Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau.

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng như những mảnh vàng vụn rơi xuống không gian.

Ánh nắng cũng xuyên qua những bông hồng trắng trong bình thủy tinh, soi rõ những đường gân mỏng manh trên cánh hoa.

Tiết Nhất Nhất chỉ liếc một cái liền thu lại ánh mắt.

Cô không có ý định ngắm nhìn ánh nắng ban mai dịu dàng, chỉ là xác nhận những bông hoa không có sơ hở.

Cơn đau đầu không xa lạ, sự đau nhức cơ thể không xa lạ, cảm giác lúc lạnh lúc nóng không xa lạ…

Tiết Nhất Nhất lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho dì Vương.

Không lâu sau, dì Vương xách hộp thuốc vào phòng.

Tiết Nhất Nhất không đeo máy trợ thính, không nghe thấy dì Vương càm ràm, chỉ phối hợp đo nhiệt độ, nuốt mấy viên thuốc rồi lại nằm xuống.

Tiết Nhất Nhất uống thuốc xong, cơn buồn ngủ ập đến, mơ màng ngủ thiếp đi.

Đầu nặng trĩu, ý thức không rõ ràng, cô cảm nhận có người sờ trán mình.

Tiết Nhất Nhất mở mắt liền nhìn thấy Thi Cảnh.

Cô với vẻ mặt khó chịu chống người ngồi dậy, ra hiệu với Thi Cảnh: “Xin lỗi, cháu ngủ quên, cháu sẽ dậy thu dọn đồ đạc ngay.”

Thi Cảnh nắm vai Tiết Nhất Nhất nói gì đó.

Qua khẩu hình, cô đại khái hiểu anh bảo — đã bệnh thì đừng lộn xộn, lúc nào cũng có thể đi, cứ nằm ngủ thêm chút nữa.

Tiết Nhất Nhất nằm xuống, hé mí mắt, lại ra hiệu ‘xin lỗi’ với Thi Cảnh.

Sau đó nhắm mắt lại.

Thi Cảnh ngồi bên giường định nói thêm gì đó nhưng cô gái đã nhắm mắt lại.

Anh liếc nhìn máy trợ thính trên tủ đầu giường, biết bây giờ nói gì cô cũng không nghe thấy.

Thi Cảnh lặng lẽ nhìn khuôn mặt không chút máu của Tiết Nhất Nhất.

Rõ ràng cô rất ngoan.

Anh nói gì cô đều nghe, đều chấp nhận.

Ngay cả việc đột nhiên bị bệnh làm xáo trộn lịch trình cũng đã ra hiệu hai lần ‘xin lỗi’.

Khiến người ta không thể chê trách.

Cô luôn như vậy.

AcnesNgười khác nói gì thì là vậy.

Bảo cô làm gì cô làm nấy.

Bị bắt nạt cũng không phản kháng.

Một kẻ yếu đuối!

Nhưng chính kẻ yếu đuối này, trong tình huống không có kinh nghiệm hay hiểu biết, khi vào cuộc diễn tập thực tế của căn cứ lại có thể chấp hành mệnh lệnh không sai một bước, toàn bộ quá trình dứt khoát gọn gàng.

Lấy ví dụ về việc vô tình gặp phải bọ cạp độc, Thi Cảnh đã từng thấy không ít đàn ông to lớn sợ hãi đến mất bình tĩnh.

Còn ở Thành Trại Hồng Kông, vô vẫn giữ bình tĩnh, trước tiên là đâm xe dụ cảnh sát, sau đó dùng tiền mua chuộc người trong Thành Trại để tìm ra đường thoát.

Còn nữa, việc điền nguyện vọng đại học khiến anh tức giận.

Anh đã hỏi cô về chuyện đó.

Cô với vẻ mặt ngoan ngoãn gật đầu.

Kết quả ngoài mặt một đằng, sau lưng một nẻo.

Nếu không vì muốn cho cô bất ngờ, tự đi tra nguyện vọng, có lẽ đến khi kết quả đợt hai công bố, cô sẽ giả vờ áy náy vì không vào được trường mong muốn, chỉ có thể đi học ở Úc Nam, anh còn thật sự đau lòng an ủi cô…

Vì vậy, đối với sự ngoan ngoãn của Tiết Nhất Nhất lúc này, Thi Cảnh dâng lên một sự nhạy bén.

Trẻ con im lặng, chắc chắn sắp làm loạn!

Tiết Nhất Nhất trên giường dần dần hít thở đều.

Là đã ngủ thiếp đi.

Lông mày nhíu lại của Thi Cảnh từ từ giãn ra.

Có thể làm loạn thế nào?

Đã bệnh thành thế này rồi.

Thi Cảnh thở ra một hơi, vén chăn cho Tiết Nhất Nhất.

Bệnh rồi sẽ khỏi.

Không vui thì dỗ dành thêm.

Chỉ cần người ở bên cạnh anh là được.

Thi Cảnh ra khỏi phòng.

Lần nữa tỉnh lại, Tiết Nhất Nhất được dì Vương đánh thức.

Dì Vương đo nhiệt độ cho Tiết Nhất Nhất.

May mà không sốt nữa.

Tiết Nhất Nhất tỉnh táo ăn hai miếng cơm, không có khẩu vị nên không ăn nữa.

Một lúc sau uống thuốc rồi tiếp tục ngủ.

Ngủ không ngon lắm, mở mắt mấy lần.

Từ ban ngày, cuối cùng cũng qua được đến chiều tối.

Mở mắt ra lần nữa cô nhìn thấy Thi Cảnh.

Đường nét khuôn mặt người đàn ông rõ ràng, đường cằm như dao khắc, tóc đen nhánh, lông mày rậm, mắt một mí, đôi mắt đen láy như mắt chim ưng sắc bén.

Tim Tiết Nhất Nhất loạn nhịp một thoáng.

Cô ngồi dậy, ra hiệu: “Sao chú lại ở đây?”

Thi Cảnh đưa máy trợ thính cho Tiết Nhất Nhất.

Đợi Tiết Nhất Nhất đeo xong mới nói: “Dậy ăn chút gì đi.”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu, ra hiệu: “Cháu không muốn ăn.”

Là thật sự không muốn ăn, nuốt nước bọt cổ họng cũng đau.

Thi Cảnh không nuông chiều thói xấu của Tiết Nhất Nhất, không có ý định thương lượng với cô: “Nhanh lên!”

Nói xong anh đi lấy đồ ăn.

Tiết Nhất Nhất dậy vào phòng tắm rửa mặt, buộc tóc đuôi ngựa thấp, đeo kính gọng đen to rồi ngồi xuống bên bàn tròn chờ đợi.

Không lâu sau, Thi Cảnh bưng đồ ăn đến.

Trong đó có một món đậu phụ phỉ thúy.

Chắc là lại chạy xa mua về.

Tiết Nhất Nhất không một chút cảm động.

Thậm chí cảm thấy có chút buồn cười.

Nhưng cô ngoan ngoãn ăn hết một nửa rồi đặt đũa xuống.

Thi Cảnh luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó, miệng lúc mở lúc đóng, nhìn không chán.

Ngay cả cặp kính gọng đen to xấu xí đó cũng thuận mắt, trông thật đáng yêu.

Người vừa ăn xong, sắc mặt quả nhiên khá hơn.

Thi Cảnh đứng dậy cúi người thu dọn bát đĩa: “Lát nữa bảo dì Vương thu dọn hành lý cho em.”

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, chỉnh lại kính trên sống mũi, hơi mở to mắt.

Thi Cảnh: “Gần đây Bắc Đô nóng bức, sau khi mưa lại càng nóng và oi bức, bệnh của em chắc là có liên quan đến thời tiết, biệt thự Bích Thủy nhiệt độ dễ chịu, không khí cũng tốt, em ở đó một thời gian điều chỉnh lại cơ thể.”

Vốn chỉ đi hai ngày.

Bây giờ thành một thời gian.

Tiết Nhất Nhất đây là gậy ông đập lưng ông.

Nhưng không sao.

Chịu đựng thêm mấy ngày nữa.

Đợi cô tìm được cơ hội…

Khóe miệng Tiết Nhất Nhất hơi cong lên, gật đầu.

Buổi tối, Tiết Nhất Nhất gọi dì Vương đến thu dọn hành lý.

Ngày hôm sau.

Tiết Nhất Nhất lại bắt đầu sốt, sốt đến 39 độ.

Lần này không cần Thi Cảnh đến, dì Vương đã trực tiếp tìm đến Thi Cảnh.

Dì Vương lo lắng: “Thế này sao đi biệt thự Bích Thủy được? Cũng không biết lây bệnh từ đâu, mà lại giống lần trước, sốt đi sốt lại! Thân thể như vậy sao chịu nổi! Nhị gia, tôi phải đưa Nhất Nhất đến bệnh viện kiểm tra toàn diện.”

Thi Cảnh căng thẳng: “Tôi đưa cô ấy đi.”

Dì Vương gật đầu: “Vậy thì tốt… vậy thì tốt…”

Thi Cảnh đưa Tiết Nhất Nhất đến bệnh viện, đã gọi điện thoại cho bác sĩ Từ trước.

Bác sĩ Từ sáng sớm nhận được điện thoại đã từ nhà chạy đến, khi gặp Thi Cảnh, áo blouse trắng còn chưa kịp cài cúc.

Bác sĩ Từ sắp xếp cho Tiết Nhất Nhất kiểm tra toàn diện.

Kết quả kiểm tra không có vấn đề gì.

Lúc này Thi Cảnh mới yên tâm.

Ở bệnh viện lăn lộn cả buổi lại quay về chủ đề cũ.

Cô gái này thể chất không tốt. Nhưng muốn bồi bổ cũng cần thời gian, không vội được.

Từ bệnh viện về nhà, cô gái không còn sốt nữa, chỉ là không có tinh thần.

Thi Cảnh đứng bên giường hỏi: “Muốn ăn gì?”

Tiết Nhất Nhất không muốn ăn, nhưng biết mình không có quyền từ chối, nghĩ một lúc, ra hiệu: “Đậu phụ phỉ thúy.”

Thi Cảnh cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên trong ngày, xoa đầu: “Tôi đi mua cho em.”

Buổi tối, Thi Cảnh canh Tiết Nhất Nhất ngủ thiếp đi rồi mới rời đi.

Kết quả sáng hôm sau Tiết Nhất Nhất lại sốt rồi.

Sốt đến mặt đỏ bừng, môi khô nứt.

Thi Cảnh lập tức gọi điện thoại cho bác sĩ Từ báo tình hình của Tiết Nhất Nhất.

Bác sĩ Từ: “Nhị gia, những gì cần kiểm tra đã kiểm tra hết rồi, chỉ là cơ thể của cô Nhất Nhất…”

Chưa đợi bác sĩ Từ nói xong, Thi Cảnh đã cúp máy, bực bội ném điện thoại đi.

Nói đi nói lại chỉ có mấy câu đó.

Một bác sĩ, ngay cả cảm sốt cũng chữa không xong!

Chỉ biết đổ lỗi!!

Bởi người bệnh khó chịu đâu phải là anh ta!!!

Công ty không có chuyện gì lớn, Thi Cảnh ở nhà đích thân chăm sóc Tiết Nhất Nhất.

Buổi chiều, Tiết Nhất Nhất uống thuốc không lâu đã hạ sốt.

Anh canh đến nửa đêm, thấy nhiệt độ vẫn bình thường nên mới về phòng chợp mắt. Vậy mà chưa sáng cô lại sốt rồi.

Thi Cảnh chưa từng thấy ai yếu ớt hơn Tiết Nhất Nhất.

Thật sự còn khó nuôi hơn hoa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...