Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Long Phượng Tình Trường

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liệt Hỏa hí vang,

cổng thành Tu La rộng lớn bề thế từ từ mở ra, tiếng hô vui mừng của

người dân vang dội như sóng lớn trùng điệp, phụ thân từ trên thành lầu

nhẹ nhàng đáp xuống, tựa như thể đại bàng sải cánh, dân chúng Tu La quỳ

phục dưới chân người, thần sắc ai nấy đều giống nhau.

Ta từ trên

lưng Liệt Hỏa nhảy xuống, người khẽ nở nụ cười dắt tay ta: “Tiểu công

chúa của ta, chúc mừng con chiến thắng trở về!” Mọi người đều chúc tụng, tiếng hô vang trời.

Những nam tử Tu La Thiết Kỵ đi cùng ta dáng

vẻ ai nấy đều hoan hỉ, luôn tai luôn miệng nói về sự tích “anh dũng” của ta ở Thiên hà, ngay đến phụ thân cũng vui mừng ra mặt, so với việc tự

mình đánh thắng còn vui vẻ hơn nhiều: “Tiểu công chúa của ta chính là

vương chủ kế tiếp của tộc Tu La, đương nhiên là vô cùng anh dũng…Mang

rượu tới…”

Thành Tu La trước giờ nổi tiếng về nam tử dũng cảm, nữ tử mạnh mẽ mỹ mạo, mỹ tửu thơm hương, giờ phút này phụ thân vừa hạ lệnh một tiếng, bốn phương tám hướng lập tức có vô số người mang rượu đến,

trong lòng ta gấp rút lo cho Ly Quang, hận không thể lập tức xác thực

hắn liệu có bình an vô sự, nhưng lại bị phụ thân kéo đứng lại trên đài,

có binh sĩ mang hai vò rượu tới, phụ thân đưa ta một vò, người một vò,

mở lớp niêm phong, ngửa đầu liền uống hết nửa vò, thấy ta còn ngây ngốc

không động đậy, nhướng nhướng mi: “Sao Loan nhi không uống? Hôm nay con

đại thắng trở về, chính là đã lập được uy tín trong thành Tu La, cùng

với dân chúng vui vẻ, sao con còn chưa uống?”

Nét mặt ta khổ sở

nhấp một ngụm nhỏ, mùi vị cay nồng lập tức xông lên ót, cơ hồ phun ra

ngay tại chỗ, mùi vị này so với rượu trái cây ở Thiên giới hay núi Đan

Huyệt hoàn toàn không giống nhau. Phụ thân tha thiết mong mỏi: “Loan nhi uống xong vò rượu này, từ nay về sau liền cùng người dân trong thành

đồng sinh cộng tử!”

Một từ “Đồng sinh cộng tử” nhưng phân lượng

hết sức nặng nề, đồng sinh cộng tử mà Tiên giới nói tới chính là giống

như mẫu thân hồn phi phách tán, đây cũng coi là một lời tuyên thệ rất

độc. Ta hơi hơi nghiêng vò rượu, thầm nghĩ, tất cả công chúa Tiên giới

ai nấy đều phải tài danh, mỹ mạo hiền thục, người người dáng vẻ đa phần

đều mềm mại đáng yêu, duy chỉ có phụ thân nhà ta là bắt con gái đứng

trên đài cao, thô lỗ ôm một vò rượu mà uống, quả thật có chút thê lương

ai oán mà hướng mắt nhìn xuống bên dưới đài, lúc này mới phát hiện thấy

đám đông huyên náo trước mắt đã hoàn toàn ngừng lại, cả tộc Tu La ai nấy đều cầm một bình rượu trong tay, đang trông mong nhìn ta, như thể nếu

ta không uống vò rượu này, bọn họ cũng sẽ không chịu uống.

Ta khẽ cắn môi, nhắm mắt một hơi uống sạch, khó khăn lắm mới thấy được đáy

bình, Điểm tướng đài trước mắt liền giống như bị một cơn bão từ đáy biển quét qua, lắc la lắc lư. Ta vung tay, vò rượu trong tay tức thì liền

“xoảng” một tiếng vỡ nát.

Bên dưới đài tiếng hoan hô như sấm dậy, mơ hồ như thể hành động ta ném vò rượu cũng thu được sự yêu mến của dân chúng khiến ai nấy đều mặt mày rạng rỡ, ngẩng đầu một hơi uống cạn, chỉ nghe thấy tiếng “xoảng xoảng xoảng”, tất cả đều ném đi vò rượu trong

tay…Tựa như mọi người đang đứng trên một đống đổ nát…

Phụ thân

mỉm cười khẽ chỉ vào hai nam tử bên dưới đài: “Qua hôm nay, Loan nhi

liền có thể tự mình tuyển chọn phò mã tâm đầu ý hợp, vừa vặn giúp con

cai quản thành Tu La.” Ta nghiêng đầu nhìn, một trắng một đen, đen là

Hùng Lực, trắng là Nhạc Kha, cũng không biết thằng nhãi này đã biến về

hình dáng ban đầu khi nào.

Ta lảo đa lảo đảo tiến lên phía trước, níu lấy vạt áo phụ thân: “Phò mã gì chứ? Con chỉ muốn hỏi một câu, phụ

thân đã gặp Ly Quang?”

Phụ thân mắt hổ khẽ híp lại, đỡ lấy ta,

không vui không buồn nói: “Tộc Giao nhân được Phương Trọng sắp xếp cho ở tạm phía bắc thành, đợi lễ mừng qua rồi, Loan nhi lại đi.”

Ta vẫn níu vạt áo phụ thân không buông: “Phụ thân có biết liệu đôi mắt Ly Quang vẫn bình an?”

Việc từng nhận được cặp Tuyền khách châu khiến người kinh sợ, đau lòng căm

phẫn, oán giận bi thảm, khiến ta dường như có thể cảm giác được nỗi

thống khổ khi Ly Quang phải hứng chịu những giày vò tàn ngược ấy.

Phụ thân vươn tay ôm ta vào trong ngực, hướng bên dưới đài cao giọng tuyên

bố: “Kể từ hôm nay, Thanh Loan công chúa của tộc Tu La ta chính thức

thành niên, thuận lợi thông qua khảo nghiệm kế thừa vương tộc, chỉ đợi

tuyển chọn phò mã thành thân, sau này kế thừa vương vị, hi vọng quần

thần thấy công chúa như thấy chính Bổn vương…”

Đầu óc ta nặng nề

choáng váng, có lẽ do nghe thấy lời này của phụ thân thì quá đỗi kinh

ngạc. Bên dưới đài, dân chúng thành Tu La không ngừng hoan hô, lọt vào

tai ta khiến ta không khỏi ngạc nhiên: Ta nói sao lúc đó khi ta đề nghị

cưỡi ngựa lên Thiên hà, phụ thân không những chưa từng phản đối mà còn

lập tức khoác lên người ta Cửu Thiên Huyền Phượng chiến giáp, như thể

sớm đã vì ta mà chuẩn bị kỹ càng. Nhận thấy trận chiến này sớm muộn gì

cũng phải đánh, chẳng qua là vì để khảo nghiệm Tu La Vương kế nhiệm của

thành Tu La, tư cách của bổn tiên – vị tân nhiệm công chúa này.

Phụ thân trước giờ đối với ta không hề lừa gạt cũng chẳng hề giấu diếm, hôm nay không ngờ cũng giấu ta mà hành sự…Ta từ trong ngực người vùng ra,

người giữ chặt tay ta, có vài phần thương tiếc, dè dặt cười nói: “Loan

nhi đừng buồn! Trong thành Tu La xưa nay vẫn hành sự như vậy, các đời Tu La Vương đều có trọng trách này, chỉ có chiến công cùng tửu lượng mới

có thể phục chúng. Phụ thân chỉ có một nữ nhi là con, bên cạnh có Hùng

Lực và Nhạc tiểu tử bảo hộ, U Minh Thiết Kỵ lại đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, không thể xuất binh, phụ thân đương nhiên tin tưởng con có thể

khải hoàn trở về…”

Một hảo hán cao to chín thước khí độ ngang

tàng ở trước mặt ta lại cúi người nhỏ giọng, quả thực khiến ta vừa giận

vừa buồn cười, níu chặt vạt áo của người ra sức vò vò, mắt thấy trên đó

đã có nếp nhăn không tề chỉnh mới buông tha, thấp giọng trách: “Phụ thân nói gì vậy? Trong thành Tu La có phụ thân trấn giữ là đủ rồi!” Tứ chi

mệt mỏi vô lực, dụi đầu vào trong ngực phụ thân, thấp giọng dọa dẫm:

“Phụ thân còn không cho Loan nhi gặp Ly Quang, đừng trách Loan nhi ở

trên đài say bí tỉ…”

Cánh tay phụ thân ôm lấy ta nhất thời cứng đờ, lúc này mới bất đắc dĩ trả lời: “Thật là hết cách với con.”

Một đội quân áo giáp nặng nề, mười người một tổ, bên người còn có Hùng Lực

và Nhạc Kha bảo vệ, Phương Trọng theo hầu, đoàn người từ Điểm tướng đài

xuất phát, sau một canh giờ mới đến được phía bắc thành Tu La.

Giao nhân trước giờ thích mặc Giao tiêu sa màu trắng, trong đám nam nữ Tu La trước giờ luôn thuần một màu đen tuyền thì trở nên cực kỳ bắt mắt. Nhớ

tới trận chiến Đông Hải diệt Giao, khiến mấy người Giao nhân này sợ hãi

như chó nhà có tang, trông thấy đội quân giáp kỵ đi tới, trên mặt không

tránh khỏi hiện lên nét hoảng sợ, hoàn toàn khác với vẻ thong dong thân

thiện của nam nữ trong thành Tu La.

Nếu không phải Phương Trọng

tiến lên cất tiếng gọi, mấy người Giao nhân ở đó liền muốn nhấc chân bỏ

chạy. Trong đó có một Giao nương vô cùng mỹ mạo sau khi cẩn thận quan

sát, vội vội vàng vàng tiến lên hành đại lễ với Phương Trọng: “Phương

Trọng nữ quan đến không biết có việc gì phân phó? Ta được Tu La Vương

thu lưu, vạn phần cảm kích…”

Phương Trọng đại thể cũng giống như

ta, chưa từng bị người trịnh trọng cảm tạ, trên mặt lập tức hiện lên vẻ

lúng túng, đưa tay kéo ta từ trên Liệt Hỏa xuống: “Công chúa nhà ta mới

từ chiến trường khải hoàn trở về, nghe nói Giao nhân Thái tử…bị thương,

vội vàng đến thăm.”

Ánh mắt Giao nương ấy lướt nhanh trên mặt ta, hàm chứa ý tứ lấy lòng không mấy rõ: “Tham kiến Công chúa điện hạ!”

Lòng ta như lửa đốt, mặc dù đầu óc chuếnh choáng, cảm giác say vẫn còn chưa

tan nhưng nào có nhàn rỗi mà nghe nàng dong dài, xua tay vội nói: “Cảm

phiền Giao nương dẫn ta đi gặp Ly Quang.”

Nhạc Kha bước lên, len

lén chạm vào lòng bàn tay ta, Giao nương đó ánh mắt sáng ngời, liên tục

gật đầu: “Nô tỳ dẫn công chúa đi.”

Dọc theo khu dân cư quanh co

phức tạp của phía bắc thành, Giao nương mỹ mạo hết rẽ lại quẹo, dẫn đoàn người chúng ta đến một trạch viện có chút u tĩnh, cách một bức tường

cao, có thể nhìn thấy một cái cây bên trong viện hoa lá nở rộ, rực rỡ

như mây ngũ sắc.

Giao nương nâng tay khẽ gõ: “Bái Trạch, Bái Trạch, Tu La công chúa đến thăm Điện hạ, thỉnh thông báo.”

Không lâu sau, cửa lớn ken két một tiếng mở ra, một Giao nhân thiếu cánh tay

trái mặt không chút biểu cảm hơi hơi khom người, đi trước dẫn đường,

hướng bên trong viện mà đi.

Xuyên qua bức tường nơi cổng vào,

dưới tàng cây nở đầy hoa bên trong viện, một nam tử thanh nhã đang đứng

quay lưng về phía ta, Giao tiêu sa bạch sắc phất phơ theo gió, lòng bàn

tay ta bỗng dưng đổ mồ hôi, rất sợ khi hắn quay người lại, đôi mắt chính là hai hốc mắt đầy máu, giống như ta đã vô số lần nhìn thấy mỗi khi

nhắm mắt lại, khiến Bổn tiên run sợ đau đớn.

Ta nắm chặt tay Nhạc Kha, cơ hồ run rẩy nhẹ giọng nói: “Ly Quang… Ly Quang…” Thanh âm nhu

hòa mềm mại, thực không giống với giọng nói trước giờ của Bổn tiên, rất

sợ sẽ quấy rầy đến bóng người dưới tàng cây trong đình viện.

Thân ảnh bạch y đó từ từ quay lại, ta cắn chặt môi dưới của mình, gương mặt

này sao lại…Trên mặt lồi lõm gồ ghề, còn thoa một lớp bột thuốc màu

trắng, cực kỳ thê thảm khiến người không nỡ nhìn. Thế nhưng trên gương

mặt gần như không mấy hoàn chỉnh đó, vẫn là đôi đồng tử màu xanh lam như đầm nước tinh khiết trong vắt, thâm sâu vô cùng, rơi vào liền khiến

người đắm chìm trong ánh nhìn ôn nhu ấm áp ấy.

Bổn tiên mừng rỡ

hét lên một tiếng, cũng chẳng để ý đến lễ nghĩa, đột ngột vùng khỏi tay

Nhạc Kha, chạy đến ôm chặt cánh tay Ly Quang, quan sát hắn từ đầu đến

chân, thấy hắn ngoại trừ vết thương trên mặt thì những nơi khác cũng

không hề bị thương tích, đặc biệt là đôi mắt, nào có nửa phần kinh sợ

oán giận? Không khỏi mừng rỡ đến rơi lệ: “Ly Quang…Mắt của ngươi…Mắt của ngươi…”

Nhạc Kha cũng nhanh chóng chạy lên hai bước, vui mừng

dạt dào trên dưới đánh giá Ly Quang: “Cũng không biết tên hỗn trướng

Lăng Xương đó lấy nhãn cầu của ai, thế nhưng dám mạo nhận là ngươi…”

Người bị chúng ta nhiệt tình vây lấy như vậy biểu tình hiện lên vẻ kinh ngạc

bất an, toàn thân cứng đờ, muốn giằng khỏi cánh tay ta đang đặt trên

ngực hắn: “Vị cô nương này, xin hãy tự trọng.”

“Phì!”

Bổn

tiên với Ly Quang quen biết nhau mấy ngàn năm, đây là lần đầu tiên nghe

thấy lời lẽ xa cách như vậy từ miệng hắn, hoàn toàn giống mấy tên thư

sinh cổ hủ nơi phàm gian, bị một nữ tử xa lạ quấn lấy, chỉ thiếu điều

hét toáng lên xin cứu mạng.

Nhạc Kha cũng cười đến độ ngã lăn ra, đập vai Ly Quang một cái: “Được rồi được rồi, mấy vết thương trên mặt

ngươi, qua ít ngày nữa tìm một đại phu y thuật cao tay trong thành Tu La thì hoàn toàn có thể trị lành mấy vết sẹo này, không cần phải cáu gắt

trước mặt hai người chúng ta, cũng không phải mới biết nhau ngày một

ngày hai.”

Cửu biệt trùng phùng, kiếp hậu dư sinh1, trong lòng

Bổn tiên vui sướng không nói nên lời, lại bị dáng vẻ này của hắn chọc

cười, liền dán hết nửa người về phía trước, ôm chặt cánh tay hắn lắc lắc hai cái: “Đây có lẽ là đổi tính rồi. Trước đây chúng ta ngao du khắp

nơi, ngươi với ta ngủ chung một giường cũng là chuyện bình thường, hôm

nay sao lại cứ ngượng ngùng như vây? Chẳng qua là một lớp da trên mặt,

trong thành Tu La có rất nhiều y tiên y thuật cao minh, đảm bảo sẽ trả

lại ngươi gương mặt như xưa.”

1: Lâu ngày gặp lại, sau đại nạn vẫn có thể sống sót

Nơi khuỷu tay chợt lỏng, Ly Quang đã gắng sức tránh khỏi sự cái níu tay,

nghiêm nét mặt, trịnh trọng nói: “Cô nương xin hãy tự trọng!”

Đầu Bổn tiên như bị một cái chày nặng nề giáng xuống, lập tức ong ong.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Long Phượng Tình Trường
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...