Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lễ thành hôn bẽ bàng

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một quyết tâm sắt đá. Không còn là cô dâu mới ngây thơ, yếu đuối, tôi đã biến thành một chiến binh. Tôi gọi điện cho luật sư mà tôi quen biết, trình bày toàn bộ sự việc. Anh ấy lắng nghe một cách cẩn thận, rồi đưa ra lời khuyên cụ thể.

Luật sư của tôi, anh Hoàng, là một người có kinh nghiệm và rất tận tâm. Anh nói rằng hành động của mẹ Tấn Minh và cả Tấn Minh nữa, đều có thể cấu thành hành vi gây rối trật tự công cộng, xúc phạm danh dự nhân phẩm, và thậm chí là cố ý gây thương tích nếu có đủ bằng chứng. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi biết mình không đơn độc.

Anh Hoàng khuyên tôi nên thu thập mọi bằng chứng có thể: các đoạn video, hình ảnh nếu có, và đặc biệt là lời khai của những người chứng kiến. Tôi nghĩ về những người họ hàng của Tấn Minh, liệu có ai dám đứng ra làm chứng cho tôi không? Có lẽ là không. Nhưng tôi sẽ cố gắng.

Tin tức về vụ việc của tôi nhanh chóng lan truyền. Chỉ trong một ngày, câu chuyện về “cô dâu đá chú rể nhập viện ngay trong ngày cưới” đã trở thành chủ đề nóng hổi trên các diễn đàn mạng xã hội. Tôi đọc được những bình luận, có khen, có chê, nhưng phần lớn đều bày tỏ sự phẫn nộ với phong tục “náo hôn” quá đà và thái độ của gia đình nhà trai.

Một số người gọi tôi là “cô dâu bạo lực”, “không biết điều”, “phá hoại hạnh phúc”. Nhưng cũng có rất nhiều người ủng hộ tôi, khen ngợi sự dũng cảm của tôi khi dám đứng lên bảo vệ chính mình. Họ nói tôi là “người phụ nữ bản lĩnh”, “nữ cường nhân”. Tôi biết, dù thế nào, tôi cũng đã trở thành một tâm điểm của dư luận.

Trong khi đó, mẹ Tấn Minh không ngừng gọi điện, nhắn tin đe dọa. Bà ta còn liên hệ với một vài tờ báo lá cải, đưa tin sai lệch về tôi, nói tôi là người phụ nữ độc ác, tham lam, cố tình làm Tấn Minh bị thương để tống tiền.

Tôi nhận được vô số cuộc gọi từ các phóng viên, hỏi han về vụ việc. Tôi từ chối tất cả, chỉ muốn giữ sự riêng tư cho mình. Tôi không muốn biến câu chuyện của mình thành một vở kịch mua vui cho công chúng. Tôi chỉ muốn đòi lại công bằng.

Mẹ tôi, khi biết chuyện, đã rất sốc. Bà khóc rất nhiều, lo lắng cho tôi. Bà nói: “Con ơi, sao con lại làm thế? Con về nhà đi, mẹ lo cho con quá. Con gái mẹ sao lại ra nông nỗi này?”

Tôi trấn an mẹ, giọng tôi vẫn kiên định: “Mẹ đừng lo, con không sao cả. Con không sai, con chỉ tự vệ thôi. Con sẽ không để ai làm hại con nữa.” Mẹ tôi vẫn khóc, nhưng tôi biết bà tin tưởng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-thanh-hon-be-bang/chuong-4.html.]

Ba tôi thì khác. Ông là người đàn ông trầm tính, nhưng rất thấu hiểu. Ông nói: “Con gái của ba làm đúng. Con không sai. Ba luôn đứng về phía con.” Lời nói của ba như một liều thuốc bổ, tiếp thêm sức mạnh cho tôi.

Tôi biết, không phải ai cũng sẽ hiểu và ủng hộ tôi. Nhưng có gia đình, có luật sư tin tưởng, đó đã là đủ. Tôi không cần cả thế giới phải hiểu, tôi chỉ cần những người thân yêu của tôi hiểu là đủ.

Tôi bắt đầu chuẩn bị cho phiên tòa. Tôi xem lại tất cả các tin nhắn, cuộc gọi, những bằng chứng dù nhỏ nhất có thể giúp tôi. Tôi thậm chí còn liên hệ với một vài người bạn thân của Tấn Minh, những người cũng có mặt trong buổi lễ, để hỏi xem họ có quay phim hay chụp ảnh gì không. Nhưng tất cả đều nói không, hoặc viện cớ bận rộn.

Tôi biết họ sợ hãi, sợ liên lụy đến gia đình Tấn Minh, một gia đình có thế lực. Tôi không trách họ. Tôi chỉ cảm thấy đơn độc hơn một chút, nhưng không hề tuyệt vọng. Tôi tin vào bản thân mình.

Trong những ngày này, Tấn Minh không liên lạc với tôi. Có lẽ anh đang nằm viện, hoặc có lẽ anh đang bận đối phó với mẹ anh. Tôi không biết, và cũng không muốn biết. Đối với tôi, anh đã không còn là người đàn ông tôi từng yêu.

Tôi nghĩ về tương lai của mình. Một cuộc hôn nhân đổ vỡ ngay trước cửa phòng tân hôn. Một vụ kiện tụng ồn ào. Liệu tôi có thể vượt qua tất cả không? Liệu tôi có thể sống một cuộc sống bình thường trở lại không?

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tấp nập, dòng người vẫn hối hả. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù tôi đang trải qua một biến cố lớn. Tôi tự nhủ, mình phải mạnh mẽ, phải đứng vững. Không ai có thể đánh gục tôi nếu tôi không cho phép.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống mới. Tôi sẽ không để mình bị chìm đắm trong đau khổ. Tôi sẽ tập trung vào công việc, vào bản thân. Tôi sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy, tôi không phải là kẻ thua cuộc.

Ánh mắt tôi trở nên kiên định. Tôi sẽ không trốn chạy, không đầu hàng. Tôi sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ danh dự và lòng tự trọng của mình. Cuộc chiến này, tôi nhất định phải thắng. Đây không chỉ là cuộc chiến pháp lý, mà còn là cuộc chiến giành lại sự tự do cho chính tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lễ thành hôn bẽ bàng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...