Ban công không được rào kín, chỉ có lan can gỗ. Cửa từ ban công vào trong nhà cũng không khóa.
Người đàn ông ở tầng trên, đã nhảy xuống ban công nhà tôi.
Sau đó đi vào phòng khách.
Căn hộ quá nhỏ, tôi không thể phản kháng.
Tôi như bị điểm huyệt, ngồi cứng đờ ở đó, cảm nhận hơi thở lạnh lẽo đang từng bước đến gần.
Đột nhiên, một bàn tay bóp chặt lấy cổ họng tôi.
8.
"Rồi sao nữa?" Lục Trạch Minh nôn nóng hỏi dồn.
Tôi tiếp tục kể: "'Tuyết rơi rồi.' Trần Lĩnh nói” 'Trên lan can phủ tuyết, trừ phần bị cô che khuất.' Hắn cười lạnh, tay bắt đầu dùng sức, cảm giác nghẹt thở đó đến giờ tôi vẫn nhớ như in."
"Tôi hiểu rồi. Hắn nhìn từ trên xuống, chỉ có một đoạn trên lan can ban công nhà cô là không có tuyết bao phủ. Bởi vì lúc cô chứng kiến vụ việc, cô đã dựa nửa người vào lan can, làm lớp tuyết chỗ đó rơi mất." Lục Trạch Minh vỡ lẽ.
"Đúng vậy, cho nên hắn chắc chắn là tôi, bèn trực tiếp tìm tới cửa."
"Rồi sao nữa? Hắn bóp cổ cô, lúc cận kề cái c.h.ế.t cô đã nói gì?"
"Khi cổ tôi sắp bị bóp gãy, đầu óc lại bất chợt tỉnh táo. Tôi đã nói gì, cậu không đoán ra sao?"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Lục Trạch Minh lắc đầu: "Không đoán ra, cô nói câu đó là một lời tiên tri."
"Chính xác mà nói, tôi đã nói hai câu. Câu đầu khiến hắn buông lỏng tay, còn câu sau khiến hắn tha cho tôi. Câu sau mới là lời tiên tri."
"Tôi thực sự không đoán ra."
Tôi gật đầu: "Được rồi, trước đây cậu nói rằng tôi là người theo chủ nghĩa vị kỷ tỉnh táo, tôi rất tán đồng. 'Vị kỷ' thì khỏi phải bàn, mấu chốt là 'tỉnh táo'."
"Đừng úp mở nữa."
"Con người không thể vị kỷ một cách vô cớ. Mọi giao dịch đều bình đẳng, muốn lợi mình thì phải lợi người. Ví dụ như cuộc phỏng vấn này, tôi muốn biết câu chuyện của phóng viên Lục cậu, thì phải kể cho cậu nghe câu chuyện của tôi; Tương tự, muốn ngăn người khác làm hại mình, tôi phải gây bất lợi cho hắn. Khoảnh khắc Trần Lĩnh bóp cổ tôi, tôi đã nhận ra đây là một cuộc giao dịch liên quan đến tính mạng. Hắn muốn lấy mạng tôi, tôi phải cho hắn biết lấy mạng tôi phải trả giá như thế nào."
Lục Trạch Minh trầm ngâm: "Nhưng chẳng phải cô quên báo cảnh sát sao, hắn trả giá cái gì?"
Tôi nói: "Đúng vậy, cho nên tôi phải nghĩ cách bù đắp sai lầm này."
"Rốt cuộc cô đã nói gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-tien-tri-cuu-mang/chuong-5.html.]
"Xem ra, cậu vẫn chưa hiểu ý tôi." Tôi bất lực nói: "Bây giờ tôi lấy Trần Lĩnh làm ví dụ. Trước đây tôi nói Trần Lĩnh rất thông minh, thông minh đến mức mất hết tính người, biết tại sao không?"
"Tại sao?"
"Bởi vì hắn là kẻ theo chủ nghĩa vị kỷ tỉnh táo hơn, thông minh hơn, mất hết tính người hơn, hiểu rõ bản chất của giao dịch hơn. Cậu cũng đã tìm hiểu tuổi thơ của hắn rồi. Hắn cùng mẹ từng bị bọn xấu bắt cóc. Vì nhà ngoại nghèo không có tiền, thế là mẹ hắn bị g.i.ế.c."
"Đúng vậy! - Khoan đã, hình như tôi thấy có điều gì đó không đúng. Nếu chúng không lấy được tiền nên g.i.ế.c con tin nhưng tại sao chỉ g.i.ế.c mẹ hắn, mà lại thả hắn?"
"Đó chính là vấn đề." Tôi nói: "Bởi vì người g.i.ế.c mẹ hắn không phải bọn côn đồ mà là chính Trần Lĩnh."
"Cái gì?!"
"Không có tiền chuộc thân, bọn côn đồ không thể cứ thế thả người. Chẳng kẻ xấu nào tin vào lời hứa suông vô nghĩa 'tôi tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát' cả.”
"Cho nên để bảo toàn tính mạng, Trần Lĩnh đã để bọn xấu ghi lại bằng chứng hắn g.i.ế.c mẹ, thực hiện một cuộc giao dịch mạng người. Hai bên nắm thóp lẫn nhau - thậm chí tội của Trần Lĩnh còn nặng hơn. Như vậy bọn xấu mới có thể tin Trần Lĩnh tuyệt đối sẽ không tố giác chúng, sau đó thả Trần Lĩnh đi."
Lục Trạch Minh trợn mắt há hốc mồm: "... Quả, quả thực là có thủ đoạn như vậy. Nhưng tôi thật không ngờ hắn lại m.á.u lạnh đến thế! Đúng là sát nhân biến thái. Vậy chẳng lẽ cô cũng..."
"Tôi không có. Lúc đó chỉ có tôi và Trần Lĩnh, tôi có thể g.i.ế.c ai? Tôi chỉ có thể lợi dụng sai lầm trước đó, đ.á.n.h cược một phen."
Lục Trạch Minh hỏi: "Ý cô là việc báo cảnh sát sao?"
Tôi gật đầu: "Ừ. Khi hắn bóp cổ tôi, tôi dốc hết sức hỏi hắn 'tại sao tôi không báo cảnh sát?'. Sau đó tôi chỉ cho hắn xem chiếc điện thoại bàn cách đó không xa."
Lục Trạch Minh cau mày nói: "Cô hỏi hắn có tác dụng gì? Chẳng lẽ hắn tin cái lý do quỷ quái là cô không báo cảnh sát vì muốn bao che cho hắn?"
Tôi nói: "Đương nhiên là không. Nghĩ theo hướng khác đi, một người chứng kiến hiện trường g.i.ế.c người, mà tâm thần lại bất ổn như tôi, một lòng chỉ muốn vẽ cái xác nữ trên lầu đến quên cả việc gọi cảnh sát, có xác suất là bao nhiêu phần trăm?"
"Xác suất này quả thực rất thấp."
Tôi gật đầu: "Cho nên tôi lợi dụng sai lầm lần này, nói dối Trần Lĩnh một câu.
"Không báo cảnh sát là vì không thể báo cảnh sát, là vì tôi không thể dính dáng đến cảnh sát. Tôi nói với hắn, tôi là tội phạm truy nã, cảnh sát đang truy bắt tôi.
"Hắn từng g.i.ế.c người, tôi cũng vậy. Tôi không thể nào đi báo cảnh sát. Chúng tôi nắm thóp lẫn nhau, như vậy chúng tôi đều sẽ không khai ra đối phương. Hắn cũng không cần thiết phải g.i.ế.c tôi diệt khẩu. G.i.ế.c tôi ngược lại còn phiền phức hơn vì tôi đã nằm trong danh sách truy nã của cảnh sát, còn hắn tạm thời an toàn, không cần thiết phải dính dáng đến tôi."
"... Hóa ra là vậy." Lục Trạch Minh vẫn chưa hiểu hết: "Nhưng trường hợp của cô khác với Trần Lĩnh bị bắt cóc. Cô nói miệng không bằng chứng. Dựa vào đâu hắn tin cô là tội phạm truy nã? Chẳng lẽ chỉ dựa vào việc cô không báo cảnh sát là hắn có thể hoàn toàn tin tưởng sao?"
"Hắn quả thực có thể không tin, nhưng lợi ích của việc không g.i.ế.c tôi luôn nhiều hơn bất lợi.
"Sau khi nhìn thấy xác nữ, để giả vờ trong nhà không có người, tôi lao vào nhà tắt đèn, lúc vẽ tranh cũng không bật. Khi hắn xông vào cũng bịt mặt, tôi hoàn toàn không biết mặt mũi hắn ra sao. Thời đại đó các biện pháp điều tra kỹ thuật chưa phát triển, phần lớn đều dựa vào nhân chứng nhận diện. Tôi không biết mặt hắn, hắn chỉ cần trói tôi lại hoặc đ.á.n.h ngất rồi bỏ trốn là được.
--------------------------------------------------