Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Long Phượng Tình Trường

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa đêm, tiệc tàn ca

dứt, phụ thân với chúng thần tử uống đến hăng say, đêm cũng không thể

ngủ, lại muốn đi đến Thất Diệp Đường nghị sự. Chư thần ở trên ghế đều đề xuất: Công chúa cũng đã thành niên, lại đại thắng Thiên giới Thái tử,

lý ra nên tham chính v..v..Bổn tiên nghe đến đau cả đầu, ôm đầu giả vờ

bất tỉnh, bị phụ thân đoán được mỉm cười, lấy lý do ta mới chinh chiến

trở về, còn chưa được nghỉ ngơi, nên cho trở về.

Ta tựa nửa người vào người Phương Trọng, lảo đa lảo đảo đi về, vốn đã có chút say, ra

khỏi Phi Loan điện lại hít phải một ngụm khí lạnh nên đầu óc cũng trở

nên mơ hồ, đột ngột không biết bản thân đang ở đâu, phải mất nửa ngày

mới nhớ lại rõ ràng.

Nữ tử tộc Tu La cao lớn khỏe mạnh, Phương

Trọng cao hơn ta một cái đầu, nàng dìu Bổn tiên đi mà không tốn chút sức lực, đợi đến lúc đỡ bổn tiên vào Tư Hoàng Điện, gọi Hồng Oanh đến hầu

hạ liền quay người đến Thất Diệp Đường tùy thị.

Vì phụ thân hôm

nay đã hạ lệnh cấm, nên Cửu Ly đã được bố trí cho ngụ ở một điện khác,

cũng không thể tùy ý làm ổ trong phòng ta.

Trong lúc ta nửa say

nửa tỉnh, nghe được bên tai có tiếng khóc nhỏ rỉ rả, tay chân đều được

người dùng một mảnh vải ấm áp lau sạch, cực kỳ dễ chịu, cố gắng mở mắt

ra, liền nhìn thấy Hồng Oanh hai mắt đang ngây ngẩn, chăm chú nhìn mặt

bổn tiên, trong mắt là nét thê lương nồng đậm.

Thấy ta mở mắt, nàng giống như đột nhiên bừng tỉnh: “Tiểu công chúa, nô tỳ đánh thức người sao?”

Nếu như trí nhớ bổn tiên không có vấn đề, Hồng Oanh trước đây tính tình

nhẫn nhịn, bị Đan Chu ngược đãi đánh đập cũng chưa từng rơi một giọt

nước mắt, lại càng có thể bày ra ý nịnh nọt, nếu không phải thường được

nàng cảnh báo, giúp ta không ít lần tránh được nguy hiểm, ta nhất định

sẽ khinh thường nàng khom mình luồn cúi. Nhưng từ khi đến Thành Tu La

đến giờ, hễ nhìn thấy ta, nàng đều là dáng vẻ nước mắt ràn rụa, quả thật khiến bổn tiên đau đầu vô cùng.

Ta đỡ trán thầm than, lại sợ

khiến nàng khóc dữ dội hơn, đành phải nhẹ giọng hỏi: “Hồng Oanh, lẽ nào

cô có chuyện gì khó nói? Cho nên ngày đêm đều bất an, mỗi lần thấy ta

đều nước mắt lưng tròng?”

Nàng giống như bị ta làm cho sợ hãi,

đột ngột lắc đầu: “Đâu có đâu có…” Mới nửa câu lại giống như cảm thấy

không đúng, lại gật gật đầu, muốn nói lại thôi: “Nô tỳ…Nô tỳ có chuyện

đè nén trong lòng đã hơn vạn năm, lại sợ không ai có thể tin tưởng.”

Ta không nhịn được dáng vẻ có chuyện muốn giấu này của nàng, dứt khoát

nhắm hai mắt: “Nếu như cô nghĩ chưa thông, vậy đợi đến khi nghĩ kỹ rồi

hãy nói, có thể cất giấu hơn vạn năm, nghĩ thấy một giờ ba khắc vẫn đợi

được. Cô cũng lui xuống nghỉ ngơi đi.”

Nàng thấp giọng “Vâng” một tiếng, run rẩy lui ra. Thật khiến bổn tiên nhất thời khó mà ngủ được,

mặc dù rượu vẫn còn ngấm, nhưng cơn buồn ngủ cũng không còn. Lại cảm

thấy minh châu trong phòng ánh sáng chói lòa, phất tay một hơi đập vỡ

mười bảy mười tám viên, trên sàn toàn là mảnh vỡ trân châu, lại càng

chiếu sáng lấp la lấp lánh.

Trong lòng ta buồn bực, ngồi dậy ở

trong điện đi tới đi lui. May mà ta với phụ thân có một tật xấu, ban đêm nhất định không thích có người ở bên cạnh hầu hạ, giờ khắc này cũng yên ắng không ít. Trong đình viện bên ngoài điện hoa cỏ sum suê, hương thơm nức mũi, đi dạo giữa những tán cây luống hoa khiến ta bất chợt nhớ một

người, liền hóa thành một làn khói xanh, hướng về phía quân doanh Thiết

kỵ mà đi.

Tu La Thiết Kỵ trước giờ vẫn đóng trong quân doanh bắc

thành. Thành Tu La chiếm một khoảnh đất rộng lớn, có lẽ là thắng trận,

trong doanh mặc dù ồn ào vang trời, đèn đuốc sáng trưng, nhưng ở cửa

doanh, thủ vệ cũng chưa từng lơi lỏng. Bổn tiên niệm một chú ẩn thân,

nghênh ngang bước vào trong, lại sợ trong doanh có vị tiên pháp cao minh nào,liền biến thành một loài côn trùng nho nhỏ, soát qua từng phòng.

Hôm nay Tu La Vương phụ thân ban thưởng hậu hĩ, trong doanh phòng đều là

yến tiệc, bình rượu chất cao đến nửa bức tường. Bổn tiên bay thẳng một

đường, nhìn thấy vô số nam tử ở trần, cuối cùng rút ra được một kết

luận: Tộc Tu La nếu như muốn tìm được một nam tử da thịt như ngọc, quả

thực quá khó!

Lại qua nửa chung trà, bổn tiên mới biết, kết luận

này hôm nay đưa ra hãy còn quá sớm. Xuyên qua cửa sổ một doanh phòng

nhìn vào trong, trên bàn vẫn như vậy bày bình rượu màu hổ phách cùng với sắc rau xanh phong phú, nhưng nhìn thấy hai thân thể cùng giao triền,

trong đó một người da thịt tinh tế như ngọc, có lẽ là uống say, chiếc

bụng bằng phẳng ánh lên màu trân châu bóng nhuận, người kia thân thể to

cao tráng kiện, da thịt màu hắc đồng, chính là màu da của nam nhi tộc Tu La.

Bổn tiên ban đầu chỉ là sửng sốt, nhưng kế tiếp liền tim đập dồn dập, thân thể trắng ngọc này rõ ràng là nam nhi, nhưng lại quấn

chặt lấy thân thể màu hắc đồng, khớp với một từ ở phàm gian: Đoạn tụ

phân đào. Về phần đoạn tụ là đoạn như thế nào, nam giới như thế nào gần

gũi, bổn tiên thật chưa từng thấy qua. Hôm nay gặp được cơ may, liền

hướng bên trong thăm dò, thế nhưng lại có một cơn gió nhẹ thổi qua cửa

sổ,vừa vặn thổi bay màn trướng trong phòng, che đi cảnh xuân trước mắt,

chỉ nghe được phịch một tiếng, kế đó là tiếng khay chén vỡ loảng xoảng,

tiếp theo là tiếng vật nặng rơi xuống đất, rồi một tiếng thở phì phò vô

cùng quen thuộc: “Hùng Lực, từ mấy vạn năm trước ngươi đã không phải đối thủ của ta, bây giờ còn muốn cướp Thanh nhi từ trong tay ta, cẩn thận

không ta đánh ngươi răng rơi đầy đất!”

Một giọng nói hào sảng

khác hàm chứa ý cười vui vẻ: “Nhạc tiểu tử, mặc dù Bổn tướng lớn hơn

công chúa mấy vạn tuổi, nhưng chồng già vợ trẻ là tốt nhất, ngươi thử

nhìn Vương thượng với Vương phi xem, chính là đôi phu thê ân ái nhất

khắp bát hoang lục hợp này. Công chúa cũng chưa từng đẩy ta ra, ngươi

căng thẳng cái gì?”

Bổn tiên ở bên ngoài cửa sổ nghe mà trán đổ

mồ hôi lạnh, cực kỳ muốn yếu ớt biện bạch một câu: Là ta uống say, ban

đầu tưởng người đỡ bổn tiên là con rồng ngốc Nhạc Kha…

Tiếng đánh đấm trong phòng liên tục vọng tới, chỉ nghe thấy Nhạc Kha phẫn nộ nói:

“Nàng không đẩy ngươi ra là nàng hồ đồ. Nàng chính là tính cách hồ đồ

như vậy, người khác đối với nàng tốt một chút, liền trông mong muốn báo

đáp gấp mười lần. Ngươi đối với nàng mặt mày luôn tươi cười hòa nhã,

trong lòng nàng liền cảm kích, không cần phải làm khó ngươi.”

Hùng Lực khẽ cười một tiếng: “ Nhạc tiểu tử, nhớ năm đó Bổn tướng bất quá

niệm tình ngươi lẻ loi cô độc, lại không được Vương thượng để ý, ba ngày hai đêm ném vào trong quân doanh dạy dỗ, nếu không phải ta ngày ngày

đánh nhau với ngươi, nếu ở trong tay người khác, há có thể có được kết

cục tốt đẹp? Hiện giờ tu vi tăng lên liền muốn cướp công chúa tộc ta?

Tộc Tu La ta nam nhi tốt đầy rẫy, cho dù không có Bổn tướng cũng vẫn còn những nam nhi khác, công chúa bất luận thế nào cũng sẽ không gả cho một tiểu bạch kiểm như ngươi…”

Bổn tiên xoa xoa đầu, cảm giác được

cơn say vẫn còn chưa tan hết, đầu óc nặng trịch. Nhưng trong lòng cũng

không khỏi tán thưởng Hùng Lực một câu: Ta thấy, dùng ba từ “Tiểu bạch

kiểm” này miêu tả con rồng ngốc Nhạc Kha, thật quá ư chuẩn xác!

Gió nhẹ vén rèm, ta thò đầu nhìn, Nhạc Kha thực đang cưỡi trên lưng Hùng

Lực, người sau sống chết ở trên đất giãy giụa, Nhạc Kha hung hăng nói:

“Cho dù là trăm nghìn vạn nam nhi tộc Tu La ngươi, lão tử cũng nhất định cưới Thanh nhi! Ai không phục, nhìn nắm đấm này là chân thật nhất!”

Dáng vẻ hắn vô lại bá đạo lại chắc chắn như vậy khiến bổn tiên phì cười một

tiếng, quả thực rất khó để liên tưởng tới Nhạc Kha trước đây. Trước đây

hắn có lúc hay quên, vô luận là dáng vẻ lạnh như băng khiến người cách

xa vạn dặm hay phong lưu phóng khoáng giọng điệu chân thành, đều không

có chút nào giống với nam tử vừa vô lại lại vừa thập phần ti bỉ trước

mắt.

Có lẽ nghe thấy tiếng cười của ta, bên trong một hồi hỗn

loạn, thân người trắng nõn đang cưỡi trên mình Hùng Lực bật dậy, lại đưa tay kéo Hùng Lực, ấn hắn ngồi vào chiếc ghế gần đó, dùng tay phủi phủi

người hắn: “Hùng Lực huynh đánh nhau với đệ chính là chuyện cơm bữa, há có thể vì kết quả thắng thua mà lại tức giận chứ? Đến đây đến đây, uống ly rượu hòa giải nào!”

Nếu như bổn tiên là Hùng Lực, nhất định

sẽ đem ly rượu hắt lên mặt Nhạc Kha, đáng tiếc tu vi bổn tiên còn nông

cạn, không thể nhìn thấu lòng người, trông thấy Hùng Lực cười ha hả uống cạn ly rượu, đưa chiếc chén không đến bên dưới mí mắt Nhạc Kha: “Rót

rượu!”

Nhạc Kha thăm dò nhìn xung quanh, lộ ra biểu tình ngờ vực

không thôi, vẫn rót cho Hùng Lực một ly rượu, lẩm ba lẩm bẩm: “Lẽ nào là ta nghe lầm?”

Hùng Lực một chén lại một chén, bại dưới tay Nhạc

Kha, cũng không thấy hắn có vẻ bất mãn bực bội gì, hoàn toàn là vui vẻ

cao hứng, liên tục không ngừng truy hỏi, không rõ Nhạc Kha rõ ràng đã

tập kích thành công, áp đảo hắn trên đất, không hung hăng nhục nhã một

phen mà lại dễ dàng thả ra?

Nhạc Kha lại nhìn xung quanh quan sát lần nữa: “Vừa rồi dường như ta nghe thấy tiếng cười giòn giã của Thanh nhi.”

Hùng Lực quăng ly rượu đập bàn cười lớn: “Nhạc tiểu tử, ngươi thế này là

tương tư nhập cốt, tẩu hỏa nhập ma rồi! Ta quen biết với ngươi mấy vạn

năm, mặc dù bây giờ vẻ ngoài của ngươi đã thay đổi, nhưng bên trong vẫn

giống y như trước đây, trước mặt người khác thì ủ rũ, sau lưng lại hư

hỏng xấu xa, khiến mấy tiểu cô nương ai nấy cũng đều cảm thấy ngươi văn

nhã tuấn tú, chê Bổn tướng không chịu lấy! Họ đâu có biết, ngươi vào

quân doanh chính là một dáng vẻ khác, vô lại bá đạo, thập phần ti bỉ. Ta vốn muốn mượn dịp này cạnh tranh với ngươi, nhưng thấy ngươi thâm tình

với công chúa, đem nàng để tận đáy lòng, Bổn tướng liền lùi một bước,

xem bằng bản lĩnh của ngươi liệu có thể ôm mỹ nhân về không!”

Nhạc Kha mừng rỡ vô cùng, liên tục vái chào nói: “Đa tạ Hùng Lực đại ca thành toàn! Đệ biết huynh thương đệ nhất!”

Lại nữa rồi—Đây rõ ràng là tên Nhạc Kha miệng như thoa mật trước đây a, may mà bổn tiên thay đổi hắn rồi. Ta lùi về sau, chuẩn bị bay đi, lúc rẽ

trái không cẩn thận đụng vào khung cửa, ngã xuống. Trong lúc choáng váng lảo đảo, bên tai vọng đến tiếng cười hào sảng của Hùng Lực: “Nhạc tiểu

tử, ngươi biết rõ Vương thượng trước đây không thích ngươi, hiện giờ

ngươi lại muốn cướp đi người yêu thương nhất của Vương thượng, người

liệu có thể đồng ý? Hiện giờ thì dựa vào ta ở phía trước che chở cho

ngươi, kế tiếp thì như thế nào?”

“Hay lắm hay lắm! Nhưng có một điều, huynh muốn cưới Thanh nhi là một chuyện, nhưng không được tưởng thật a!”

Hai người họ ở trong phòng lấy ra hộp cờ, quanh co tiến thoái, thế nhưng

giống như bàn luận chiến thuật phải ứng phó thế nào với sự hoạnh họe của phụ thân. Thỉnh thoảng hớp một hớp rượu, rất chi là vui vẻ, chỉ khổ cho bổn tiên vất vả bên cửa sổ, không lâu sau thì tựa vào khung cửa ngủ

thiếp đi. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, nơi cánh mũi ngửi thấy mùi hoa

thạch quỳnh, trong đầu hỗn loạn, tự nhiên vươn cánh tay ôm lấy một lồng

ngực ấm áp, trong mơ cũng không khỏi bật cười: “Ngươi con rồng ngốc

này…”

Bên tai phảng phất nghe thấy có giọng nói dịu dàng đáp lại

một câu: “Nàng mới là một tiểu ngốc điểu…” Cũng không rõ có phải nằm

mộng hay không, rượu còn đang thấm, cứ như thế mà ngủ say.

Ánh

dương chiếu vào mành, ta trở mình, chỉ cảm thấy đầu đau đến muốn nứt ra, nhịn không được rên lên một tiếng,đưa tay ra, sờ thấy một thân thể ấm

áp, bỗng dưng nhớ lại đêm qua lúc ngủ thiếp đi, bản thân vẫn còn là hình dáng của một con côn trùng nho nhỏ, tựa vào khung cửa ngủ ngon lành–

lúc mở mắt, đôi mắt trong suốt trước mặt đang hết sức vui vẻ chăm chú

nhìn ta.

Bổn tiên quá mức kinh hoảng, rụt người về sau liền chạm

vào màn giường, khẽ động một chút, trong đầu lập tức liền như có vạn mã

lao qua, giẫm lên đầu ta, đau đớn “A” lên một tiếng ôm lấy đầu. Nhạc Kha đưa hai tay ra, ôm lấy ta vào trong ngực: “Đừng động đừng động, đợi ta

đem chung rượu đến, lại uống chút rượu sẽ đỡ hơn một chút.”

Ta mở to mắt nhìn, nhưng thấy hắn đang phất tay, vò rượu trên bàn bay đến,

ngay cả chiếc bát lớn đêm qua hai người họ uống cũng bay tới. Ta nhíu

mày ghét bỏ: “Chiếc bát lớn đó ta thấy đêm qua ngươi với Hùng Lực dùng

qua rồi…”

Vò rượu cùng ly rượu còn đang lơ lửng trong không

trung, hắn đã cúi người xuống, thành thành thực thực hôn một cái lên môi ta: “Tiểu ngốc điểu, nói vậy là đêm qua tiếng cười đó chính là nàng

nhìn trộm?”

Ta xấu hổ tức tối trừng mắt nhìn hắn, lại thấy hắn

niệm một câu chú, trong tay liền xuất hiện một cặp ly Thanh Ngọc Ly

Long, lại rót hai ly rượu, đỡ ta, mỗi người một ly. Rượu còn đang ở

trong cổ họng chưa kịp nuốt xuống, ngoài cửa đã nghe thấy tiếng nói sang sảng: “Nhạc tiểu tử, tin tốt, nhanh dậy đi, sao có thể không uống?”

Rượu trong cổ tức thì sặc một cái, thầm kêu khổ rồi! Sáng tinh mơ bị

Hùng Lực bắt gặp bổn tiên ở trên giường Nhạc Kha– nếu truyền đến tai Tu

La phụ thân, Nhạc Kha sợ là sẽ bị đá ra khỏi thành Tu La. Ta ho một

tiếng, cái khó ló cái khôn, kéo chiếc chăn bên cạnh chui vào. Nhạc Kha

theo đó cũng vào theo, ôm chặt ta trong khuỷu tay.

Cửa phòng kêu

lên ken két, người tới đã tiến vào bên trong, cười dài nói: “Hôm qua

Minh Vương lên Thiên giới, tìm được chúng tiên Thiên giới ủng hộ, đem

chuyện nhà Thiên Hậu câu hồn phách phàm giới luyện U Minh Thiết Kỵ phơi

bày, những kẻ có liên quan đều bị trình tấu, muốn phế Thiên Hậu và Thái

tử, Thiên Đế không ngăn được yêu cầu của quần thần, hôm nay đã đem Thiên Hậu và Thái tử bị phế giao cho Minh Vương dẫn về Minh giới trị tội. Như vậy, nếu ngươi quay về Thiên giới thử ngồi vào vị trí Thiên Đế, cũng

không phải là không thể!”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Long Phượng Tình Trường
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...