Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Long Phượng Tình Trường

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Tư Hoàng Điện,

toàn bộ thị tỳ đều lui ra, phụ thân cũng bận rộn trong Thất Diệp Đường,

nửa bóng người cũng không có. Phương Trọng kéo ta đến cửa điện, khẽ

giọng nói: “Nhạc tiểu tử đang ở chính điện chờ người, công chúa vẫn là

tự mình đi đi, nô tỳ không làm phiền.”

Cửa điện khẽ kêu lên ken

két nhưng lại không hề có tiếng nói chuyện. Ta chậm rãi bước vào bên

trong, chân nặng như thể đeo chì, từng bước từng bước nặng nề, hận không thể quay đầu rời đi. Nhưng cuối cùng vẫn bước đến sau lưng, từ bên hông hắn nhìn ra, đối diện phía ngoài cửa sổ là con đường mà ta đã đi đến,

nghĩ thấy biểu cảm của ta hắn sớm đã nhìn thấy hết rồi.

Ta cách

hắn gần như vậy, nhưng qua thời khắc này chính là xa tận chân trời. Tâm

phế như thể bị vô số kim nhọn xuyên qua, đau đến độ nhịn không được muốn kêu lên thất thanh run rẩy. Ta vươn hai tay từ phía sau ôm lấy thắt

lưng hắn, vùi mặt vào tấm lưng hắn, bên mũi là mùi hoa thạch quỳnh

thoang thoảng quá đỗi quen thuộc, gần như khiến lòng người hốt hoảng,

không biết vì sao, hai hàng lệ nóng từ khóe mắt trào ra, thật không

giống với ta ngày xưa.

Bổn tiên có khi nào lề mà lề mề, như một bé gái nhỏ như vậy?

Ngay đến bản thân cũng phải kinh ngạc: vì sao lại như vậy?

Chẳng qua là vì hắn phải rời đi, chính vì như vậy sao?

Nhưng nước mắt lại như thể chảy mãi không ngừng, vốn dĩ cũng không phải do bổn tiên.

Ta dứt khoát ôm chặt lấy hắn, thất thanh nghẹn ngào, tiếng khóc ấy vang

vọng trong điện, một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng cười nhẹ trầm thấp: “Tiểu ngốc điểu, ta không hề biết nàng sẽ không nỡ để ta rời đi như

vậy!”

Đây là lời gì vậy? Ta rưng rưng từ sau lưng hắn ngẩng đầu lên, biết rõ hắn không nhìn thấy, nhưng vẫn ngây ngốc nhìn hắn.

Hắn đột ngột xoay người, trên mặt tràn trề ý cười, nào có nửa phần đau thương ly biệt?

–Thì ra chẳng qua là bổn tiên tự mình đa tình mà thôi!

Ta hận bản thân không thể buông tay, nhưng nước mắt lại càng lúc càng

nhiều, khí thế như Trường Giang Hoàng Hà, trong làn hơi nước mông lung,

chỉ nghe thấy hắn thở dài mãn nguyện: “Trước đây ta chưa từng trông mong Tiểu ngốc điểu nàng có thể thông suốt! Nhưng hôm nay nàng khóc đến đau

lòng như vậy, khiến lòng ta quả thực vui mừng vô cùng, phải làm sao

đây?”

Hắn như thể tự biên tự diễn, cánh tay cứng rắn vươn ra liền ôm chặt ta vào trong ngực, mặc kệ toàn bộ nước mắt nước mũi của bổn

tiên đều cọ hết trước ngực hắn, chỉ chầm chậm nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta, thấp giọng nói bên tai ta: “Lúc nào cũng thấy nàng hét hét gào gào, có

đôi khi ngay cả chính ta cũng có chút không tin, cảm giác nàng đối với

ta chẳng qua là lưu luyến. Tiểu ngốc điểu từ nhỏ lớn lên ở núi Đan

Huyệt, nhưng hễ gặp người nào đối tốt với nàng, nàng liền cảm kích tận

đáy lòng, ngay cả sự nồng hậu thâm tình cũng gia tăng gấp bội, vì vậy ta thường lo lắng…Lo lắng nàng sẽ theo Ly Quang dịu dàng quan tâm mà rời

đi…”

Ta vốn dĩ nước mắt lưng tròng nhưng nghe thấy lời này thì

không khỏi phì cười, thì ra trong lòng hắn thế nhưng lại có suy nghĩ như vậy, không khỏi ở trong ngực hắn cọ cọ, đem nước mắt trên mặt lau sạch, rồi lại muốn ngẩng đầu nhìn hắn. Nhưng hắn lại sống chết giữ chặt ta

trong lồng ngực, khí lực lớn chưa từng thấy, như thể cực kỳ sợ ta trông

thấy biểu cảm của hắn.

Lại nghe thấy hắn khẽ khàng bên tai: “Sau

này tin Ly Quang đã chết truyền tới, nàng tiếp nhận Tuyền Khách Châu

liền khóc đến nước mắt ràn rụa, trong lòng ta liền nghĩ, nếu như một

ngày nào đó ta chết đi, nàng cũng sẽ khóc đến thương tâm như vậy chứ,

lại có thể vì ta mà nổi giận…Liền hận kẻ chết không phải là ta.”

Thì ra hắn lại có suy nghĩ ấu trĩ như thế, ta chưa từng nhận ra, chỉ là cảm giác được trái tim hai chúng ta vào thời khắc này bất giác gần kề hơn

rất nhiều. Thì ra ta và hắn cả hai đều cẩn thận phỏng đoán, ta phỏng

đoán hắn hắn phỏng đoán ta, ngược lại khiến trái tim xa rời nhau. Mặc dù có tình, nhưng chung quy vẫn chưa từng tâm liền tâm như hiện tại.

Hắn lại thấp giọng cười, có chút cảm khái: “Tiểu ngốc điểu, hôm nay có thể

thấy nàng khóc lóc đau lòng như vậy, cũng không uổng công ta đưa ra

quyết định này.”

Trong lòng ta chua xót, nghĩ thấy trước đây cả

hai chưa từng gần kề như hôm nay, hiện giờ không dễ dàng gì mới tâm liền tâm, nhưng hắn lại hạ quyết tâm rời đi, gắng sức đẩy hắn ra, hai mắt

như thể bốc hỏa, hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Nhưng thấy trên mặt hắn

hoàn toàn khô ráo, nửa giọt nước mắt cũng không có, mắt phượng sáng rực, ngọc dung trắng trẻo, nào có nửa điểm tiều tụy vì biệt ly? Ngược lại

bản thân mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, hôm nay lại bất chấp

dung mạo mà khóc lóc dữ dội, nên càng xấu hổ tức giận, hai mắt mặc dù ra sức trừng hắn, nhưng trong phút chốc nước mắt lại tràn mi, khiến người

tức giận mà, một mực nâng tay áo lau sạch.

–Ta khi nào lại có thể thay đổi quyết định của hắn chứ?

Trong lòng vừa nghĩ, miệng đã nức nở nghẹn ngào: “Chàng đã quyết định muốn về Thiên giới làm Thái tử gì đó, vậy sao không đi nhanh đi, còn ở đây quấn lấy bổn tiên làm gì chứ?”

Ý cười trên mặt hắn càng nồng đậm,

trêu chọc nói: “Chính là Tiểu ngốc điểu khóc thương tâm như vậy, khiến

bổn điện hạ khó xử nha…”

Ta nâng tay áo lau nước mắt, vừa nghẹn ngào vừa nói: “Ta khóc là chuyện của ta, can hệ gì đến chàng?”

Hắn bước lên lại vòng tay ôm ta vào trong ngực, thấp giọng ôn nhu nói:

“Nương tử đau lòng rơi lệ, đương nhiên có liên quan đến vi phu rồi! Ta

sao có thể bỏ mặc tiểu nương tử, khiến nàng đau lòng thống khổ chứ?”

Hắn… hắn…lúc này lại còn nói đùa như thật?

Ta giận đến run rẩy, hung hăng đưa tay nhéo hông hắn một cái, chỉ nghe

thấy một tiếng rên rỉ mới thả lỏng tay, oán giận nói: “Cho chàng nói

bậy! Cho chàng nói bậy! Chàng là…Chàng là chồng ai chứ?”

Hắn hạ

thấp người, nhanh chóng trộm hôn một cái trên mặt ta, sau đó đắc ý cúi

đầu nói: “Người nào tức giận đương nhiên là chồng của người đó rồi!”

Thấy ta vừa giận vừa oán, vùng vẫy không thôi, làm bộ làm tịch thở dài:

“Nương tử không nghe lời, đừng trách vi phu nha!” Trước mắt lóe lên một

luồng bạch quang, bổn tiên lại cử động nhưng bất luận thế nào cũng không nhúc nhích được.

Đôi mắt xoay tròn tức giận, trừng hắn đến độ

hắn nhìn thấy cũng có vài phần chột dạ, ngỏn nghẻn cười nói: “Thanh nhi

đừng nhúc nhích, vi phu cũng không có ác ý. Chỉ là muốn trách cũng chỉ

có thể trách Tu La phụ thân của nàng. Nhân duyên tốt đẹp của ta, ông ấy

một mực muốn ngăn cản, còn muốn đính ước gì đó cho nàng. Tên Ma Lạc gì

đấy, ta thấy hắn chẳng phải thứ tốt đẹp gì, lưu luyến bụi hoa, hiện giờ

ra vẻ thâm tình chân thành với nàng, Tiểu ngốc điểu tuyệt đối không thể

tin hắn!”

Trong lòng bổn tiên căm giận vô cùng, nếu không phải

miệng không thể nói, sớm đã chửi đóa lên rồi: Ma Lạc không thể tin,

chàng thì có thể sao? Ma Lạc chí ít cũng không dám biến bổn tiên thành

dạng này, nhưng chàngi lại dám dùng định thân chú với bổn tiên, thế

nhưng khi dễ ta như vậy! Càng nghĩ, hai mắt liền chua xót, lại muốn rơi

lệ.

Hắn thấy ta như vậy liền vội vàng nâng tay áo lau: “Thanh nhi đừng khóc đừng khóc! Ta chỉ là nghĩ..Chỉ là nghĩ không thể vừa rời đi

mà chắp tay tặng nương tử cho kẻ khác!”

Ta nổi giận phừng phừng, bổn tiên cũng không phải là lễ vật, cái gì mà “chắp tay tặng người”?

Hắn lại bứt một nhúm tóc trên đầu ta, thổi một hơi, trước mắt lập tức xuất

hiện một thiếu nữ giống bổn tiên như đúc. Hắn xoa xoa đầu nàng ta:

“Ngoan ngoan, ngươi ở đây với Tu La Vương đi, Thanh nhi ta phải dẫn đi

rồi!”

Ta khẩn trương, với tu vi của phụ thân, chút tiểu xảo nho

nhỏ này lẽ nào người nhìn không ra? Lại nói ta nếu như bị hắn dẫn đi, để phụ thân nghĩ rằng ta bỏ trốn cùng hắn, có lẽ người…sẽ đau lòng?

Nào biết Nhạc Kha lại vung tay, bổn tiên liền hóa thành một viên tròn tròn

be bé, ước chừng là kích cỡ một viên đan dược, bị hắn nắm trong tay,

trầm thấp nói: “Thanh nhi cố chịu ủy khuất hai ngày, đợi ta đến Thiên

giới an bày xong sẽ thả nàng ra! Ai cũng đừng mong sau khi ta rời đi

liền đem nàng gả cho kẻ khác, Thanh nhi muốn gả cũng chỉ có thể gả làm

vợ của ta!” Nói rồi liền thấy hắn lấy ra một cái túi, bỏ bổn tiên vào

bên trong, trước mắt lập tức một mảng tối mò, lục giác đều rõ ràng, cảm

giác giống như bị hắn nhét vào trong ngực, hơi thở ấm áp ập đến, trái

tim càng đập rộn ràng, ở bên tai ta thình thịch không ngừng.

… … Đây là phát sinh tình huống thế nào vậy?

Bên tai nghe thấy tiếng nói bình tĩnh không chút dao động của bản thân:

“Thái tử điện hạ đi thong thả, bổn điện không tiễn!” Rõ ràng trước đó

trong lòng ta còn nghĩ, tốt nhất là vui vui vẻ vẻ tống hắn đi, tránh

khỏi thương tâm lần nữa. Hiện giờ mặc dù biết giọng nói đó chính là

thiếu nữ do một dúm tóc của ta hóa thành, vẫn khiến người khác kinh

ngạc.

Cửa điện lại lần nữa kêu lên, ngẫm thấy hắn đã ra khỏi

điện, bổn tiên ở trong ngực hắn nằm vững vàng, nghe thấy Phương Trọng

nghênh tiếp nói: “Nhạc…” Thanh âm vô cùng chua xót của hắn truyền tới,

như thể vụn vỡ: “Phương nữ quan…Sau này vẫn xin làm phiền cô thường

xuyên chiếu cố Thanh nhi rồi… Nhất định trong lòng nàng căm hận ta lắm,

nhưng ta cũng là thân bất do kỷ…” (Huynh đây là tính đi tranh giải Oscar a…)

Phương Trọng cất giọng mềm mại, chứa đựng vẻ đồng tình:

“Ngươi cứ yên tâm mà đi, công chúa ta sẽ trông nom, chung quy phải khóc

một vài trận thì trong lòng mới thanh thản được. Đứa trẻ này ngoài mặt

nhìn không thấy có vẻ gì, kỳ thực trong lòng đau khổ vô cùng. Bị kẹt

giữa ngươi và Vương thượng…cũng khó!”

Làm phiền Phương Trọng lo

lắng cho bổn tiên như vậy, ta suýt nữa lại rơi nước mắt. Nhưng lạ là,

không nhúc nhích được cũng được đi, thế nhưng ngay cả nước mắt cũng như

thể ngưng đọng lại trong hốc mắt, không chảy ra được.

Tiếng bước

chân Phương Trọng dần xa, trong lòng ta vạn liệu không ngờ con rồng ngốc này diễn xuất quá tốt, thế nhưng dẫn ta từ trong Vương cung Tu La rời

đi mà hoàn toàn không bị ngăn cản. Dọc đường đụng phải thủ vệ, hắn từ

biệt cùng mọi người, không nhanh không chậm, đích thực cũng không sợ phụ thân hồi cung trông thấy ta giả mạo, đuổi theo chất vấn.

Đi rồi lại đi, bất quá được một canh giờ, chỉ nghe thấy Ma Lạc đang tuần tra cười nói: “Thái tử điện hạ vậy là sắp rời đi rồi?”

Cách lồng ngực phập phồng của hắn, nghe tiếng hắn cười đáp: “Bổn điện đi

rồi, Thanh nhi vẫn nên làm phiền ngươi chiếu cố nhiều nhiều!”

Ma

Lạc đáp hết sức nhiệt tình: “Thái tử điện hạ thượng lộ bình an.” Cảm

giác thấy Nhạc Kha bước được hai bước, hắn lại khó xử bồi thêm một câu:

“Chỉ tiếc Thiên giới và tộc Tu La thủy hỏa bất dung, rượu mừng của ta và công chúa điện hạ e là điện hạ không uống được rồi!”

Nhạc Kha

dừng lại một chút, bổn tiên nghe thấy tiếng tim hắn đập nhanh dần, cũng

không biết hắn vui vẻ hay tức giận, giờ phút này ngữ điệu mà tai ta nghe thấy mang theo bi thương, như thể muốn gây sự: “Hời cho tiểu tử nhà

ngươi rồi! Nếu ngày nào đó bổn điện hạ nghe thấy ngươi đối xử không tốt

với Thanh nhi, cẩn thận bổn điện hạ tìm ngươi tính sổ!”

Ma Lạc đương nhiên rạng ngời đắc ý đồng ý.

Ta vốn tức giận vô cùng, lúc này cũng nhịn không được âm thầm bật cười,

nhớ tới mấy ngày nay Ma Lạc ngày ngày sau khi xong phiên trực đều đến Tư Hoàng Điện cùng ta dùng bữa tối, từ nay về sau ở cùng hắn đương nhiên

là thiếu nữ do nhúm tóc đó hóa thành, nếu để hắn ngày nào đó biết được

chân tướng, biểu cảm trên mặt nghĩ thấy nhất định là vô cùng đặc sắc.

Lại nghĩ đến Nhạc Kha làm như vậy, đích thị là trắng trợn không kiêng nể

gì, sợ là khó tránh khỏi khiến phụ thân đau lòng, sau này cũng không

biết giải quyết thế nào, nhưng có thể khiến hắn hạ quyết tâm gây chuyện

động trời như vậy, trong lòng bổn tiên mơ hồ lại nảy sinh niềm vui vô

hạn, nhưng lại hận không thể ở trong cái túi đen mò mò này mà nhảy lên.

Lúc trước đau lòng là thế, ở trong Tư Hoàng Điện khóc đến lấm lem, nào

ngờ tình thế xoay chuyển bất ngờ, đích thực khiến người ta không khỏi

vừa ngượng vừa giận, lại vừa vui mừng.

Nhạc Kha con rồng ngốc

này, nghĩ thấy sớm đã định ra chủ ý nhưng lại để ta dằn vặt không ít

ngày, đợi đến khi bổn tiên an ổn, nhất định ở bên hông hắn cho thêm mấy

vết bầm tím nữa mới được!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Long Phượng Tình Trường
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...