"Nhưng dù nói thế nào thì đó là một canh bạc rất mạo hiểm. Tôi quả thực đã đ.á.n.h cược một phen và tôi thắng cược. Hắn không chỉ tha cho tôi, còn kể cho tôi nghe chuyện hắn bị bắt cóc trước kia.
"Cảm giác hắn mang lại cho tôi giống như là hắn có một loại tình cảm đồng bệnh tương liên với tôi."
Vẻ mặt Lục Trạch Minh có chút kỳ quái: "Được rồi, đồng bệnh tương liên... cô và Trần Lĩnh đồng bệnh tương liên..."
Tôi nói: "Đúng vậy. Haha."
"Tôi cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng. - Khoan đã, hình như tôi bỏ sót điều gì đó, để tôi nghĩ xem..."
Ánh mắt Lục Trạch Minh đảo quanh.
"Cậu trông có vẻ không khỏe." Tôi quan tâm hỏi.
"Đúng là không khỏe, khoảng nửa tiếng trước đã thấy rồi."
Lục Trạch Minh nhắm chặt mắt lại.
"Cảm giác thế nào?"
"Người không có sức, đầu cũng choáng, sao lại..."
Lục Trạch Minh đột ngột ngẩng đầu lên, trừng trừng nhìn tôi.
Cốc nước trên bàn bị hất rơi xuống đất.
9.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Chỉ là một ít t.h.u.ố.c an thần gây ngủ thôi." Tôi cầm lấy một sợi dây thừng bên cạnh: "Là t.h.u.ố.c tôi hay dùng. Tất nhiên tôi đã quen dùng liều lượng này rồi, nhưng ảnh hưởng đến cậu khá lớn đấy."
"Cô muốn làm gì..." Lục Trạch Minh cố gắng kìm nén cơn buồn ngủ, chống tay lên bàn từ từ đứng dậy, rồi lại ngã xuống đất.
"Để tôi nhắc cậu xem cậu đã bỏ sót điều gì." Tôi đứng dậy, đi đến bên cạnh cậu ta ngồi xổm xuống: "Là lời tiên tri."
"'Tôi là tội phạm truy nã', đây là một câu tiên tri. Trải qua gần hai mươi năm, lời tiên tri năm xưa giờ sắp thành sự thật rồi."
"Tại sao..." Trong mắt Lục Trạch Minh tràn ngập sợ hãi.
Tôi từ từ vòng sợi dây thừng qua cổ cậu ta.
"Đối với người thường, gặp phải Trần Lĩnh có lẽ là vận rủi. Nhưng đối với tôi lại là ân huệ, là ân huệ Thượng đế ban cho kẻ không có thiên phú như tôi."
Sợi dây bắt chéo sau gáy, Lục Trạch Minh giãy giụa muốn bò ra cửa.
"Hắn cho tôi hiểu ra rằng không phải tôi thực sự không có thiên phú, chỉ là công tắc thiên phú của tôi khác với người thường."
Sợi dây bắt đầu siết chặt.
"Tác phẩm xuất sắc nhất của tôi chính là tác phẩm đầu tay 'Nữ Thần', vẽ chính là cái xác người phụ nữ trên lầu buông thõng xuống vào đêm giao thừa năm ấy. Khi tôi mang bức tranh đó đến gặp giáo sư trường Mỹ thuật, thầy ấy thực sự đã bị rung động. Thầy nhìn bức tranh cảm thán 'là tình yêu', sau đó miễn học phí cho tôi đi học."
"Nhưng sau đó tôi không bao giờ vẽ được tác phẩm nào hay nữa."
Sợi dây siết chặt, Lục Trạch Minh cảm thấy ngạt thở đến tột cùng.
"Tôi không ngừng hồi tưởng lại trạng thái tâm lý khi vẽ 'Nữ Thần' năm đó: căng thẳng, kích thích, hưng phấn, tâm trí trống rỗng. - Chỉ cần đưa trạng thái tâm lý về lúc như vậy, tôi sẽ vẽ được tranh đẹp.
"Mấy năm nay tôi đã thử rất nhiều cách: nghiện rượu, đua xe, thậm chí chơi thuốc. Tinh thần tôi bị tàn phá đến mức rách nát bởi sự buông thả vô độ. Nhưng dù tôi có hành hạ bản thân thế nào, tôi cũng không thể đạt được trạng thái mình mong muốn.
"Tất cả những lần thử nghiệm thất bại trong bao năm qua đều không ngừng chứng minh cho tôi thấy - chỉ có cái c.h.ế.t, chỉ có tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t của con người, mới có thể đạt được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-tien-tri-cuu-mang/chuong-6-het.html.]
Sợi dây tiếp tục siết chặt. Lục Trạch Minh đau đớn ngửa nửa người trên lên, vươn tay lên cao như khao khát sự che chở vô hình nào đó.
Tôi tán thưởng: " Rất tốt! Tư thế này! Chính là tư thế này! Xin cậu hãy giữ thêm một lát nữa.
"Mười tám năm trước gặp Trần Lĩnh g.i.ế.c người là may mắn vì nhờ đó tôi tạo ra được 'Nữ Thần'. Cả đời người có bao nhiêu phần trăm cơ hội tình cờ gặp sát nhân? Lại có bao nhiêu phần trăm cơ hội tận mắt nhìn thấy người bị sát nhân g.i.ế.c?
"Chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. Con người không thể lúc nào cũng có cái vận may kỳ lạ này, đời người chỉ một lần là đủ. Nếu còn muốn nữa, thì phải tự mình chủ động giành lấy.
"Những năm này, tôi vẫn luôn chịu đựng nỗi đau của sự tầm thường, cũng luôn kìm nén ham muốn g.i.ế.c người. Cái trước cuối cùng vẫn chiến thắng cái sau. Trần Lĩnh sa lưới rồi khiến tôi càng nhận ra, tôi không thể bị động chờ đợi nữa, không thể trông cậy vào người khác giúp đỡ nữa. Tôi chỉ có thể tự mình ra tay, chủ động tạo ra cái c.h.ế.t của con người."
Sợi dây thừng siết sâu vào da thịt cậu ta.
"Tôi biết một khi ra tay đồng nghĩa với sa ngã, đồng nghĩa với sự kết thúc sự nghiệp của tôi. Nhưng đây là sự kết thúc viên mãn, ý nghĩa hơn nhiều so với sự tồn tại vô vọng và vô nghĩa.
"Đau khổ quá! Sao tôi có thể chấp nhận việc mình từng vẽ ra 'Nữ Thần', lại mãi mãi tầm thường như vậy? Tôi không thể chấp nhận được rằng mười mấy năm qua, tôi chỉ là một cái xác không hồn. Để không g.i.ế.c người, tôi đã sống dở c.h.ế.t dở chịu đựng suốt hơn chục năm.
"Bây giờ, cuối cùng tôi cũng có thể vẽ phần tiếp theo của 'Nữ Thần' rồi. Thượng đế đã đưa con của nữ thần đến trước mặt tôi. Hơn một tháng nay cậu cứ bám riết lấy tôi. Dù tôi từ chối vô số lần, cậu vẫn không chịu đi. Hóa ra đây là ý trời. - Tôi không thể, cũng không nên nhẫn nhịn thêm nữa.
"Trực giác nói cho tôi biết, nữ thần trong tranh và cậu chính là mẹ con. Cậu lên thiên đường đoàn tụ với mẹ, điều này làm tròn sự viên mãn của cậu; còn sự hy sinh của cậu, cũng sẽ làm tròn sự viên mãn của tôi."
"Một cái kết thật là có hậu cho tất cả mọi người."
10.
"Trên đây là toàn bộ nội dung tôi muốn khai báo."
Tôi bình tĩnh nói.
Một giờ trước, cảnh sát đến phòng tranh hẻo lánh nằm ở tòa nhà phía Tây trường Mỹ thuật này, nhìn thấy một người, một cái xác và hai bức tranh.
Một bức là 'Nữ Thần', hiện đổi tên thành 'Mẹ'. Bức còn lại là 'Con'.
Trong bức 'Mẹ' vẽ một người mẹ rũ người xuống, yêu thương vươn tay xuống dưới, muốn ban phát sự che chở; trong 'Con' khắc họa hình ảnh một đứa trẻ bị ngã, ngả người ra sau và vươn tay lên cao, khao khát sự che chở của mẹ.
Tạo hình nhân vật đều hướng mặt ra ngoài khung tranh. Cách thưởng thức hai bức tranh là đặt đối diện nhau: Mẹ ở trên, Con ở dưới. Nhờ đó đôi mắt nhìn thẳng về phía trước của hai người trong tranh, cuối cùng cũng có tiêu điểm.
Chúng đều đã trọn vẹn.
"Đằng sau hai bức tranh này, chứa đựng câu chuyện gì không?" Cảnh sát hỏi.
"Người mẹ lên chuyến tàu rời nhà, nhoài người ra khỏi cửa sổ, vươn tay xuống, muốn vuốt ve đứa con lần cuối; đứa con đuổi theo tàu, nhưng bị ngã xuống đất, chỉ có thể hướng về phía người mẹ đang rời xa, vươn tay níu kéo trong vô vọng."
"Là câu chuyện của phóng viên Lục." Cảnh sát nói: "Được rồi, đi thôi."
Cảnh sát chuẩn bị giải tôi về đồn công an.
Đi đến cửa, cảnh sát dường như vẫn chưa cam lòng, lại hỏi: "Vậy họ có phải mẹ con thật không?"
Tôi nói: "Hiện tại tôi chỉ có thể dựa vào trực giác mà phỏng đoán vô c.ắ.n cứ rằng họ là mẹ con. Nhưng tôi thực sự cũng hy vọng có một kết luận khoa học, tức là được xác nhận qua xét nghiệm DNA, như vậy mới coi là viên mãn. Chuyện này cần nhờ các đồng chí cảnh sát giúp đỡ."
Cảnh sát lắc đầu: "Không làm được. Người phụ nữ c.h.ế.t vào đêm giao thừa mà cô nói là c.h.ế.t không thấy xác, không thể kiểm chứng. Tôi thậm chí cho rằng đó là ảo tưởng của cô."
"Cô ấy đương nhiên thực sự tồn tại." Tôi nói đầy ẩn ý: "Đêm đó trên ban công, tôi vươn tay ra ngoài muốn hứng bông tuyết, không ngờ cô ấy nhỏ hai giọt m.á.u vào lòng bàn tay tôi. - Đây là khởi đầu của câu chuyện, cũng nên là kết thúc của câu chuyện."
"Hai giọt m.á.u đó nằm ngay trên bức tranh của tôi, phiền cảnh sát mang đi xét nghiệm nhé."
(Hết)
--------------------------------------------------