Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị

Chương 154

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiết Nhất Nhất không đeo máy trợ thính nên không nghe thấy âm thanh.

Cô nhắm mắt đứng dưới dòng nước lạnh, cơ thể run rẩy, đôi môi mấp máy.

Dòng nước lạnh đột ngột ngừng lại, đồng thời một cơ thể nóng bỏng ôm chặt lấy cô.

Tiết Nhất Nhất mở mắt nhìn thấy người trước mặt nhưng cơ thể cô cứng đờ, chậm chạp đến mức không thể biểu hiện ra phản ứng kinh ngạc.

Thi Cảnh dùng khăn tắm quấn quanh người Tiết Nhất Nhất rồi bế cô ra khỏi phòng tắm, đặt ngồi lên giường, sau đó kéo chăn trùm kín người cô.

Lại tìm thêm hai chiếc chăn nữa đắp lên người Tiết Nhất Nhất.

Rồi xoay người rời khỏi phòng.

Một lúc sau Thi Cảnh bưng một bát nhỏ vào đưa đến trước mặt Tiết Nhất Nhất.

Chiếc bát nhỏ lơ lửng giữa không trung, bốc hơi nóng.

Tiết Nhất Nhất liếc nhìn Thi Cảnh một cái, chột dạ cụp mắt xuống, hai cánh tay trắng nõn từ từ đưa ra khỏi chăn, run rẩy nhận lấy chiếc bát.

Chất lỏng màu nâu.

Là thuốc.

Thuốc bột trị cảm.

Tiết Nhất Nhất bưng bát uống từng ngụm nhỏ, hơi ấm lan từ cổ họng xuống đến dạ dày.

Bỗng nhiên có thứ gì đó rơi vào bát làm bắn lên những tia nước.

Tiết Nhất Nhất đưa tay lên sờ, mí mắt ẩm ướt.

Thi Cảnh từ phòng tắm đi ra, trên tay cầm máy sấy tóc.

Tiết Nhất Nhất ngơ ngác nhìn Thi Cảnh.

Anh không thèm liếc cô một cái, đi đến bên giường cắm phích điện, dưới làn gió nóng, ngón tay luồn vào tóc cô.

Không có thính giác, xúc giác càng nhạy bén hơn.

Tiết Nhất Nhất cảm nhận rõ ràng mình đã ấm lên như thế nào dưới những ngón tay của Thi Cảnh.

Những ngón tay đang chuyển động dừng lại.

Tiết Nhất Nhất quay đầu, chỉ thấy bóng lưng của Thi Cảnh.

Cô cúi gằm mặt xuống.

Chẳng bao lâu, một chiếc máy trợ thính bị ném xuống trước mặt cô.

Nước hoa BodymistTiết Nhất Nhất ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng bên giường, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng tắm, gương mặt và ánh mắt lạnh lùng.

Biết mình sắp bị tra hỏi, động tác đeo máy trợ thính bất giác chậm lại.

Máy trợ thính vừa đeo xong, lập tức nghe thấy giọng nói của Thi Cảnh.

Một giọng nói rất bình tĩnh.

Thi Cảnh: “Lúc ở Ma Cao em thật sự đến kỳ hay là giả?”

Tiết Nhất Nhất không ngờ Thi Cảnh lại hỏi câu này, cô ngước đôi mắt tròn xoe nhìn anh từ dưới lên.

Thi Cảnh: “Nói thật đi.”

Tiết Nhất Nhất mím môi: “Là giả.”

Ánh mắt Thi Cảnh dời đi một chút, vài giây sau mới quay lại nhìn vào mặt Tiết Nhất Nhất: “Em làm thế nào để mình bị sốt và đổ mồ hôi?”

Tiết Nhất Nhất cụp mắt xuống, hai chân co lại trong chăn, run giọng nói: “Kem… đánh răng.”

Bôi kem đánh răng lên thái dương, gây ra tình trạng nóng và đổ mồ hôi trong thời gian ngắn, giả vờ như đang đau.

Thái dương của Thi Cảnh giật giật hai cái, giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên.

Thi Cảnh nhìn thẳng vào mắt Tiết Nhất Nhất: “Chuyện trước kia còn nhớ được bao nhiêu?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu: “… Không nhớ.”

Thi Cảnh: “Vậy sao lại nghĩ đến việc dời chậu cây ra ban công?”

Bảy năm trước khi dùng chiêu này cô đâu có làm vậy.

Tiết Nhất Nhất: “Em… nghĩ nó sẽ bị chết.”

Đúng vậy, người còn có thể bị ngột ngạt đến chết huống chi là cây xanh.

Đúng là có tiến bộ.

Nhưng những điều này cho Thi Cảnh biết, dù là bảy năm trước hay bảy năm sau, Tiết Nhất Nhất vẫn không thay đổi.

Thà làm tổn thương chính mình cũng không muốn.

Tất cả mọi chuyện trong những ngày qua dường như đã trở thành một vở kịch độc thoại.

Thi Cảnh quay người rời đi, đến cửa phòng thì dừng lại, anh quay nửa đầu lại: “Tiết Nhất Nhất, em thắng rồi.”

Thi Cảnh thay một bộ quần áo khác rồi lái xe rời khỏi khu chung cư.

Xe dừng bên đường, anh châm một điếu thuốc.

Gọi điện thoại: “Để mắt đến Tiết Nhất Nhất.”

Thi Cảnh có nhiều nhà, trực tiếp chuyển đến một nơi ở khác.

Văn Hổ luôn theo dõi Tiết Nhất Nhất, kịp thời báo cáo mọi hành động của cô cho Thi Cảnh.

Ví dụ như tối hôm đó, sau khi cho người mang quần áo sạch đến cho Tiết Nhất Nhất, không lâu sau cô đã về căn hộ của mình.

Cuối tuần, cả ngày ở nhà.

Thứ hai đi làm bình thường, sức khỏe không có gì đáng ngại.

Sáng thứ tư.

Thi Cảnh vừa vào văn phòng đã nhận được tin nhắn của Văn Hổ.

[Đầu Hổ]: [Cô Nhất Nhất đã đến Khang Thái.]

Khang Thái chính là công ty của Khang Nguyên Gia.

Thi Cảnh bình tĩnh thở ra một hơi, trả lời: [Theo dõi.]​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Gần đến trưa.

[Đầu Hổ]: [Cô Nhất Nhất đã đến Trung An Bảo.]

Thi Cảnh nhìn tin nhắn, mắt khẽ nheo lại.

Không lâu sau cửa văn phòng được đẩy ra.

Tiết Nhất Nhất đeo balo laptop, cúi đầu bước vào văn phòng.

Cô đặt balo xuống, chậm rãi đi đến trước bàn làm việc.

Thi Cảnh dán mắt vào màn hình máy tính tập trung xử lý công việc, không liếc cô lấy một cái.

Tiết Nhất Nhất im lặng một lúc rồi lên tiếng: “Em đã giao dự án liên quan đến Khang Thái cho đồng nghiệp rồi, cũng đã đến nói với Khang Nguyên Gia, sau này sẽ không gặp nữa.”

Thi Cảnh không có phản ứng gì.

Tiết Nhất Nhất mím môi, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Sắp đến trưa rồi, chúng ta cùng đi ăn cơm được không?”

Thi Cảnh vẫn không có phản ứng.

Tiết Nhất Nhất lí nhí hỏi: “Em có mang theo laptop, có thể làm việc ở đây được không?”

Thi Cảnh vẫn không có phản ứng.

Còn nửa tiếng nữa là đến giờ ăn trưa.

Tiết Nhất Nhất lấy laptop ra, vừa đi đến trước bàn làm việc.

Màn hình máy tính của Thi Cảnh tối sầm lại, anh đứng dậy rời đi.

Tiết Nhất Nhất đặt laptop xuống, chạy theo.

Hai người một trước một sau ra khỏi văn phòng.

Tiết Nhất Nhất đuổi kịp Thi Cảnh, định đưa tay kéo tay áo anh nhưng nhìn thấy thư ký phía trước đứng dậy, bàn tay nhỏ bé liền rụt lại để tránh bị nghi ngờ.

Nào ngờ hành động nhỏ nhặt như vậy đã được Thi Cảnh thu hết vào mắt.

Không muốn để người khác biết mối quan hệ của họ.

Không muốn cho anh chạm vào.

Thi Cảnh cảm thấy sự xuất hiện của Tiết Nhất Nhất thật nực cười.

Đồng thời cũng cảm thấy bản thân mình nực cười.

Vậy mà anh… vẫn còn cho cô cơ hội.

Thi Cảnh đi đến bàn làm việc của thư ký: “Hẹn một bữa trưa với tổng giám đốc Cố của tập đoàn Bách Gia, chiều nay tôi không ở văn phòng.”

Nói xong anh đi thẳng.

Tiết Nhất Nhất nhìn bóng lưng rời đi của Thi Cảnh, một lúc lâu sau mới quay người trở về văn phòng đeo balo laptop rời đi.

Tiếp theo, ngoài việc đi làm, Tiết Nhất Nhất không có động tĩnh gì khác.

Về phía Khang Nguyên Gia, đã bị Thi Cảnh điều tra lật tung trời.

Báo cáo chi tiết được gửi cho Thi Cảnh.

Khang Nguyên Gia, 28 tuổi, quê gốc ở Úc Nam.

15 tuổi đi du học.

Đại học có bằng kép quản trị kinh doanh và tâm lý học ứng dụng.

Sở trường là cờ vây, piano.

Thời đại học tham gia cuộc thi CS thực tế do trường tổ chức, sau cuộc thi có một thời gian say mê CS thực tế.

Bạn gái đầu tiên và cũng là bạn gái duy nhất của anh ta là người quen trong cuộc thi CS thực tế.

Là một cô gái gốc Hoa, sau đó qua đời vì một tai nạn xe hơi.

Từ đó đến nay Khang Nguyên Gia vẫn độc thân.

3 năm trước Khang Nguyên Gia về nước tiếp quản công việc quản lý nhà máy thiết bị y tế Khang Thái.

Ngày thường quan tâm đến từ thiện.

Vòng bạn bè trong sạch.

Không có sở thích xấu.

Bố của Khang Nguyên Gia, Khang Hoành Trí, là một trong những người đầu tiên làm thương mại với nước ngoài, nhưng vì không có mối quan hệ nên chỉ có thể buôn bán những món đồ nhỏ cấp thấp.

13 năm trước bắt đầu buôn bán thiết bị y tế ở các quốc gia thường xuyên xảy ra chiến tranh, cũng coi như là bán mạng kiếm tiền.

Đã từng xây dựng nhà máy ở Úc Nam nhưng do vấn đề chính sách nên không phát triển được.

10 năm trước kết hôn với Đoàn Giai Huệ của Y Tế Vạn Thụy, thành lập nhà máy thiết bị y tế Khang Thái.

Từ đó nhà họ Khang đã hoàn thành một chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh của riêng mình, từ sản xuất thiết bị y tế trong nước đến bán ra nước ngoài.

Mẹ ruột của Khang Nguyên Gia đã qua đời từ sớm.

Ông nội, bà ngoại, ông ngoại cũng đã qua đời.

Bà nội mắc bệnh Alzheimer nhiều năm, vẫn luôn sống ở viện dưỡng lão, mới qua đời gần đây.

Mẹ kế của Khang Nguyên Gia, Đoàn Giai Huệ của Y Tế Vạn Thụy là người Bắc Đô, gia cảnh bình thường, miễn cưỡng được coi là gia đình có truyền thống y học, hiện đang là trưởng khoa dinh dưỡng tại một bệnh viện tư.

Bà ta cũng đã tái hôn, chồng trước phạm tội vào tù, cả đời này cũng không ra được.

Y Tế Vạn Thụy nhiều nhất cũng chỉ được coi là một doanh nghiệp lâu đời, không có gì đặc biệt trong ngành. Sau khi Đoàn Giai Huệ kết hôn với Khang Hoành Trí, Y Tế Vạn Thụy có thêm đường dây bán hàng ở nước ngoài mới có chút khởi sắc.

Đoàn Giai Huệ có một cô con gái, tức là em gái cùng mẹ khác cha của Khang Nguyên Gia, thường xuyên ở nước ngoài, là một tiểu thư ăn chơi lêu lổng.

Nhân viên điều tra: “Nhị gia, những gì có thể tra được về nhà họ Khang đều ở đây cả rồi.”

Thật sự chỉ có thể tra được bấy nhiêu, dù sao mười mấy năm trước internet chưa phổ biến, thông tin tắc nghẽn nên không thể tra được nữa.

Những gì có thể tra được, trong những năm gần đây, đã đủ chi tiết rồi.

Từ kết quả điều tra, gia đình tái hợp này, lục lại ba đời cũng chẳng có gì đặc biệt.

Nhân viên điều tra lại đưa ra một bản báo cáo khác: “Nhị gia, nhân viên kỹ thuật đã hack máy tính của Khang Nguyên Gia và tìm thấy thứ này.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...