Một tuần sau sự việc, tôi nhận được giấy triệu tập từ tòa án. Như dự đoán, mẹ Tấn Minh đã khởi kiện tôi với tội danh cố ý gây thương tích và hủy hoại tài sản (ám chỉ việc anh ta phải nhập viện và chi phí cưới hỏi bị ảnh hưởng). Tôi chuẩn bị tinh thần để đối mặt.
Ngày ra tòa, tôi mặc một bộ đồ công sở giản dị, mái tóc búi cao gọn gàng. Tôi muốn thể hiện sự nghiêm túc và tôn trọng pháp luật. Đối lập với tôi, mẹ Tấn Minh diện một chiếc áo dài sang trọng, khuôn mặt đầy vẻ đau khổ và phẫn nộ. Bà ta cố tình tạo ra hình ảnh một người mẹ đáng thương bị con dâu làm hại.
Tấn Minh cũng xuất hiện, trán anh ta vẫn còn băng bó, ánh mắt mệt mỏi và né tránh. Anh ta không nhìn tôi, cũng không nói lời nào. Sự xuất hiện của anh ta càng khiến câu chuyện trở nên kịch tính hơn trong mắt những người tham dự.
Phiên tòa bắt đầu. Luật sư của mẹ Tấn Minh hùng hồn trình bày về sự việc, nhấn mạnh việc tôi đã hành hung chú rể ngay trong ngày cưới, gây ra chấn động não và tổn thất tinh thần nghiêm trọng cho Tấn Minh cũng như toàn bộ gia đình anh ta.
Ông ta còn đưa ra các hóa đơn viện phí, chi phí hủy tiệc cưới, và thậm chí là chi phí bồi thường danh dự cho Tấn Minh và gia đình. Con số mà họ đưa ra khiến tôi choáng váng, lên đến hàng trăm triệu đồng.
Khi đến lượt luật sư Hoàng trình bày, anh ấy điềm tĩnh phản bác từng luận điểm. Anh nhấn mạnh rằng hành động của tôi là tự vệ chính đáng trước một màn “náo hôn” quá đà và đầy tính bạo lực, xúc phạm. Anh ấy chỉ ra rằng hành vi của mẹ Tấn Minh đã đi ngược lại thuần phong mỹ tục, gây nguy hiểm cho tính mạng và sức khỏe của cô dâu.
“Thưa quý tòa,” luật sư Hoàng nói, giọng điệu đanh thép. “Màn ‘náo hôn’ này không chỉ là một trò đùa, mà là một hành vi cố ý gây thương tích. Việc đạp cô dâu ngã, yêu cầu cô dâu dập đầu, và sỉ nhục bằng phong bao lì xì mười nghìn đồng là những hành vi không thể chấp nhận được. Thân chủ của tôi đã bị đẩy vào tình thế bị đe dọa, bị xúc phạm nghiêm trọng về danh dự và nhân phẩm.”
Anh ấy tiếp tục: “Hành động của thân chủ tôi, đá vào khoeo chân chú rể, là một phản ứng tự nhiên của một người bị tấn công. Việc ấn đầu chú rể xuống sàn, dù gây thương tích, nhưng là một hành động tự vệ trong tình huống hoảng loạn và bị kích động cực độ. Thân chủ tôi không hề có ý định cố ý gây thương tích nghiêm trọng, mà chỉ muốn chấm dứt hành vi sỉ nhục và tấn công.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-thanh-hon-be-bang/chuong-5.html.]
Luật sư Hoàng còn đưa ra các bằng chứng về việc mẹ Tấn Minh đã thừa nhận cú đá là do bà ta thực hiện, và việc bà ta đã công khai khoe khoang về hành động đó. Anh ấy cũng trình bày về những lời đe dọa, xúc phạm mà mẹ Tấn Minh đã gửi cho tôi sau đó, nhằm chứng minh sự thù địch và ý đồ xấu của bà ta.
Khi được hỏi, tôi trình bày lại toàn bộ sự việc một cách rành mạch, chi tiết, không bỏ sót bất kỳ tình tiết nào. Tôi giữ thái độ bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn nỗi đau và sự phẫn nộ. Tôi nói về cảm giác bị sỉ nhục, bị coi thường, và sự thất vọng tột cùng khi Tấn Minh không đứng về phía tôi.
“Tôi đã mong chờ một ngày hạnh phúc nhất đời mình,” tôi nói, giọng tôi khẽ run lên nhưng vẫn kiên định. “Nhưng tất cả những gì tôi nhận được là sự sỉ nhục, sự coi thường và sự phản bội. Tôi không thể chấp nhận bị đối xử như một món đồ chơi để họ muốn làm gì thì làm.”
Tôi nhìn thẳng vào Tấn Minh, nhưng anh ta vẫn né tránh ánh mắt tôi. Tôi thấy anh ta cúi gằm mặt xuống, có lẽ là vì xấu hổ, hoặc có lẽ là vì sợ hãi mẹ anh ta.
Mẹ Tấn Minh tức giận đứng bật dậy, định phản đối, nhưng bị thẩm phán yêu cầu giữ trật tự. Bà ta vẫn lườm nguýt tôi, ánh mắt đầy căm hờn. Tôi không quan tâm. Tôi đã nói ra sự thật, và đó là tất cả những gì tôi cần làm.
Phiên tòa kéo dài. Hai bên tranh luận gay gắt. Cuối cùng, thẩm phán tuyên bố tạm dừng phiên tòa để thu thập thêm chứng cứ và xem xét. Tôi biết đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi, nhưng tôi đã sẵn sàng.
Ra khỏi tòa án, tôi thấy mẹ Tấn Minh đang nói chuyện với một nhóm phóng viên. Bà ta vừa khóc vừa kể lể về việc tôi đã “hủy hoại” con trai bà ta như thế nào. Tôi không muốn dính líu, nhưng một phóng viên đã chạy đến hỏi tôi.
“Chị có điều gì muốn nói về vụ kiện này không?” anh ta hỏi, chĩa micro về phía tôi. Tôi nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói tôi rõ ràng và mạnh mẽ: “Tôi tin vào công lý. Tôi chỉ bảo vệ danh dự và lòng tự trọng của mình. Tôi không sai.”
Tôi quay đi, để lại một hình ảnh kiên cường trong mắt mọi người. Tôi biết, cuộc đời tôi sẽ không bao giờ trở lại như trước. Nhưng tôi không hối hận. Tôi đã đứng lên, và đó là điều quan trọng nhất. Đây là một bước ngoặt lớn, một cánh cửa đóng lại, nhưng cũng là một cánh cửa khác mở ra cho tôi một con đường mới.
--------------------------------------------------