Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Du thuyền tiến vào bến.

Thi Cảnh quay đầu lại, Tiết Nhất Nhất đã từ khoang thuyền bước ra.

Du thuyền lắc lư cập bờ.

Thi Cảnh bước một bước lên bờ rồi quay lại.

Tiết Nhất Nhất chủ động giơ hai tay ra.

Thi Cảnh bế cô xuống.

Thi Cảnh đã suy nghĩ suốt đường đi, lúc này hỏi: “Bị dọa sợ à?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn mếu máo, ra hiệu: “Chú mãi không lên, cháu rất sợ, rất lo cho chú.”

Thi Cảnh xoa xoa cái đầu nhỏ, tâm trạng rất tốt: “Đói không?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Vừa hay, ăn sáng thôi.

Món đặc sản địa phương.

Bún cua nồi đất.

Bên trong có nguyên một con cua to bằng mặt người.

Nước dùng có vị sữa nhàn nhạt hòa quyện với vị ngọt của cua, sợi bún mềm mượt, thấm đẫm nước dùng.

Thi Cảnh còn gọi riêng cho Tiết Nhất Nhất một phần rau luộc.

Ăn sáng xong về biệt thự, con cá ngừ Tiết Nhất Nhất câu được đã được gửi đến trước.

Dì Khánh thay mặt người nhà bếp ra hỏi về việc nấu cá thế nào.

Tiết Nhất Nhất gõ chữ: [Sao cũng được ạ.]

Cô tỏ ra mệt mỏi, gõ chữ: [Trưa không cần gọi cháu ăn cơm, cháu muốn ngủ một lát.]

Sáng sớm dậy đi câu cá đa số đều như vậy.

Dì Khánh không nghi ngờ gì: “Được.”

Cửa phòng đóng lại.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Hơn 4 giờ chiều.

Giày nam nữThi Cảnh nằm trên sofa.

Ông cụ Thi liếc nhìn một cái rồi lại liếc thêm lần nữa, lên tiếng: “Ra vườn bẻ mấy bắp ngô tối luộc ăn.”

Người trên sofa mắt cũng không thèm mở: “Không đi.”

Ông cụ Thi: “Mày có đi không?!”

Thi Cảnh: “…”

Ông cụ Thi: “Người lớn tướng rồi, chỉ biết ăn không ngồi rồi!”

Thi Cảnh như bị cằn nhằn đến phiền, đứng dậy: “Con đi gọi Tiết Nhất Nhất.”

Ông cụ Thi hét với theo bóng lưng Thi Cảnh: “Chỉ biết sai vặt người khác!”

Thi Cảnh bước hai bậc một lên lầu, đến trước cửa phòng Tiết Nhất Nhất gõ hai cái.

Tai anh thính, có thể nghe thấy tiếng bước chân nhỏ của cô gái chạy ra mở cửa.

Rất nhanh, cửa phòng mở ra, một mùi hương thơm thoảng đến.

Thi Cảnh liếc nhìn từ trên xuống dưới: “Không ngủ à? Sao lại ru rú trong phòng không ra ngoài?”

Thi Cảnh cũng không định so đo, hất cằm: “Đi, đi bẻ bắp ngô.”

Tiết Nhất Nhất rất ngoan, gật đầu đi theo Thi Cảnh.

Hai người đến vườn rau.

Vài hàng bắp ngô.

Bên cạnh còn có cà chua, cà tím, ớt chuông tròn và dưa chuột to.

Thi Cảnh liếc nhìn Tiết Nhất Nhất.

Mặc áo cộc tay, hai cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn mịn màng như có thể bấm ra nước.

Thi Cảnh đưa cho Tiết Nhất Nhất một cái rổ: “Tôi bẻ bắp ngô, em đi xem có muốn ăn gì khác không.”

Thi Cảnh đi dọc theo một hàng bắp ngô bẻ hơn mười bắp, chất đầy rổ.

Anh bước ra khỏi luống bắp ngô.

Tiết Nhất Nhất như đi chợ chọn rau, một quả dưa chuột cũng có thể cầm lên xem nửa ngày.

Xem nửa ngày lại không vừa ý lại tiếp tục chọn.

Thi Cảnh đợi một lúc lâu Tiết Nhất Nhất mới tươi cười chạy tới.

Cô hái hai quả cà chua, hai quả dưa chuột.

Bên cạnh là vòi nước, bình thường nối ống nước là có thể tưới cho vườn rau.

Thi Cảnh mở vòi nước, rửa một quả cà chua đưa cho Tiết Nhất Nhất: “Ăn trực tiếp được.”

Những loại rau này đều không phun thuốc.

Tiết Nhất Nhất nhận lấy quả cà chua đỏ mọng.

Thi Cảnh thuận tay nhận lấy cái rổ trong tay cô.

Tiết Nhất Nhất cầm quả cà chua cắn một miếng, nước bắn tung tóe.

Cô lúng túng cúi người, dùng ngón tay lau nước trên cằm.

Hơi ngượng ngùng cười với anh.

Nhìn cô vui vẻ.

Thi Cảnh: “Bên cạnh có vườn cây ăn quả, dạo này mận ra quả sai lắm, mai có muốn đi hái không?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Món chính của bữa tối là cá ngừ.

Một con cá ngừ không quá lớn, nhà bếp đã làm thành năm món một canh.

Đầu cá ngừ hấp sốt ớt băm.

Thăn cá ngừ áp chảo.

Tủy cá ngừ điểm thêm trứng cá muối.

Thịt cá đút lò phô mai.

Cá ngừ hấp trứng gà ta.

Canh cá ngừ đậu phụ.

Tiết Nhất Nhất ăn rất nhiều, còn ăn hết nguyên một bắp ngô.

Ngay cả Thi Dụ cũng nhận ra Tiết Nhất Nhất ăn no căng: “Buổi tối ở bãi biển cũng khá nhộn nhịp, có thể đi dạo cho tiêu cơm.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Đợi mọi người đi hết, cô liếc nhìn Thi Cảnh.

Được!

Rất được!

Cực kỳ được!

Tiết Nhất Nhất bây giờ đã biết dùng mắt sai khiến người khác rồi.

Thi Cảnh hất cằm: “Đi lấy áo khoác đi.”

Tiết Nhất Nhất chạy lên lầu.

Không lâu sau, cô mặc thêm một chiếc áo khoác dệt kim bên ngoài bộ đồ lúc nãy rồi chạy xuống.

Hai người ra ngoài.

Đi bộ dọc theo con đường nhỏ khoảng mười phút, bên kia đường chính là bãi biển.

Ánh hoàng hôn cuối ngày nhuộm mặt biển thành muôn màu.

Bên bờ biển, những chiếc mô tô nước lướt qua vun vút, kéo theo một tràng tiếng la hét phấn khích.

Thi Cảnh nhìn sang: “Có muốn tôi lái mô tô nước chở em đi một vòng không?”

Tiết Nhất Nhất đang cảm nhận bãi cát mềm mại, nghe thấy lời này liền ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, kiên quyết lắc đầu.

Không chơi các trò chơi trên biển à?

Thế thì có gì vui?

Thi Cảnh không ngờ, điều Tiết Nhất Nhất hứng thú lại là ngồi xổm bên cạnh, xem người khác dùng một cái ống hút nhỏ hút lên một con cua nhỏ, hoặc một con tôm nhỏ từ dưới cát.

Người ta đổi chỗ cô còn chạy theo.

Thi Cảnh nhìn quanh.

Ở đây cũng không có bán dụng cụ bắt hải sản.

Dù sao cũng còn nhiều thời gian.

Mai mang dụng cụ bắt hải sản đến.

Thi Cảnh ngồi trên ghế bãi biển.

Rất nhanh, có người đến thu phí.

Thi Cảnh lấy ví ra rút một trăm tệ, đối với đồ uống được mang đến anh không uống một ngụm.

Chỉ trong một lát Tiết Nhất Nhất đã thấy người ta bắt được mấy chục con cua nhỏ, tôm nhỏ.

Cũng không biết những thứ nhỏ bé này mang về ăn kiểu gì.

Nghĩ đến đây Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu, quét mắt một vòng.

Bên bờ biển có một hàng dù che nắng, viền dù treo đèn ngôi sao, không biết đã sáng lên từ lúc nào.

Dưới tán dù.

Thi Cảnh nằm trên ghế bãi biển.

Chiếc áo sơ mi hoa văn sặc sỡ mang phong cách nhiệt đới khoác hờ hững trên người, cũng khó che đi được bờ vai rộng của người đàn ông.

Cổ áo mở rộng để lộ cơ ngực săn chắc.

Gió biển thổi bay một góc áo, để lộ đường cơ bụng rắn rỏi.

Bên cạnh, một người phụ nữ mặc bikini màu đỏ.

Người phụ nữ cúi người, vòng một rất nổi bật.

Người phụ nữ đến để xin WeChat.

Thi Cảnh nhướng mí mắt, đáy mắt lạnh lẽo.

Cũng không đến mức bất lịch sự.

Người phụ nữ vốn đã lấy hết can đảm mới dám đến, vì người đàn ông trông có vẻ không dễ gần.

Nhưng vóc dáng và khí chất thì quá hấp dẫn. Không phải vẻ đẹp trai hào nhoáng mà là hormone nam tính quyến rũ.

Người phụ nữ bị từ chối thẳng thừng liền nuốt nước bọt, biết điều bỏ đi.

Thi Cảnh chuyển ánh mắt đi, thấy Tiết Nhất Nhất đang nhìn anh.

Anh theo phản xạ ngồi dậy, thấy Tiết Nhất Nhất đi về phía này anh lại dứt khoát nằm xuống.

Tiết Nhất Nhất đứng trước mặt Thi Cảnh, mắt nhìn quanh một vòng.

Thi Cảnh nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ đó, nhướng một bên mày.

Ánh mắt Tiết Nhất Nhất dừng lại trên ly nước uống xinh đẹp bên cạnh, ra hiệu: “Không có của cháu à?”

Vài giây im lặng.

Thi Cảnh hừ cười một tiếng, ném ví qua: “Thích mua gì thì mua.”

Chiếc ví rơi trên cát.

Tiết Nhất Nhất nhặt lên, phủi phủi, rồi đến tủ lạnh không xa lấy một cây kem.

Quay lại, cô đặt chiếc ví ngay ngắn bên cạnh ly nước xinh đẹp kia.

Cô ngồi xuống chiếc ghế bãi biển bên cạnh Thi Cảnh thong thả ăn hết nguyên một cây kem.

Trời đã tối hẳn.

Biển là một màu đen mực vô tận.

Con người chỉ là những bóng đen, mặc đồ đỏ hay mặc đồ xanh đều không nhìn rõ nữa.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy ra hiệu: “Về thôi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...