Một năm sau, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn ổn định. Tôi thăng tiến trong công việc, có một căn hộ nhỏ xinh và một cuộc sống bình yên, tự do. Tôi không còn bận tâm đến những chuyện đã qua, coi đó như một bài học đắt giá của tuổi trẻ.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi làm việc tại văn phòng, điện thoại bất ngờ reo lên. Là một số lạ. Tôi ngần ngại một chút rồi bắt máy. Giọng nói ở đầu dây bên kia khiến tôi sững sờ: “Ngọc Anh… là anh, Tấn Minh.”
Trái tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Tôi đã không nghe giọng anh ta trong suốt một năm qua. Mọi ký ức về ngày cưới định mệnh bỗng chốc ùa về. Tôi cố giữ bình tĩnh, giọng nói tôi lạnh nhạt: “Có chuyện gì không, Tấn Minh?”
Anh ta thở dài, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi và hối lỗi: “Anh… anh muốn gặp em. Anh muốn xin lỗi em về tất cả mọi chuyện. Anh biết anh đã sai, đã không bảo vệ em.”
Tôi bật cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm: “Xin lỗi? Anh nghĩ lời xin lỗi của anh bây giờ còn có ý nghĩa gì sao? Sau tất cả những gì anh và gia đình anh đã làm với tôi?”
“Anh biết… anh biết là anh đã sai,” Tấn Minh nói, giọng anh ta run rẩy. “Anh đã quá nhu nhược, quá hèn nhát. Anh đã để mẹ anh điều khiển, đã không đứng về phía em. Anh đã phải trả giá cho sự hèn nhát của mình.”
Tôi im lặng lắng nghe. Tôi không biết anh ta đã phải trả giá như thế nào, nhưng tôi không cảm thấy chút thương hại nào. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt lạnh nhạt của anh ta, câu nói vô cảm của anh ta trong ngày cưới.
Anh ta tiếp tục: “Sau khi em rời đi, mẹ anh đã rất tức giận. Bà ấy đổ lỗi cho anh, nói anh là đồ bất tài, không giữ được vợ. Công việc của anh cũng bị ảnh hưởng. Anh đã mất rất nhiều dự án lớn vì tai tiếng của gia đình.”
“Và cả cuộc hôn nhân của anh nữa,” Tấn Minh nói tiếp, giọng anh ta nghẹn ngào. “Mẹ anh đã sắp xếp cho anh một cuộc hôn nhân khác với một cô gái con nhà giàu, nhưng cuộc hôn nhân đó cũng không hạnh phúc. Anh và cô ấy thường xuyên cãi vã. Anh nhận ra, đó không phải là tình yêu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-thanh-hon-be-bang/chuong-8.html.]
Tôi cảm thấy một chút hả hê trong lòng. Quả báo đã đến với họ. Nhưng tôi không để cảm xúc đó chi phối mình. Tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng. Tấn Minh đã từng là cả thế giới của tôi, nhưng giờ đây, anh ta chỉ là một người xa lạ.
“Anh đã nghĩ về em rất nhiều, Ngọc Anh,” Tấn Minh nói, giọng anh ta đầy sự hối tiếc. “Anh nhận ra em là người duy nhất thực sự yêu anh, thực sự hiểu anh. Anh đã sai khi để mất em. Em có thể cho anh một cơ hội nữa không? Chúng ta có thể bắt đầu lại không?”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình bình tĩnh và kiên định. “Tấn Minh, anh có còn nhớ câu nói ‘gương vỡ lại lành’ không? Có những thứ đã vỡ rồi thì không thể lành lại được nữa. Tình yêu của chúng ta đã vỡ tan tành ngay trong ngày cưới, ngay trước mắt bao nhiêu người. Nó không thể lành lại được nữa.”
“Anh đừng nói như vậy,” Tấn Minh cầu xin. “Anh sẽ cố gắng, anh sẽ thay đổi. Anh sẽ đứng về phía em, anh sẽ bảo vệ em. Anh hứa với em.”
“Hứa ư?” Tôi cười khẩy. “Những lời hứa của anh bây giờ không còn giá trị gì nữa. Anh đã có rất nhiều cơ hội để chứng minh tình yêu của mình, để bảo vệ tôi. Nhưng anh đã không làm. Anh đã chọn sự im lặng, chọn sự hèn nhát. Và tôi, tôi đã phải tự bảo vệ mình.”
Tôi tiếp tục: “Cuộc sống của tôi bây giờ rất tốt, Tấn Minh ạ. Tôi không cần anh phải bảo vệ, không cần anh phải hứa hẹn. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà không có sự kiểm soát, không có sự sỉ nhục nào.”
“Anh xin em, hãy cho anh một cơ hội,” Tấn Minh vẫn cố chấp. “Anh sẽ chứng minh cho em thấy.”
“Không có gì để chứng minh nữa cả,” tôi nói dứt khoát. “Tôi không còn yêu anh nữa. Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Anh hãy sống cuộc đời của anh, và tôi sẽ sống cuộc đời của tôi. Đừng làm phiền tôi nữa.”
Tôi không cho anh ta cơ hội nói thêm lời nào, tôi cúp máy. Điện thoại vẫn còn rung nhẹ trong tay tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã nói ra tất cả những gì mình muốn nói. Tôi đã khép lại cánh cửa quá khứ một cách dứt khoát.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều đang dần tắt, nhuộm vàng cả thành phố. Tôi cảm thấy lòng mình thanh thản. Tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tôi đã học được cách buông bỏ, và tôi đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình. Tôi không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa. Tôi là Ngọc Anh, một người phụ nữ độc lập, tự tin và hạnh phúc.
--------------------------------------------------