Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lời Tỏ Tình Vụng Về

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi là một đứa mê ngoại hình.

Lần tỏ tình thứ 99 với nam thần học bá Từ Cẩn Nhiên, cậu ấy vẫn lạnh lùng từ chối tôi.

Tôi lén nghe thấy đám bạn của cậu ấy cười đùa:

“Xong rồi, lần này cậu từ chối hình như có hơi do dự nha.”

“Nghe nói cô ấy muốn thi cùng trường đại học với cậu đấy.”

“Không chừng sau khi thi xong, anh em mình còn phải uống rượu mừng cưới của hai người ấy chứ?”

Từ Cẩn Nhiên ghét bỏ, ném quả bóng rổ về phía họ:

“Đừng có đem tôi gán ghếp với cái loại con gái nông cạn đó, buồn nôn c.h.ế.t đi được.”

Ngày khai giảng.

Tôi cầm chiếc bánh nhỏ vừa nướng xong, chạm mặt Từ Cẩn Nhiên ở cổng trường.

Ánh mắt cậu ấy sáng lên khi nhìn thấy tôi, nhưng lại vụng về né sang hướng khác:

“Lần sau đừng làm nữa, tôi không thích ăn đồ ngọt.”

Tôi khó xử nhìn sang nam thần đứng cách đó không xa.

Haiz.

Phải giải thích thế nào với Từ Cẩn Nhiên đây, rằng người thích ăn đồ ngọt thật ra là… bạn trai tôi.

1.

Tôi là một cô gái bình thường.

Từ mái tóc cho đến gót chân, đều bình thường.

Nhưng, điều đó không ngăn cản tôi có một trái tim yêu cái đẹp.

Giống như câu mẹ tôi thường lặp đi lặp lại:

“Đàn ông ấy mà, rốt cuộc thì cũng đều như nhau thôi. Chi bằng chọn một người đẹp trai, ít nhất nửa đêm cũng không phải khóc thét vì phát hiện ra người nằm cạnh mình giống như một con heo.”

Tôi khắc ghi trong lòng.

Từ nhỏ đến lớn, tôi chỉ chăm chăm theo đuổi những chàng trai đẹp nhất.

Nam thần lớp 1 theo đuổi không được, tôi liền đổi sang nam thần lớp 2.

Nam thần lớp 2 không theo đuổi được, lại đổi sang lớp 3, cứ thế mà tiếp tục.

Lên cấp ba, đa số nam sinh trong trường đều bước vào giai đoạn xấu nhất của tuổi dậy thì, nhan sắc tập thể tụt dốc thảm hại.

Chỉ có Từ Cẩn Nhiên, vẫn nổi bật xuất chúng, đẹp đến mức khó tin.

Thế là tôi dứt khoát dồn toàn bộ mục tiêu về phía một mình cậu ấy.

Từ Cẩn Nhiên học giỏi, đẹp trai, lại còn biết chơi vĩ cầm.

Đứng trên sân khấu, đôi mắt khẽ cụp xuống, ngón tay thon dài lướt nhanh trên dây đàn, đẹp tựa một bức tranh sơn dầu.

Tiết mục kết thúc, trong hội trường vang dậy tiếng vỗ tay như sóng.

Giữa tất cả ồn ào ấy, tôi nghe rõ nhịp tim mình đập thình thịch, lấn át tất cả.

Lần đầu tiên tỏ tình với Từ Cẩn Nhiên, cậu ấy lạnh lùng hỏi ngược lại:

“Hứa Xán Hòa, cậu thích tôi ở điểm nào?”

Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi trả lời:

“Vì cậu là nam sinh đẹp trai nhất trường.”

Cậu ấy bật cười chế giễu:

“Người theo đuổi tôi ai cũng nói vậy.”

“Đáng tiếc, loại con gái mà tôi ghét nhất chính là các cậu.”

Chậc chậc.

Ngay cả lúc châm chọc người khác mà cũng đẹp trai đến thế.

Tôi hoàn toàn đắm chìm trong nhan sắc của Từ Cẩn Nhiên, chẳng mấy để tâm đến cái miệng lải nhải kia đang nói những gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-to-tinh-vung-ve/1.html.]

Nhưng chẳng biết câu nào tôi nói đã chọc giận cậu ấy.

Từ ngày đó, Từ Cẩn Nhiên bắt đầu cực kỳ ghét tôi.

Cậu ấy ghét ly sữa nóng tôi lén đặt vào hộc bàn mỗi sáng.

Ghét bóng dáng tôi mang nước đến sân bóng rổ cho cậu ấy.

Lại càng ghét những lần tôi giả vờ tình cờ chạm mặt.

Nhưng vì gương mặt ấy, tôi có thể nhẫn nhịn tất cả.

Tôi làm cái đuôi nhỏ của Từ Cẩn Nhiên suốt ba năm, cũng tỏ tình với cậu ấy rất nhiều lần, nhiều đến mức chính tôi cũng chẳng nhớ nổi.

Và không ngoài dự đoán, lần nào cũng bị từ chối.

Đám bạn thân giận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Tiểu Hòa, theo đuổi con trai không phải kiểu này, trên mạng người ta gọi cách cậu làm là ‘mặt lạnh giặt quần lót’ đó.”

Thật sao?

Giặt thì giặt thôi.

Tôi thản nhiên gãi gãi đầu.

Bọn họ không hiểu, nếu như nó thật sự quá đẹp thì quần lót cũng rất đáng để giặt.

2.

Hôm nay là sinh nhật của Từ Cẩn Nhiên.

Tôi cầm món quà chuẩn bị kỹ lưỡng, bước đến cửa phòng bao.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Âm thanh bên trong truyền ra rõ ràng.

“Nhiên ca, nói thật đi, có phải anh có ý với Hứa Xán Hòa không?”

Tôi khựng lại, trốn sau khe cửa lén lắng nghe.

“Hỏng rồi, Nhiên ca im lặng rồi.”

“Tôi bảo mà, lần trước lúc anh từ chối hình như có chút do dự.”

Có người bắt đầu bình phẩm về tôi.

“Hứa Xán Hòa trông cũng thường thôi, nhưng n.g.ự.c to eo thon, dáng người cực chuẩn, lại còn kiểu não ngắn dễ kiểm soát.”

“Nhiên ca thích loại ‘chặt đầu vẫn ăn được’ đấy, tắt đèn thì ai chẳng như ai, quan trọng là cảm giác trong tay thôi, hahaha.”

“Nghe nói cô ta còn đăng ký cùng trường đại học với Nhiên ca nữa.”

“Không khéo sau kỳ thi bọn mình phải đi uống rượu mừng cưới hai người mất.”

Tiếng cười trêu chọc vang lên càng lúc càng lớn.

“Bộp——”

Quả bóng rổ không biết đã bị ném trúng ai.

Người kia kêu lên một tiếng đau đớn, cuối cùng im miệng.

Căn phòng ồn ào lập tức trở nên yên lặng đến đáng sợ.

Từ Cẩn Nhiên đứng dậy.

Khuôn mặt tuấn tú ấy, lông mày và ánh mắt đều bị lửa giận thiêu đốt đến dữ tợn.

“Ngực to? Eo thon?”

“Thích như vậy thì tự mình đi mà yêu.”

“Đừng có mẹ nó đem tôi với loại con gái nông cạn đó gắn chung một chỗ, thật là buồn nôn.”

Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc túi vải trong tay.

Trên đường đến đây, trời bất chợt đổ mưa, vì không mang ô nên cả người tôi ướt sũng.

Chỉ có chiếc túi vải được tôi ôm chặt trong lòng, không dính một giọt nước.

Bởi bên trong là bản nhạc *Khúc Biệt Ly* của Chopin.

Đó là món quà sinh nhật tôi đã chọn rất lâu cho Từ Cẩn Nhiên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...