơn. Tôi đã từng nghĩ anh là người đàn ông của đời mình, người sẽ che chở tôi. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh.

“Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng, Ngọc Anh,” Tấn Minh nói, giọng điệu có vẻ mệt mỏi. “Anh không muốn mọi chuyện phức tạp hơn nữa. Em cứ qua đây đi, mẹ anh đang rất giận, em xin lỗi bà ấy, mọi chuyện sẽ qua thôi.”

“Xin lỗi?” Tôi cười phá lên, một tràng cười khô khốc, không chút vui vẻ. “Anh bảo tôi xin lỗi vì đã bảo vệ lòng tự trọng của mình sao? Anh bảo tôi xin lỗi vì đã không để họ biến tôi thành trò cười sao? Không bao giờ, Tấn Minh ạ. Không bao giờ.”

Tôi nói thẳng, không chút do dự: “Nếu anh muốn tôi xin lỗi, anh hãy bảo mẹ anh xin lỗi tôi trước vì đã sỉ nhục tôi, vì đã cố tình làm tôi bị thương. Và anh, Tấn Minh, anh cũng phải xin lỗi tôi vì đã không đứng về phía tôi.”

Đầu dây bên kia, Tấn Minh lại im lặng. Sự im lặng kéo dài, đầy căng thẳng. Tôi biết anh đang đứng giữa hai làn đạn, giữa mẹ anh và tôi. Nhưng sự lựa chọn của anh đã quá rõ ràng.

Cuối cùng, anh nói, giọng nói đầy bất lực: “Em cứ làm theo ý mình đi, Ngọc Anh. Anh không thể nói gì với mẹ anh lúc này. Em cứ chờ giấy triệu tập của tòa án đi. Mẹ anh đã nhờ luật sư rồi.”

Tôi không ngạc nhiên. Tôi đã đoán trước được điều này. Tôi gật đầu, dù biết anh không thể nhìn thấy: “Tốt thôi. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Hãy để tòa án phân xử. Xem ai đúng ai sai.”

Tôi cúp máy, lòng bàn tay siết chặt. Tôi biết đây là một cuộc chiến không cân sức. Tôi chỉ là một người phụ nữ trẻ, không có nhiều quyền lực hay tiền bạc như gia đình anh. Nhưng tôi có lòng tự trọng, và tôi sẽ không để ai chà đạp lên nó.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì mình cần làm. Gọi điện cho luật sư, tìm kiếm bằng chứng, chuẩn bị tâm lý cho một cuộc chiến pháp lý dài hơi. Tôi không đơn độc. Tôi tin vào công lý, và tôi tin vào chính mình.

Căn phòng tân hôn vẫn lạnh lẽo. Nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa đã bùng lên, ngọn lửa của sự phản kháng và quyết tâm. Tôi sẽ không để ngày cưới trở thành ngày tang của cuộc đời mình. Tôi sẽ đứng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối mặt với tất cả.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lễ thành hôn bẽ bàng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...