Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lời cầu hôn muộn màng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi về đến căn hộ lúc 03:51 sáng, sau ca trực dài 12 tiếng ở sân bay Phục Dương. Trong túi xách còn vương mùi Jet-A1 – loại nhiên liệu máy bay – hòa với mùi cà phê đen không đường tôi uống liền 3 ly để tỉnh táo. Cửa nhà khép hờ vì tôi vội, quên khóa lúc đi. Trong hành lang, tiếng máy lạnh cũ kỹ kêu “ục ục” rồi tắt ngóm. Tôi thở dài, tháo giày cao gót, kéo khóa váy bảo hộ, để cả bộ đồng phục công ty vương vãi trên sàn gỗ.

Phòng tắm nhỏ xíu, chỉ vừa một vòi sen và một kệ đựng chai lọ. Tôi mở vòi nước nóng, để nước chảy lên mặt, mắt nhắm nghiền. Hơi nước bốc lên, làm mờ gương. Tôi tưởng tượng nếu anh còn sống, anh sẽ đứng ngoài cửa, gõ nhẹ: “Em tắm lâu quá, anh vào được không?” – giọng anh trầm ấm, đầy trêu chọc. Nhưng không, chỉ có tiếng nước rơi và tiếng tim tôi đập rộn ràng.

Tôi quấn khăn, bước ra, lau nhanh tóc. Điện thoại đặt trên bàn trà vẫn sáng màn hình – tôi để chế độ “không khóa tự động” vì sợ bỏ lỡ cuộc gọi từ trực ban. Màn hình hiện 03:58. Tôi mở WeChat, định gửi tin “về tới nhà” cho mẹ, thì thấy dấu chấm đỏ ở tab “Tin nhắn”.

Người gửi: Thẩm Trì Dịch.

Nội dung: “Em vẫn còn sống sao?”

Tôi ngồi phịch xuống sofa. Trong lòng vừa lạnh toát, vừa nóng bừng. Tôi chạm vào tin nhắn. Tick xanh. Đã nhận.

Tôi đọc lặp đi lặp lại dòng chữ. Năm chữ, dấu hỏi cuối câu. Không emoji, không lỗi chính tả. Giọng văn đúng kiểu anh – ngắn gọn, không dấu chấm than. Tôi cảm thấy như có ai đó vừa nhét một viên đá lạnh vào lồng n.g.ự.c mình.

Tôi thử gọi thoại – “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” – giọng máy móc quen thuộc. Tôi mở hồ sơ anh: ảnh đại diện vẫn là bức ảnh chụp năm 2018, anh mặc áo sơ mi trắng, đứng trước Tháp Eiffel. Tôi chạm vào ảnh, như thể có thể chạm vào ký ức.

Tôi gọi cho Lý Cẩn – bạn học Đại học Bách khoa, hiện làm kỹ sư bảo mật tại Tencent. Cậu vừa dậy, giọng khàn:

– “Chị Uẩn, 4 giờ rưỡi sáng, có chuyện gì?”

– “Cậu check giúp tôi một số.”

Tôi đọc IMEI máy cũ của Thẩm. Lý Cẩn lặng 30 giây, rồi nói:

– “IMEI này không có log kết nối từ 2019. Nhưng… có một gói dữ liệu nhỏ được gửi từ một thiết bị trung gian – cái này giống kiểu người giữ máy cũ, bật hotspot, rồi gửi tin nhắn.”

@thichancommem

– “Có thể xác định vị trí không?”

– “Chỉ biết gần khu vực cầu Nam Đới, bán kính 500 m.”

Tôi cảm ơn, cúp máy. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi: Ai giữ điện thoại của anh suốt 5 năm?

Tôi không ngủ được. 05:15, tôi lên Zhihu đăng ẩn danh:

Tiêu đề: “Người yêu cũ đã c.h.ế.t 5 năm, tối nay hẹn gặp – tôi có nên đi?”

Nội dung ngắn:

“Anh ấy nhắn: ’21:00, cầu Nam Đới, làn K5. Đừng báo công an.’

Tôi nên tin hay không?”

Bài viết nhanh chóng leo top. Bình luận đầu tiên:

– “Đi, rồi livestream cho anh em.”

Thứ hai:

– “Đi với camera, gắn thiết bị định vị.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-cau-hon-muon-mang/chuong-1.html.]

Và một bình luận lạ, được upvote 1,2k:

@DịchChiDao:

“Đi. Anh ấy cần em.

P/s: mang theo chiếc vòng anh tặng.”

Tôi nhìn vào avatar – màu đen, không ảnh. Tên thật: Dịch Chi Dao. Tôi lạnh sống lưng. Đó là nghịch đảo tên của Thẩm Trì Dịch.

Tôi thay quần áo: quần jean, áo len dày, đi giày thể thao. Tôi nhét vào túi:

– Điện thoại dự phòng 100% pin.

– Dao đa năng.

– Hộp nhỏ chứa chiếc vòng dâu tằm – món quà anh tặng năm thứ ba yêu nhau.

Tôi nghĩ: nếu đây là cạm bẫy, tôi sẽ chuẩn bị. Nếu đây là phép màu, tôi sẽ ôm lấy.

06:30, tôi lái xe về phố Nam Đới. Trời chưa sáng, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt. Trên đường, tôi nhớ lại tai nạn: 12/11/2019, anh lái xe về quê, bị xe tải tông, lao xuống biển. Thi thể được tìm thấy sau 3 ngày. Tôi khóc suốt 40 ngày, sau đó gắng sống.

09:00, tôi ghé quán cà phê cũ – nơi từng là “địa điểm hẹn hò” của chúng tôi. Quán không đổi chủ, chỉ thay biển hiệu. Tôi gọi một ly espresso, mở laptop, tra cứu tin tức cũ.

Tôi tìm được bài báo: “Tài xế Trần Minh, 38 tuổi, say xỉn gây tai nạn, tử vong người khác, bị tù 5 năm.” Mãn hạn: tháng 7/2024 – tức 2 tháng trước.

Tôi thở dài. Cảm giác bất an dâng lên.

Chiều, tôi về nhà, chuẩn bị tinh thần. Tôi đặt điện thoại ở chế độ ghi âm liên tục. Tôi viết tin nhắn thoại gửi mẹ: “Nếu 22h con chưa gọi, mẹ gọi 110.”

20:00, tôi lái xe đến cầu Nam Đới. Trời tối, sương mù. Tôi dừng xe ở làn K5. Tôi chờ.

20:59, tôi bước xuống thành cầu. Gió rít. Tôi nhìn xuống biển – đen ngòm.

21:00 đúng, điện thoại rung. Tin nhắn:

“Quay lại xe, mở cốp sau.”

Tôi quay lại. Cốp xe – tôi chắc trước khi đi đã kiểm tra – bật mở. Bên trong là một hộp nhựa kín, dán băng keo. Tôi mang ra, mở.

Bên trong là một chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt, nhưng vẫn sáng. Trên màn hình là hình nền ảnh tôi và anh ở Eiffel.

Tôi run tay.

Bên dưới điện thoại, một dòng chữ viết tay:

“Em tìm ra sự thật rồi.

– T.T.D”

Tôi nhấn nút Home. Màn hình hiện video ghi âm cuối cùng của anh

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lời cầu hôn muộn màng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...