Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Long Phượng Tình Trường

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cứng đờ trong vòng tay Nhạc Kha, trong lòng hoảng loạn.

Nghe đám tiên tử tiên thị trông coi Cần Đức Điền đồn đãi, ngai vàng của

Thiên Đế được khảm châu ngọc, hào quang vạn trượng, mây tía bao quanh,

người có pháp lực thấp kém không dám nhìn thẳng.

Nhưng Nhạc Kha

tên rồng ngốc này chính là phu quân mà bổn tiên mất vạn năm mới tuyển

được, nếu hắn thực sự ngồi lên ngai vàng kia, lẽ nào bổn tiên phải quỳ

bái? Khi đó chẳng phải phu không ra phu, thê chẳng ra thê đó sao? Phàm

là Thiên Đế, hậu cung thiên phi vô số kể, Côn Lôn Trắc Phi cũng đã chịu

khổ cực một thời gian dài, nếu bảo bổn tiên tận mắt nhìn tên nhãi Nhạc

Kha trái ôm phải ấp, sợ rằng không chừng sẽ tức giận đến đập nát Cần Đức Điện.

Trong lòng bổn tiên hết sức buồn bực nhưng chỉ có thể chịu đựng, duỗi cánh tay muốn đẩy hắn ra thì bị một đôi tay giữ chặt lấy, từ bên ngoài chăn truyền đến tiếng cười: “Hùng Lực đại huynh mới sáng đã

xông vào đây chính là vì việc này?”

“Chuyện này còn không tính là một chuyện vui? Nhạc tiểu tử, hiện giờ ngươi một thân một mình, thân

không vướng bận, muốn cưới công chúa của ta…ha ha…”

Cánh tay cứng rắn như thép đang ôm chặt bổn tiên bất giác trở nên cứng đờ: “…Vương tử của Thiên tộc cũng không phải chỉ có mình tại hạ…” Trong lời nói hàm

chứa rất nhiều chua xót.

Hậu cung Thiên Đế mặc dù Thiên Phi đông

đảo nhưng nếu đếm số trưởng thành thành danh thì ngoại trừ Lăng Xương và Nhạc Kha thì chỉ còn Đồng Sa con của Thiên Hậu. Mà Nhạc Kha đã trải qua nhiều thăng trầm, cuối cùng thân thể hiện giờ là của con trai thứ ba

của Đông Hải Long Vương, không được coi trọng cũng không có gì là lạ.

Chỉ nghe trên bàn rượu vang lên tiếng rót nước, có lẽ Hùng Lực tự rót cho

mình một chén, uống xong hắn đặt ly rượu xuống bàn, cười sang sảng nói:

“Việc này không vội, Tam vương tử Thiên tộc kia từ nhỏ được Lăng Xương

che chở, mọi việc đều không quan tâm đến, mẫu thân lại bị đày xuống âm

tỳ địa ngục, muốn hắn đảm đương trọng trách này thì Thiên Đế cũng phải

đắn đo vài phần.”

Tiếng bước chân đi xa, thật lâu sau, ta ở trong chăn dường như đã quên hô hấp, trước mặt chợt sáng bừng, gương mặt tươi cười của Nhạc Kha ở ngay trước mắt, mắt phượng lóng lánh sáng rực chợt

lóe lên rồi biến mất, hơi thở nóng ấm đảo qua làn da ta: “Tiểu ngốc

điểu, buồn rồi à?”

Ta theo bản năng đưa hai tay ra ôm chặt lấy cổ hắn, tựa như lần đầu tiên nhận ra giữa chúng ta có một bờ vực thật sâu

mà ta lại không có đủ lực để lấp đầy vực thẳm đó — Hắn không còn là Long Tam thái tử không có gì vướng bận theo ta ngao du tứ hải, ta cũng không còn là một con chim Loan mồ côi trên núi Đan Huyệt kia.

Lo lắng của phụ thân không phải là không có lý, vậy thì ta có thể quên đi nam

tử trước mắt hay không, ôm chặt hắn tựa như ôm chặt những hồi ức ấm áp

đã qua, những khát khao mong đợi trong tương lai.

—- Luyến tiếc buông tay!

Giống như cảm nhận được sự hoảng loạn bất an của ta, hắn cũng đưa tay ra ôm

chặt ta, hơi thở ấm áp bên tai, lời lẽ ngọt ngào thâm tình, cảm xúc bùi ngùi: “Hiếm khi được tiểu ngốc điểu ôm ấp yêu thương một lần, cơ hội

khó gặp, cũng không phải là tiểu sinh lỗ mãng!” Nửa câu sau đích thực là đang trêu đùa, ta không kịp trả lời thì vành tai đã bị hắn ngậm vào

miệng, đột ngột nóng như lửa khiến cho suy nghĩ của ta đều tiêu tan, mặc cho hắn tùy tiện.

Mãi đến khi ánh nắng chiếu vào cửa tiểu viện,

hai má bổn tiên đã nóng an, ánh mắt lấp lánh, không dám nhìn thẳng hắn.

Nhưng tay phải bị tên nhãi Nhạc Kha nắm chặt, Giao nương tiến đến mở

cửa, hết nhìn rồi lại nhìn chúng ta, hắn lại hoàn toàn không phát hiện,

bị ta dùng lực đẩy mới tránh ra.

Trong viện nhiều loại cây cỏ,

một người nằm ngủ trên chiếc ghế tựa đặt dưới tàng cây, vô số lá đỏ nhẹ

nhàng rơi trên áo, yên tĩnh an bình. Nếu mặt hắn không bị thương thì

khung cảnh này tựa như thơ như họa.

Ta và Nhạc Kha cất nhẹ bước

chân, lẳng lặng đứng lại trước ghế nằm, người trên ghế khẽ chau mày,

trán lấm tấm mồ hôi lạnh, dường như bị ác mộng quấy rối giấc ngủ, hai

mắt nhắm chặt, bỗng nhiên mở miệng lớn tiếng gọi: “Thanh nhi mau chạy

đi… Thanh nhi mau chạy đi…”

Đây rõ ràng là tình cảnh ác chiến

tiêu diệt Giao nhân ở Đông Hải, mặc dù trên mặt hắn có vết thương nhưng

không giấu được nét lo lắng bận lòng.

Ta thấy hắn rơi vào ác

mộng, dáng vẻ đau khổ bèn đưa tay vỗ hai má của hắn: “Ly Quang, tỉnh

tỉnh.” Da thịt dưới tay lồi lõm, có thể thấy lúc trước hắn bị thương rất nghiêm trọng, thật sự khiến người khác kinh hãi.

Người nằm trên

ghế từ từ mở đôi mắt màu lam, lập tức hiện lên nét vui mừng, ta nắm chặt tay hắn, cũng mừng rỡ không thôi: “Ly Quang, ngươi nhớ ra chuyện trước

đây rồi à?”

Nhạc Kha cũng tiến về phía trước, có vài phần kích động khó hiểu: “Ly Quang…”

Ngọn lửa trong đôi mắt màu xanh lập tức vụt tắt, nét mặt nhanh chóng cứng

ngắc xa cách, hắn rút tay ra khỏi tay bổn tiên, khách sáo đứng dậy, lễ

độ nói: “Làm phiền công chúa điện hạ!”

Trái tim bổn tiên lại nguội lạnh nằm yên trong lồng ngực.

Giao nương kia vội vàng tiến đến đỡ hắn, xưa nay ta vốn tưởng rằng Ly Quang

là người tính tình khá lạnh nhạt, ngoại trừ có chút thân mật với muội

muội của hắn và bổn tiên ra thì luôn kiêng kỵ nữ tử, nhưng hôm nay hắn

cho phép Giao nương này thân mật giúp đỡ lại keo kiệt không chịu ngồi

gần bổn tiên, trong lòng ta thế nhưng lại cảm thấy mất mát không thôi.

Khoảng thời gian thân thiết bầu bạn trước đây không thể quay trở lại.

Có lẽ Nhạc Kha trông thấy sắc mặt khó coi của ta nên lặng lẽ kéo kéo tay

ta dưới ống tay áo, cúi đầu thấp giọng trấn an ta: “Hắn có thể sống được xem như là may mắn lắm rồi, chứng mất trí nho nhỏ kia cũng không trở

ngại gì.”

Bóng đen u ám trong lòng ta bỗng tan biến, lại cố gắng

tươi cười nói: “Ly Quang đừng khách sáo! Nghe nói trong cung có người

đến khám chẩn cho ngươi, hôm nay đã đến chưa?”

Người được Giao

nương giúp đỡ thoáng chăm chú nhìn ta trong phút chốc rồi mới cười nhạt: “Giao tộc ta được Tu La vương che chở, Ly Quang đã rất cảm kích trong

lòng, thật không dám làm phiền nữa. Sáng hôm nay y tiên có đến nhưng bị

tại hạ đuổi về rồi.”

Bổn tiên rất đau lòng, Ly Quang hắn quên mất quá khứ cũng không sao, thế nhưng ngay cả vết thương hiện giờ trên mặt

cũng không muốn chữa trị, hay là hắn nhất quyết đoạn tuyệt với quá khứ

trước đây? Đương lúc thất thần, bàn tay đang nắm lấy tay Nhạc Kha không

khỏi dùng chút lực, chỉ cảm thấy móng tay có chút ươn ướt, khi ấy ta mới bừng tỉnh nên vội vàng thả lỏng tay ra nhưng lại bị tay hắn siết chặt

lại. Cũng may quần áo ta mặc trong yến tiệc tối qua là bộ lễ phục có tay áo rộng nên người khác không thấy được sự việc diễn ra dưới tay áo ta.

Giao nương giúp đỡ Ly Quang hai mắt ngấn lệ cầu xin: “Công chúa điện hạ nhân từ khoan dung, xin người mời y tiên đến chẩn bệnh cho Thái tử điện hạ

lần nữa…” Giọt nước mắt đọng lại trên lông mi nhẹ rơi xuống, ta nhanh

tay lẹ mắt vươn tay ra, giọt lệ lạnh lẽo kia khẽ rơi vào giữa lòng bàn

tay ta, trong nháy mắt hóa thành hạt châu, rạng ngời rực rỡ, ta nắm chặt giọt lệ của Giao nhân, trong lòng tràn đầy cảm xúc khó mà phân rõ.

Bên ngoài viện vang đến tiếng đập cửa, Bái Trạch-người hầu của Ly Quang đi

ra mở cửa, tiếng bước chân càng đến gần, hơn mười người lưng mang theo

hòm thuốc đến, chỉ liếc nhìn qua cách ăn mặc cũng biết đều là y tiên

trong cung.

Y tiên dẫn đầu người thắt dây thao tím, bộ dáng oai

hùng, xem ra y thuật chắc cũng giỏi, trước đây đã từng chẩn trị cho ta,

lúc nhìn thấy ta thì lập tức cung kính cúi chào: “Tham kiến công chúa

điện hạ, tham kiến thái tử Giao tộc!”

Lòng ta thầm khen một

tiếng: y tiên này không vì hiện giờ Ly Quang gặp khó khăn mà coi thường, tiên phẩm chân chính hiếm có! Bổn tiên còn chưa kịp mở miệng, Ly Quang

đã ngạc nhiên nói: “Các vị, sáng nay tại hạ đã nói rõ, bệnh cũ đã khỏi,

sao lại dẫn thêm vài vị y tiên?”

Y tiên thắt dây thao khẩn khoản

nói: “Vương thượng có khẩu dụ, thái tử Giao tộc chính là bạn tri kỷ của

công chúa điện hạ, điện hạ từ chối chữa trị, trong lòng công chúa điện

hạ tất nhiên cũng không dễ chịu. Nếu thái tử Ly Quang từ chối chữa trị

một lần thì thêm gấp đôi y tiên, từ chối mười lần thì thêm gấp mười y

tiên, dù sao cũng phải chữa trị tốt cho thái tử Giao tộc.”

Bổn

tiên mừng rỡ, biện pháp của phụ thân đích thật tuyệt diệu! Cho dù Ly

Quang quên hết chuyện trước kia nhưng tính tình lương thiện luôn suy

nghĩ cho người khác lại không hề thay đổi, tròn mắt nhìn nét mặt Ly

Quang biến đổi mấy lần, cuối cùng thở dài nói: “Tu La vương và công chúa điện hạ thịnh tình khẩn thiết như vậy, nếu Ly Quang cứ khước từ thì có

chút không biết tốt xấu.”

Nhạc Kha ở bên cạnh cười đến sung sướng: “Tu La Vương tính toán như thần!”

Một đám y tiên nhào đến, Giao nương đỡ Ly Quang, đoàn người vừa vây quanh

Ly Quang vừa đi, bị ngăn cách trong đám người hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt màu lam lướt qua gương mặt ta, rõ ràng chứa đầy thiên ngôn vạn ngữ. Một ánh nhìn khiến người bần thần, tựa như sóng cả nơi biển sâu thăm

thẳm, mặc dù ta có thể nhìn thấy sóng lớn trên mặt biển nhưng chưa kịp

tìm tòi những gì chất chứa dưới đáy biển kia thì hắn đã bị đám y tiên

vây quanh kéo đi.

Trong viện, cây cổ thụ đầy hoa, sắc hồng đã nhạt.

Ta và Nhạc Kha dạo bước trở về thành Tu La, phố chợ ven đường vô cùng

huyên náo, vang vọng tiếng rao hàng không ngừng, khi họ thấy hai người

bọn ta thì hòa nhã tiếp đón. Cũng có người hành lễ cúi chào, cũng có

người đem hàng hóa trong nhà mình ra tặng nhưng đều bị ta mỉm cười từ

chối. Trong thành Tu La, phụ thân trước nay vẫn quen thoải mái tùy ý,

thân quyến Tu La nhìn thấy phụ thân cũng không câu nệ gì, Tu La vương

tộc cũng không cao cao tại thượng, nghiêm nghị không thể xâm phạm giống

Thiên tộc.

Mắt nhìn thấy cửa cung, Nhạc Kha đột nhiên kéo ta, thấp giọng gọi: “Thanh nhi…”

Ta cúi đầu trả lời, trong lòng kỳ thật có chút rối loạn, không biết hắn có cân nhắc đến lời nói của Hùng Lực sáng nay hay không. Quay đầu liếc

nhìn đã thấy hắn mỉm cười đến quỷ dị: “Lúc Thanh nhi ở Thiên giới làm

tiên nga vẩy nước quét nhà, trong lòng có từng căm hận bất bình?”

Ta cũng không biết câu hỏi này của hắn từ đâu mà ra, nhưng suy nghĩ thử,

vẫn thành thành thật thật trả lời hắn: “Thật sự muốn đem tên Lăng Xương

luôn thư thái kia đánh cho một trận!” Có điều khi đó pháp lực của ta

thấp kém, ý định này chẳng qua chỉ là một giấc mộng ngẫu nhiên hiện lên

mà thôi, ban ngày lúc tỉnh táo đương nhiên sẽ không thực hiện giấc mộng

vô căn cứ này.

Hắn cúi xuống nói bên tai ta: “U Minh địa phủ trông thế nào, Thanh nhi có từng thấy qua?”

Ta kinh hãi: “Chàng…Chàng thế nhưng lại muốn xuống U Minh địa phủ…” Đương

nhiên, hiện giờ hắn vẫn là đại vương tử của Thiên tộc, đi đến U Minh địa phủ là điều hoàn toàn có thể. Ta mừng rỡ lắc lắc cánh tay của hắn, có

chút lấy lòng gọi: “Nhạc…”

Hắn liếc nhìn ta một cái: “Nhạc cái gì?”

Nhạc ca ca?

Bổn tiên chỉ cảm thấy lông chim trên người đều dựng đứng cả lên, hết thảy

đều run rẩy, nhẫn nhịn, nửa kéo nửa tựa cánh tay, kéo dài giọng gọi:

“Tam lang…Thanh nhi muốn đi U Minh địa phủ…” Bổn tiên nhịn không được

run rẩy một hồi, chà mạnh hai tay mình như muốn chà đi đám da gà đang

nổi lên.

Nhạc Kha cố nén cười, hai mắt sáng rực: “Qua hai ngày

nữa chờ vết thương của Ly Quang chuyển biến tốt, bổn điện hạ sẽ đi U

Minh địa phủ. Nhưng mà bên cạnh bổn điện hạ còn thiếu một người hầu.”

Bổn tiên liên tục gật đầu, cố gắng hết sức tâng bốc bản thân: “Tam điện hạ

có điều không biết, tuy cấp bậc của tiểu tiên hơi thấp, nhưng năng lực

hiện tại khá cao, lại biết cách quan sát sắc mặt, đánh tiểu quỷ không

thành vấn đề, dư sức làm người hầu bên cạnh người!”

Hắn cười to,

nhìn cung thị trong hoàng cung Tu La đang ra tiếp đón cách đấy không xa, mắt phượng như sóng nước xao động: “Việc này cơ mật, chờ bổn điện hạ

suy nghĩ lại đã, nhưng mà nếu Tu La vương biết…”

Ta mặt mày ủ

ê,tương đối khó xử, nháy mắt tùy tùng trong cung đã đến gần, hắn cũng

không chờ ta trả lời thì đã xoay người đi mất.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Long Phượng Tình Trường
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...