Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị

Chương 188

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời vẫn chưa sáng.

Bên ngoài xe, từng mảng đen đậm nhạt lướt qua, có lẽ là rừng cây.

Bên trong xe, yên tĩnh đến lạ thường.

Từ lúc lên xe Thi Cảnh đã nhắm nghiền mắt, hai chân hơi dạng ra, hai tay khoanh trước ngực, dựng lên một rào chắn vô hình sắc bén.

Hách Gia Âm biết anh đang tức giận, cũng biết vì sao anh lại giận.

Thực ra trước khi thuyết phục anh cô đã lường trước kết quả này rồi.

Anh là Thi Cảnh cơ mà.

Nhưng… cô vẫn muốn thử một lần.

Biết đâu được thì sao?

Cô thật sự không muốn anh ở lại cùng cô đối mặt với nguy hiểm…

Kết quả, chẳng có gì thay đổi, ngược lại còn chọc giận anh.

Đúng là mất nhiều hơn được.

Xe chạy đến ngã rẽ, một lực ly tâm nhẹ khiến thân người Hách Gia Âm hơi nghiêng sang một bên.

“Shsss~”

Thính giác của Thi Cảnh rất tốt, huống hồ trong không gian chật hẹp kín bưng này, tiếng của Hách Gia Âm như được khuếch đại lên mấy lần.

Thi Cảnh đột nhiên mở mắt, quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương.

Làn da trắng nõn không một chút tì vết.

Đôi môi mím chặt.

Đôi mắt to trong veo, ngây thơ nhìn anh.

Ánh mắt anh dời xuống, cô đang ôm lấy cánh tay mình.

Chắc là lúc nãy xe rẽ, vết thương trên tay đã cọ vào cửa xe.

Thi Cảnh cau mày, buông hai tay đang khoanh trước ngực ra, vừa giơ tay lên vừa dịch vào giữa một chút: “Lại đây.”

Hách Gia Âm nhích mông qua ngồi sát lại.

Khi Thi Cảnh choàng tay qua vai Hách Gia Âm, cô chủ động nép vào lồng ngực anh, ôm lấy eo anh.

Chủ động như vậy sao?

Shopee sale đỉnh nóc 25/9Thi Cảnh cụp mắt xuống, thấy khóe miệng cô gái nhỏ đang cong lên.

Thi Cảnh nheo mắt, dùng ngón trỏ và ngón cái véo cằm Hách Gia Âm, nâng lên, chất vấn: “Giả vờ à?”

“Không có.” Nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức thu lại, hàng mi cong vút đổ bóng trên mí mắt, mặt không đỏ tim không đập, “… Đau thật mà.”

Thi Cảnh không tin, nhưng lười so đo với người phụ nữ đang làm nũng.

Anh buông cằm cô ra, nhắm mắt lại lần nữa: “Ngủ một lát đi, còn xa lắm.”

Chiếc cằm nhỏ nhắn tựa lên lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, cô ngước nhìn anh.

Từ đôi mày, sống mũi, đến đôi môi, rồi đến chiếc cằm lún phún râu xanh.

Nhìn một lúc lâu cô mới nhắm mắt lại.

Gò má áp vào lồng ngực anh, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng.

Cánh tay ôm lấy eo anh, ngón tay nắm chặt vạt áo anh.

Cả trái tim trở nên đủ đầy.

Như thế này, thật tốt.

Nếu có thể mãi như thế này, thì tốt biết mấy.

Hách Gia Âm.

Sẽ mãi như thế này.

Mày có thể làm được.

Mày không cần phải sợ…

Cô ngủ thiếp đi trên xe, lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Họ đang ở một nơi rất hoang vu, ngoài một tòa nhà nhỏ một tầng trước mặt, xung quanh không có bất kỳ dấu hiệu nào của con người.

Một căn phòng trong tòa nhà nhỏ đã được dọn dẹp từ trước.

Thi Cảnh đưa Hách Gia Âm vào phòng, dặn dò vài câu, nói có việc cần xử lý rồi rời đi.

Căn phòng đơn sơ nhưng rất sạch sẽ.

Thậm chí còn được trải thảm.

Hách Gia Âm đẩy cửa sổ nhỏ ra, nhìn thấy dãy núi sừng sững ở phía không xa trải dài đến tận chân trời.

Bữa trưa, Hách Gia Âm được ăn cháo trắng.

Không cho thêm bất cứ thứ gì.

Chỉ có gạo được nấu đến sền sệt, tỏa ra hương thơm tự nhiên.

Hách Gia Âm ăn hết cả một bát.

Thi Cảnh vẫn luôn bận xử lý công việc, chỉ trở về một lần để bôi thuốc cho Hách Gia Âm.

Khi chức năng cơ thể dần hồi phục, Hách Gia Âm từ chối: “Em có thể tự làm.”

Thi Cảnh nhướng một bên mày: “Em làm thế nào?”

“Anh làm thế nào…” Hách Gia Âm vẫn chưa thể nói những lời này mà không đỏ mặt, mặt cô ửng hồng, quay đi, “… thì em làm thế ấy.”

Thi Cảnh đang có cả đống chuyện đè nặng trong lòng, chẳng hơi đâu để ý đến sự e thẹn ngượng ngùng của Hách Gia Âm.

Anh bế bổng cô lên, đặt lên bàn, gập một chân của cô lên.

Cô chỉ vừa đẩy vai anh một cái đã bị anh giữ chặt hai cổ tay đè lên mặt bàn sau lưng.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Cả người anh áp sát vào mép bàn.

Tay cô không thể động, chân không thể khép, không có một chút cơ hội phản kháng nào.

Chỉ có thể chịu đựng.

Giữa ban ngày ban mặt.

Đối diện nhau như thế này.

Da toàn thân cô đỏ bừng.

Dần dần, cô lại nhớ đến đêm đó.

Anh cũng đặt cô lên bàn như thế này, gập hai chân cô lên…

Thi Cảnh cảm nhận được phản ứng của Hách Gia Âm: “Đang nghĩ gì vậy?”

Cơ thể Hách Gia Âm khựng lại, ánh mắt thoáng bối rối, mặt càng đỏ hơn, cô chối: “Không có.”

Thi Cảnh tiếp tục bôi thuốc, ghé sát lại mổ nhẹ lên môi Hách Gia Âm, giọng nói khàn khàn không rõ âm điệu: “Tôi cũng nghĩ đến.”

Cơ thể Hách Gia Âm cứng đờ, chỉ còn hàng mi run rẩy.

Tiếp đó, người đàn ông mạnh mẽ hôn cô, hôn đến mức đầu cô không ngừng ngửa ra sau.

Đàn ông có lẽ trời sinh đã có bản tính xấu xa và sự thản nhiên trong phương diện này.

Lúc rửa tay, Thi Cảnh vẫn có thể bình tĩnh nói: “Tôi cảm thấy của em đã hết sưng hoàn toàn rồi, bên trong còn đau không?”

Hách Gia Âm mặc một chiếc q**n l*t mới, giọng nói lí nhí như muỗi kêu: “Không đau nữa.”

Thi Cảnh rửa tay xong rồi rời đi.

Cách tòa nhà nhỏ mười kilomet về phía sau là dãy núi nối liền với JSJ.

Dãy núi này trải dài qua hai quốc gia, vì khí hậu địa lý đặc biệt, cây cối mọc um tùm, cành nhánh khẳng khiu, và quanh năm bao phủ bởi sương mù độc, trở thành một ngọn núi hoang không người.

Nếu không thể rời khỏi YO, ngọn núi không người này lại trở thành nơi an toàn nhất.

Từ tòa nhà nhỏ đến căn cứ bỏ hoang trên núi mất ít nhất 8 tiếng đồng hồ.

Hách Gia Âm bị tiêm thuốc đã gần bốn mươi tiếng.

Chỉ cần còn một tia hy vọng, chưa đến giây phút cuối cùng thì Thi Cảnh cũng không muốn đưa Hách Gia Âm lên núi.

Thi Cảnh đã thấy quá nhiều người nghiện ngập.

Trong đó có cả những chiến sĩ đã trải qua tuyển chọn gắt gao, kinh qua huấn luyện gian khổ.

Ngay cả họ còn không thể chịu đựng và chống c, huống hồ là Hách Gia Âm.

Cô yếu ớt như vậy…

Không có đội ngũ y tế chuyên nghiệp, những đau khổ mà cô phải chịu, anh hoàn toàn không dám nghĩ tới.

Nhưng sự việc cứ diễn biến theo chiều hướng tồi tệ nhất.

Người dân YO để trốn tránh chiến loạn, tìm mọi cách nhập cảnh vào các quốc gia khác, các nước lần lượt tuyên bố cấm tất cả công dân không phải là người bản xứ nhập cảnh, đồng thời tăng cường quản lý tất cả các cửa khẩu, ngay cả thương mại cũng tạm dừng.

Tình hình trong lãnh thổ YO càng căng thẳng hơn, thậm chí họ còn trục xuất cả quân đội vũ trang tự vệ của các quốc gia hữu nghị hợp tác đang có mặt tại YO.

3 giờ chiều.

A Long: “Nhị gia, không còn thời gian nữa.”

Thi Cảnh không phải là người do dự thiếu quyết đoán: “Xuất phát.”

A Long lập tức đi sắp xếp.

Thi Cảnh đi tìm Hách Gia Âm, đứng bất lực vài giây trước cửa phòng rồi mới bước vào.

Thi Cảnh: “Chúng ta phải lên núi rồi.”

Hách Gia Âm đã thay một bộ quần áo khác, thu dọn một chiếc túi nhỏ, quay lại nhìn Thi Cảnh: “Em thấy xe cứ liên tục chạy về phía dãy núi, em đoán là phải lên núi rồi, đồ đạc em đã thu dọn xong.”

Thi Cảnh bước tới ôm lấy Hách Gia Âm.

Im lặng.

Một lúc lâu sau, Hách Gia Âm lên tiếng: “Sao vậy anh?”

Thi Cảnh: “Không có gì.”

Không cần thiết phải nói, ngoài việc tăng thêm gánh nặng tâm lý, tăng thêm nỗi sợ hãi cho cô thì chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng cô thông minh như vậy.

Có lẽ đã đoán ra rồi.

Tại sao anh không thể gánh chịu thay cô?

Anh muốn thay cô gánh chịu…

Cảm giác bất lực bao trùm lấy anh.

Anh ôm cô trong ngực, cảm nhận cô, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Hách Gia Âm khẽ đẩy Thi Cảnh ra, ngẩng đầu lên từ lồng ngực anh: “Còn bao lâu nữa thì xuất phát?”

Yết hầu Thi Cảnh trượt xuống một cái: “Khoảng mười phút.”

“Mười phút là đủ rồi.” Hách Gia Âm rời khỏi vòng tay Thi Cảnh, kéo anh vào phòng vệ sinh, “Em thấy ở đây có dao cạo râu.”

Trước đây cô không biết gì cả, giờ đã biết cách tạo bọt rồi: “Em muốn cạo râu cho anh.”

Bọt cạo râu trắng mịn được bôi lên mặt người đàn ông.

Tạo nên một không khí ấm áp và dịu dàng.

Hách Gia Âm cầm dao cạo, hơi nhón chân lên.

Thi Cảnh chủ động cúi người xuống.

Cô giữ hai bên tai anh, động tác cẩn thận và nhẹ nhàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị
Chương 188

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 188
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...