Tôi đồng tình: "Tôi hiểu. 'Không có nhà, cũng đồng nghĩa với không có Tết'. Điểm này tôi quả thực rất thấm thía. Tôi là trẻ mồ côi, là người bị bỏ rơi từ khi sinh ra cũng không có nhà."
Lục Trạch Minh vội vàng xin lỗi, không khí nhất thời có chút trầm lắng.
Cậu ta nhìn quanh quất, chuyển chủ đề: "Tôi đã xem triển lãm của cô."
"Không cần khách sáo. Tuy tôi bị rối loạn thần kinh nhưng cũng biết mình bao nhiêu cân lượng. Tôi là người chẳng có mấy tài năng, chỉ có tác phẩm đầu tay là vẽ tốt nhất, ra mắt đã là đỉnh cao."
"Nhưng tôi rất thích. Qua tác phẩm của cô, tôi nhớ đến mẹ mình..." Lục Trạch Minh nói, "Cho nên tôi tìm đến cô không chỉ vì chuyện Trần Lĩnh, mà còn có chút tư tâm."
Tôi hỏi: "Là bức 'Nữ Thần' đó sao?"
"Sao cô biết?"
"'Nữ Thần' chính là tác phẩm đầu tay của tôi, cũng là tác phẩm xuất sắc nhất. Chỉ có cảm xúc mãnh liệt tột cùng mới giúp tôi vẽ nên những bức tranh đẹp, và chỉ có 'Nữ Thần' được hoàn thành trong trạng thái như vậy. Mấy chục năm sau đó vẽ ra, đều là những tác phẩm tầm thường.
"Năm đó 'Nữ Thần' làm kinh ngạc cả giới hội họa. Rất nhiều người muốn mua bức tranh này, nói rằng 'Nữ Thần' khiến họ cảm nhận được tình yêu nồng cháy."
Lục Trạch Minh cau mày nói: "Tình yêu?"
"Đúng vậy. Người phụ nữ trong tranh hướng mặt ra thế giới bên ngoài khung tranh, ánh mắt buồn bã nhưng chan chứa tình cảm, ngước nhìn bạn, vươn tay về phía bạn, bày tỏ sự khao khát đối với bạn.
"Rất nhiều người nói người phụ nữ trong tranh vừa gợi tình vừa thánh thiện, có thể khơi dậy ham muốn che chở của đàn ông, là người tình hoàn hảo nhất. Nhưng xem ra, cậu dường như có cảm nhận khác."
"Không, không phải tình yêu nam nữ, là tình mẫu tử." Lục Trạch Minh khẳng định chắc nịch, "Bức tranh đó vẽ không phải người tình, mà là người mẹ; không phải ngước nhìn đầy tha thiết, mà là cúi nhìn đầy yêu thương; tay không phải vươn lên, mà là buông xuống; không phải khao khát, không phải mong được che chở, mà là hiến dâng, là muốn che chở."
Tôi cảm thấy tim đập thình thịch, càng lúc càng nhanh. Tôi tiếp tục truy hỏi...
"Nói vậy thì, cảm nhận của cậu hoàn toàn trái ngược. Cứ như thể người khác nhìn người phụ nữ trong tranh từ trên xuống, còn cậu thì như đang ngước nhìn lên cô ấy, từ đó mới có sự khác biệt giữa việc người phụ nữ trong tranh đang ngước nhìn hay cúi đầu. Vậy tại sao cậu lại có cảm nhận hoàn toàn trái ngược như thế?"
Lục Trạch Minh hạ giọng nói: "Tôi không thể coi người phụ nữ trong tranh là người tình. Bởi vì gương mặt đó rất giống người mẹ thất lạc nhiều năm của tôi. Khả năng rất lớn, người cô vẽ chính là mẹ tôi."
"Mẹ cậu? Khó tin quá, có trùng hợp đến thế không?"
Lục Trạch Minh trầm ngâm giây lát: "Tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn... Tôi muốn biết người mẫu của bức tranh này đang ở đâu, và tôi có thể mua lại bức tranh này không?"
Tôi nói: "Vậy cậu kể câu chuyện của cậu trước đi."
"..."
"Đây là giao dịch bình đẳng. Cậu muốn biết về Trần Lĩnh từ tôi, tôi cũng muốn biết về mẹ cậu từ cậu."
Lục Trạch Minh bình tĩnh lại: "Đây là lý do cô quyết định nhận lời phỏng vấn của tôi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-tien-tri-cuu-mang/chuong-2.html.]
"Không hẳn."
"Cô biết hôm nay tôi đi xem triển lãm của cô sao?"
"Tôi vừa mới biết. Tối nay lúc đến phòng tranh, trợ lý của tôi gọi điện có nhắc đến cậu. Cậu xem triển lãm nói bức tranh đó giống mẹ cậu, muốn mua lại nó. Cậu là người đầu tiên nói rằng nữ thần tượng trưng cho tình mẫu tử."
Lục Trạch Minh vội vàng nói: "Tôi thực sự muốn mua bức tranh này."
Tôi kiên trì: "Vậy mời cậu bắt đầu kể đi, về câu chuyện của cậu..."
6.
Phóng viên Lục kể lại câu chuyện của mình...
"Tôi sinh ra vào đầu những năm 90 của thế kỷ trước. Câu chuyện xảy ra khi tôi mới 5 tuổi, nhưng đã trở thành nút thắt vẫn chưa được tháo gỡ trong lòng tôi suốt bao năm. Bố mẹ tôi vốn đều là công nhân. Gia đình tôi tuy không giàu có nhưng cũng rất hạnh phúc.
"Sau đó trong làn sóng sa thải những năm 90, nhà tôi cũng không thoát khỏi, cả bố và mẹ đều mất việc.
"Đột nhiên gia đình mất hết mọi nguồn thu nhập khiến cuộc sống vô cùng khó khăn. Trong ký ức của tôi, nhà tôi phải chuyển nhà mấy lần, chỗ ở ngày càng nhỏ, ngày càng tối tăm ẩm thấp.
"Nhà nghèo tôi đến mức không đủ ăn. Mẹ tôi ra ngoài bày sạp bán bánh nướng kiếm tiền, kết quả sạp bị người ta đập phá; bố tôi muốn theo đồng hương ra nước ngoài làm chui, kết quả bị lừa sạch tiền lộ phí.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Bố mẹ ngày nào cũng phải ra chợ nhặt lá rau thừa, vụn thịt. Hễ đi muộn là không nhặt được vì lúc đó gia đình công nhân thất nghiệp đi tranh nhau lá rau rất nhiều. Ngày nào cả nhà cũng quây quần bên cái bàn trống trơn húp nước cháo loãng. Trong nhà thường nghe tiếng bố mẹ thở ngắn than dài.
"Tôi tuy còn nhỏ nhưng cũng muốn giúp gia đình giảm bớt gánh nặng, bèn đi theo người ta ra sông bắt cá. Kết quả vì đói quá tụt đường huyết, đầu óc choáng váng mắt hoa lên rồi cắm đầu xuống sông, suýt c.h.ế.t đuối.
"Sau khi được cứu lên, tôi bị viêm phổi do đuối nước. Lúc đó tình cảnh gia đình đã khó khăn lại càng thêm khốn đốn..."
Lục Trạch Minh không nói tiếp được nữa, nước mắt trào ra.
Dù sao thì cậu ta giờ cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi. Nếu không phải do tuổi thơ bất hạnh, chắc cũng không đến mức hình thành tính cách cố chấp như vậy.
Tôi tuy lớn hơn cậu ta nhiều tuổi nhưng cũng không tiện đ.á.n.h giá nhiều, chỉ nói: "Tôi có thể hiểu. Tôi cũng từng trải qua thời đại hỗn loạn đó. Sau đó thì sao?"
"Sau đó, có người muốn lấy mẹ tôi."
Lục Trạch Minh khó nhọc nói.
"Vì 500 đồng, bố tôi đã bắt mẹ tôi đi theo người đàn ông đó. Người đó đảm bảo sẽ đối tốt với mẹ cả đời.
"Chuyện này xảy ra lúc tôi 5 tuổi, vì còn quá nhỏ nên nhiều chi tiết đã quên rồi nhưng tôi vĩnh viễn không bao giờ quên khoảnh khắc mẹ quay đầu lại nhìn tôi khi bà bước lên tàu hỏa.
"Cách biển người mênh mông, bà ấy dùng ánh mắt yêu thương trìu mến, bi ai như thế nhìn tôi từ xa, vươn tay về phía tôi - giống như cô vẽ vậy - nhưng rồi lại dứt khoát buông xuống, quay đầu biến mất trong toa tàu đen ngòm.
--------------------------------------------------