23:05. Tôi đứng giữa căn phòng 3 m x 4 m của Thẩm Trì Dịch – vẫn giữ nguyên từ ngày anh mất. Bụi phủ mỏng trên bàn phím, mùi sách cũ và mùi gỗ nhàn nhạt. Tôi mở cửa sổ, gió biển lùa vào, làm tờ lịch cũ bay phần phật. Lịch dừng ở tháng 11 năm 2019 – như thể thời gian không muốn đi tiếp.
Tôi mở ngăn kéo bàn học. Bên trong chỉ có ba thứ: một cuốn sổ da xanh, bút máy cũ, và hộp bút chì gỗ – nơi anh nói giấu nhẫn.
Tôi cầm hộp lên. Nắp hộp khít, tôi phải dùng móng tay mới mở được. Bên trong, bọc trong lụa đỏ, là chiếc nhẫn bạc trơn – bên trong khắc dòng chữ nhỏ:
“Chi Uẩn & Trì Dịch – 12/04/2016 – 12/04/∞”
Tôi đeo nhẫn vào ngón áp út trái – vừa khít. Tôi cười, nước mắt rơi lên mặt nhẫn.
Tôi ngồi xuống giường anh – drap vẫn cũ, màu xám nhạt. Tôi nhớ lại lần cuối ngồi đây: tháng 10 năm 2019, anh ôm tôi từ phía sau, nói: “Sau kỳ nghỉ này, anh sẽ cầu hôn em.”
Tôi không trả lời kịp – chỉ gật đầu, mắt nhắm lại vì hạnh phúc.
Tôi mở cuốn sổ da xanh. Trang đầu ghi: “Kế hoạch cầu hôn”. Anh viết chi tiết:
– Địa điểm: Bãi biển Mỹ Khê, 6 giờ sáng, lúc bình minh.
– Lý do: 3 năm yêu nhau, 1.095 ngày, 26.280 giờ.
– Kịch bản: Anh sẽ nói “Em có muốn cùng anh đếm thêm 26.280 giờ nữa không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-cau-hon-muon-mang/chuong-3.html.]
Tôi khóc nức nở.
Tôi nhớ lại đêm trước tai nạn. Anh gọi: “Em, mai anh về quê sớm, 6 giờ sáng có mặt ở sân bay, đón em đi biển.” Tôi hứa sẽ đợi.
Nhưng 6 giờ sáng, tôi chỉ nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
23:30. Tôi đứng dậy, lau nước mắt. Tôi mở tủ quần áo anh – mùi phấn thơm và mùi gỗ hòa quyện. Tôi lấy một chiếc áo len cũ của anh, khoác lên người. Áo rộng, ấm, như vòng tay anh.
Tôi nhìn gương – mình trông nhỏ bé trong chiếc áo ấy.
Tôi mở ví, lấy thẻ ATM – tài khoản tiết kiệm anh để lại cho tôi. Tôi chưa bao giờ động đến. Tôi nghĩ: nếu anh còn sống, anh sẽ muốn tôi dùng số tiền này để sống tốt.
@thichancommem
23:45. Tôi quyết định: tôi sẽ hoàn thành kế hoạch cầu hôn thay anh. Tôi sẽ đến bãi biển Mỹ Khê, 6 giờ sáng mai, mang theo chiếc nhẫn.
Tôi viết lên giấy: “Em đồng ý”, đặt vào hộp nhẫn.
00:00. Tôi nằm xuống giường anh, ôm gối. Tôi nhắm mắt, tưởng tượng anh nằm bên cạnh. Tôi lẩm nhẩm:
“Anh yêu em, anh ạ. Em sẽ sống – vì anh, vì chúng ta.”
00:15. Tôi ngủ thiếp đi, chiếc nhẫn trên ngón tay lấp lánh dưới ánh đèn bàn. Trong giấc mơ, tôi thấy anh mỉm cười, giơ tay ra hiệu:
“6 giờ sáng mai, em nhé.”
--------------------------------------------------