Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Long Phượng Tình Trường

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lòng ta đầy nỗi bi ai.

Thì ra lúc ở Âm Ty Địa Phủ ta không nghe nhầm.

Phụ thân thấy ta thất vọng lạnh lẽo, đau lòng nói: “Cuộc tỷ thí kén phò mã

này, phụ thân rất nghiêm túc chọn phu quân cho Loan nhi. Nam nhi tộc Tu

La ta cũng không kém gì nam nhi các tộc khác, con lại là công chúa cao

quý, nếu trong đám đông ấy chọn được một người, ai dám khiến con uất ức

chứ?”

Ta ngồi trong lòng phụ thân, lắc đầu nhẹ giọng nói: “Phụ

thân, nam nhi Tu La anh dũng tráng kiện, nhưng Loan nhi thích người ấy…” Ta cúi đầu trong lòng người, giấu mặt vào vạt áo người, vô cùng buồn

bã: “Loan nhi thích người ấy, tuy rằng… Mặc dù có nhiều tật xấu, nhưng

từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn ở bên cạnh con, lúc con bị người khác

khinh thường, ức hiếp đều có chàng liều mình bảo vệ, bất kể chốn nào đều có chàng làm bạn. Chàng gặp nguy hiểm con sẽ lo lắng, chàng đau khổ

lòng con sẽ xót xa. Lúc trước con cũng từng do dự băn khoăn, trong lòng

khó quyết định… Nhưng cuối cùng vẫn không thể nào xóa tan hình bóng của

chàng trong trái tim mình….”

“Phụ thân…… Phụ thân…… Con đã chọn chàng, thì sẽ không chọn người khác. . . . . .”

Bàn tay to lớn của phụ thân nhẹ nhàng vuốt lưng ta, người ngồi đối diện cũng không nói gì.

Không bao lâu, Phương Trọng tiến đến bẩm báo, Thôi Phục đang ở Thất Diệp

Đường, có việc cần bẩm tấu, phá tan không khí yên lặng trong phòng.

Phụ thân dặn nàng chăm sóc tốt cho ta, thở dài một tiếng mới đi về hướng Thất Diệp Đường.

Ta mặt ủ mày chau, lần theo đường cũ trở về. Phương Trọng cẩn thận đi

theo, khi đến Tư Hoàng Điện thì bỗng có người trêu ghẹo: “Tỷ tỷ. . . . . . tỷ sao cứ cúi đầu đi như thế, chẳng lẽ trên mặt đất có bảo bối sao?”

Chưa ngẩng đầu đã biết là Cửu Ly, ta miễn cưỡng cười với nó một cái, tiến đến vỗ vỗ vai nó: “Tiểu Ly sao lại ở đây?”

Nó liếc nhìn ra phía sau, Phương Trọng rất biết điều, mỉm cười lui ra sau

hơn mười bước. Hiếm khi trên mặt nó mang theo vẻ băn khoăn lo lắng: “Tỷ

tỷ, tỷ cũng biết. . . . . . Hôm nay đệ lại đấu thắng, nghe nói quyết

chiến cuối cùng chỉ còn năm người, Tu La vương muốn đích thân tiếp

kiến?”

Vẻ mặt ta đau khổ, thở dài: “Tỷ tỷ mới vừa bị phụ thân gọi đến răn dạy, nói tỷ càn quấy. Tuy đệ là khách, nhưng người thấy đệ càn

quấy, cũng chưa chắc sẽ nhẹ tay đâu?”

Cửu Ly giật mình run rẩy,

có lẽ nghĩ đến chuyện gì không hay nên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hẳn đi, nhưng lập tức đứng thẳng lưng, nghiêm nghị nói: “Tiểu Ly cũng là

một bậc trượng phu, sao không thể tranh tước vị Phò mã? Tỷ tỷ nếu gả cho đệ, lập tức sẽ trở thành quốc mẫu Thanh Khâu, có gì không tốt chứ?”

Ta kinh ngạc, hoảng sợ nói: “Tiểu Ly đang nói thật?”

Nó gật đầu lia lịa, đắc ý vô cùng: “Tiểu Ly từ nhỏ đã được tỷ tỷ nuôi nấng đến lớn. Sau đó tỷ tỷ gặp phải cường địch thì đá Tiểu Ly đi. Đệ suy đi

tính lại, chỉ có cách tuyệt diệu này, nếu tỷ tỷ gả cho Tiểu Ly, chắc

chắn sau này sẽ bị cột chung một chỗ với đệ, không bao giờ chia xa nữa.”

Khóe miệng ta co rút, miệng có vị chan chát, nhìn đứa trẻ ngốc này mà buồn

rầu– rốt cuộc nó có biết lưỡng tình tương duyệt là cái gì không?

Bổn tiên nuôi dưỡng dạy dỗ nó một thời gian, sao ngay cả chút lanh lợi

thông minh của bổn tiên nó cũng chẳng học được, lại học thành mười phần

hồ đồ ngốc nghếch thế này?

Nó thấy ta ngẩn người, nửa ngày cũng

không nói gì thì sốt ruột lắc lắc cánh tay ta, mím môi nói: “Tỷ tỷ đừng

sợ! Cửu Ly sẽ đứng nhất mà, chỉ cần tỷ tỷ đồng ý lấy đệ, đến lúc đó ngay trên đại điện, trước chúng văn thần võ tướng thành Tu La , Tu La Vương

cũng sẽ không làm gì được đệ!”

Ta che giấu sự bất ngờ, rầu rĩ hỏi: “Tiểu Ly có biết phu thê là gì?”

Tiểu tử này, nó mở to mắt nhìn bổn tiên, giống như bổn tiên đang nói chuyện

gì rất buồn cười: “Tứ cô từng nói, phu thê là làm việc gì cũng có nhau,

cùng ăn cùng ngủ, nam nữ cùng vui vẻ, âm dương hài hòa.”

Trong

lòng ta suy nghĩ: mấy câu này nói rất đúng vậy, tiểu tử này cũng không

ngốc. Đang muốn khen nó hai câu, nào ngờ câu nói tiếp theo của nó làm

cho bổn tiên thiếu chút nữa nôn ra ba lít máu.

Nó nói: “Tỷ tỷ, đệ và tỷ ở cùng nhau mấy trăm năm việc gì cũng làm cùng nhau, cùng ăn cùng ngủ, tỷ thích đệ, đệ cũng thích tỷ, đã không khác gì phu thê, chẳng qua là chưa có sự đồng ý của cha mẹ, lễ nghĩa đại hôn mà thôi.”

Bên cạnh có một gốc cây đại thụ um tùm, bổn tiên hận không thể đâm đầu vào đó cho xong!

Nó thấy ta cắn răng trầm mặc không lên tiếng, vui vẻ cười nói: “Đệ biết tỷ tỷ sẽ đồng ý! Tỷ không nói lời nào chính là chấp nhận rồi. Theo cách

nói của nhân gian, chiêu này có một cái tên, gọi là ‘rút củi dưới đáy

nồi’. Cho dù Tu La vương hùng tài vĩ lược, hào kiệt đương thời, cũng

không thể ở trên đại điện ngăn trở hôn nhân, chặt đứt nhân duyên của tỷ

tỷ.”

Hôm nay ta vốn đã buồn bực, lại bị tiểu tử ngốc này khiến

bản thân tức giận đến bật cười, chỉ cảm thấy toàn thân như nhũn ra, tựa

lưng vào đại thụ phía sau, bất đắc dĩ nói: “Tiểu Ly có biết tình cảm phu thê không giống như tình cảm giữa cha mẹ tỷ đệ?”

Nó chớp chớp

đôi mắt màu rượu trong suốt, trông có vài phần thông tuệ, lời nói ra lại không khác gì đứa ngốc: “Khác nhau chỗ nào chứ? Lúc đệ còn nhỏ thường

cùng mẫu thân nằm trên giường ngủ, sau lại cùng tỷ nằm trên giường ngủ,

cái này theo như lời của Tứ cô chính là cùng làm, cùng ăn, cùng ngủ.”

Nó thấy ta dần dần tức giận, hai mắt ngấn lệ: “Tỷ tỷ nghĩ đến con rồng

ngốc Nhạc Kha kia! Tuy hiện nay chứng hay quên của hắn đã hết, nhưng đệ

nghe nói Thiên Đế đã gửi Thiên bảng thiếp đến bát hoang, phong hắn làm

thái tử Thiên giới. Mọi người đều biết, Thiên giới và tộc Tu La bất hòa, nếu tỷ gả cho hắn thì không bằng gả cho Ly Quang ca ca….. Ít nhất Ly

Quang ca ca sẽ không ngăn cản đệ quấn quít bên tỷ… Nhạc Kha hắn lần nào

cũng đều không thích đệ quấn lấy… Kỳ thật lựa chọn tốt nhất đó là gả cho đệ… ” Nói đến đây nó lại tựa như vô cùng vui vẻ, giống như ta thật sự

chọn nó làm phò mã vậy.

Tiểu tử này thật cố chấp chẳng tiến bộ

nổi, ta quả thực không cách nào dạy dỗ, vô lực phất phất tay, thô lỗ đẩy nó tránh ra khỏi vị trí trước mặt ta: “Đi đi đi, đệ đi tìm Nhạc Kha,

bảo hắn nói rõ ràng cho đệ hiểu thế nào là tình cảm cha mẹ tỷ đệ, thế

nào là tình cảm phu thê, chờ đệ hiểu rõ rồi hãy tới tìm ta, xem đệ còn

muốn lấy ta nữa không.”

Nó gân cổ lên muốn cãi lại, ta cưỡng ép

đẩy nó cho Nhạc Kha, đương nhiên là nó không phục. Nhưng thấy ta thật sự tức giận, chỉ đành phải ủ rũ nhượng bộ: “Tỷ luôn hướng về hắn. . . . . . Tỷ luôn hướng về hắn. . . . . .” Bị ta đánh một cái vào sau đầu thì

nhanh như chớp chạy mất.

Phương Trọng thấy nó đi xa rồi mới bước đến, cười nói: “Công chúa động thủ với một đứa trẻ, ta thấy nó sắp khóc đến nơi rồi.”

Tiểu tử hồ đồ này, thật cũng khóc rồi!

Ta oán hận nói: “Tiểu tử cái gì cũng không hiểu, cả ngày đều ra vẻ người

lớn. Đứa trẻ này à, khóc lóc thì tốt rồi!” Nhưng ta vẫn đem bàn tay vừa

đánh nó lặng lẽ giấu vào trong tay áo, chỉ có ta mới biết, lần này nổi

giận chẳng qua là đang giận chó đánh mèo mà thôi.

Ai bảo nó mù mờ càn quấy, thế nhưng lại có suy nghĩ kỳ lạ, muốn lấy bổn tiên chứ.

Phương Trọng thật cẩn thận nói: “Kỳ thật đứa nhỏ Cửu Ly này, chỉ trừ việc còn

hơi nhỏ ra thì mọi thứ khác đều xứng công chúa, cũng không phải là không thể . . . . . .”

Ta quay đầu nhìn lại, nàng vẫn giữ bộ dáng cung kính như trước, quả thật khiến ta nghi ngờ lời này không phải là lời

nàng mới nói, mà tất cả chỉ là ảo giác của ta.

Sau đó nàng lại

thở dài: “Tuy rằng Nhạc tiểu tử không hề kém, nhưng hiện nay y đã trở

thành thái tử của Thiên tộc, Thiên Đế cũng đã chiếu cáo tứ hải, lại kèm

thêm trọng thưởng muốn tìm y trở về.” Sắc mặt ta lộ vẻ sầu thảm, không

yên lòng, lời nói của nàng chẳng lọt vào tai chữ nào: “Vợ chồng tình

thâm tất nhiên khó cầu. Tuy rằng Vương thượng và Vương phi kiêm điệp

tình thâm, nhưng hai tộc không tha thứ, còn trẻ đã ly biệt, ôm theo mối

hận vạn năm. Vương thượng cô độc, hơn vạn năm nay luôn phiêu bạc tứ hải

ít khi ở lại Vương thành. Nhưng ngay cả tìm kiếm khắp tứ hải, cũng khó

tìm được tăm tích của Vương phi . . . . .”

Giọng nói của nàng tựa như tắc nghẹn, hai mắt ta lại chua xót, lệ nóng rơi xuống, sợ bị nàng

nhìn thấy, chỉ vừa cúi đầu vừa đi vào trong.

“Nếu Vương phi còn

sống, cũng chỉ mong công chúa bình an khỏe mạnh mọi việc suôn sẻ, muốn

người có cuộc sống không chút sóng gió, không gặp trắc trở, không mong

người cả đời cũng không gặp được người thương….Tấm lòng từ phụ của

Vương, mong công chúa thông cảm….”

Ta làm sao không biết, làm sao không biết đó là tấm lòng yêu thương của Tu La phụ thân?

Thế nhưng, mặc dù trái tim là của ta nhưng nay chính ta cũng đã chẳng thể

nào nắm vững nó trong tay. Tâm tâm niệm niệm, từng sợi từng sợi quẩn

quanh người ấy, không chịu chia lìa nửa khắc. Dù ngoài mặt ta hay nói

cười tức giận, nhưng chưa từng nghi ngờ, cũng không thể lừa mình dối

người, che giấu sự thật.

Cuối cùng ta bị phụ thân cưỡng ép, không được tham gia đại hội tỷ thí kén rể, chỉ ngồi ở trong cung chờ đợi kết quả.

Đại yến trong cung đêm nay, ngoại trừ văn thần võ tướng còn có năm người

thắng trong cuộc tỉ thí ngày hôm nay. Nhạc Kha cùng Hùng Lực không hề lo lắng cũng giành được phần thắng, một vị khác chính là trưởng tử của

Thôi Phục thúc thúc, Ma Lạc thống lĩnh quân cánh tả của Tu La thiết kỵ,

ngay cả Cửu Ly cũng nằm trong số đó. Chỉ có một vị ta không biết, đó là

một nam nhi cao gầy, ánh mắt giống như hàn tinh, liếc nhìn đã thấy quạnh quẽ, thật không giống nam nhi Tu La nhiệt tình nhanh nhẹn, nhưng màu

da hắn rất đen, nên cũng không giống dị tộc, nghe người hầu trong điện

xướng danh, hắn tên là Ninh Tàng, thì ra cũng là con trai của thần tử

trong triều, chỉ là ta không biết mà thôi.

Rõ ràng trong lòng phụ thân tràn đầy tâm sự, suốt buổi tiệc chỉ uống rượu. Chúng thần thấy

người không vui, tự cũng biết khuôn phép hơn rất nhiều, cung yến hôm nay có thêm vài phần lễ nghi, tiếng ồn ào cười đùa cũng nhỏ đi ít nhiều.

Thôi Phục thúc thúc là người quản lý cuộc thi đấu này, thấy cung yến vô cùng tẻ nhạt, không khỏi nói đùa vài câu: “Hôm nay Vương thượng uống rượu

giải sầu, bởi vì cuộc thi đấu chọn phò mã kết thúc thì tận mắt người sẽ

nhìn thấy công chúa phải lấy chồng, nên lòng không nỡ?”

Phụ thân gượng cười: “Hôn sự của công chúa, làm phiền Thôi khanh rồi, hôm nay Bổn vương kính Thôi khanh một ly rượu!”

Miệng ta thấy đăng đắng, nâng ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm, rượu ngon

hương thuần xưa kia hôm nay chẳng biết tại sao cũng có mùi vị cay đắng.

Chúng thần mượn việc này làm cớ kính Thôi Phục thúc thúc. Mặc dù ngoài miệng

Thôi Phục thúc thúc nói không dám nhưng cũng uống hết một vòng, mặt từ

đen chuyển sang hồng, rõ ràng đã uống không ít. Ông ấy nâng ly rượu lên

cười nói: “Lời của Vương thượng khiến hạ thần không dám nhận! Thần làm

việc này bất quả chỉ là lấy việc công làm việc tư mà thôi!”

Chúng thần trong điện đều nhìn về phía Ma Lạc cười vang, Ma Lạc rất thẳng

thắng đứng khỏi ghế, hành lễ với phụ thân rồi xoay người hành lễ với phụ tôn của mình: “Con đa ta phụ thân đại nhân!”

Chúng thần lại cười to.

Ma Lạc này thật biết phân tích tình hình, Cửu Ly trừng mắt nhìn hắn một

cái, tư lự không vui uống một hớp rượu to, lén nâng mắt nhìn ta rồi lại

cúi đầu giống như vô cùng mê muội.

Ta cũng cười nhạt, thầm khen

nam nhi Tu La tính tình hào sảng. Lại thấy Ma Lạc rót một ly rượu, hành

lễ với ta: “Công chúa về triều, muôn người chú mục, tiểu thần có thể

cùng công chúa tham gia một trận chiến cũng coi như có tình đồng đội. Từ sau trận giao chiến với Thiên tộc, tiểu thần càng khó quên tư thế oai

hùng của công chúa trên chiến trường, hôm nay may mắn thắng được, vẫn

mong công chúa ngó đến.!”

Ma Lạc này, hắn…hắn đang cầu hôn ta trước mặt mọi người sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Long Phượng Tình Trường
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...