Trên đèn đều in thư pháp của ta.
Nét điểm như đá rơi, nét vẽ như mây hè, nét móc cong như vàng uốn, nét gác ngang như nỏ giương, lòng mang sông núi, bút mực hóa giang sơn.
Đây chính là món quà bất ngờ mà Tiêu Ly Cẩn dành cho ta.
Chàng thỏa thuận với Vạn Bảo Trai, tổ chức đấu giá thư họa của ta vào đêm Trung thu.
Một thời, muôn người ngẩng đầu, tiếng đấu giá vang trời, thật hùng vĩ.
Một giọng nói quen thuộc khiến toàn thân ta run lên.
“Toàn bộ thư họa này, ta mua hết.”
Ta hoảng hốt nhìn sang.
Dưới ánh đèn rực rỡ, người ấy đứng giữa biển người, áo đen thêu đỏ, dáng rồng mày phượng, dung mạo tuấn tú thanh cao nhưng xa cách lạnh lùng.
Chính là Chung Thận Hành, người ta không gặp đã hai năm.
14
Ta không quá kinh hoảng.
Bởi theo như ước hẹn, chẳng bao lâu nữa ta sẽ được gặp lại Tiêu Ly Cẩn.
Mỗi bước đi như có một trái tim nhảy loạn lên trong lồng n.g.ự.c.
Chốn nhân gian rực rỡ, đêm khuya mà chợ đêm sáng như ban ngày, tiếng rao của các hàng quán đan xen nhau không ngớt.
Xiên thịt nướng xèo xèo trên vỉ sắt, cháo nghêu nồng đậm hương vị biển cả, bánh tiêu nhân gan heo chiên phồng thơm giòn mặn ngận.
Những sợi đường mạch nha được bàn tay khéo léo nhào nặn thành chim thú bay nhảy, món thạch thủy tinh trong suốt mát lạnh.
Ta mua một đống nào là xiên nướng, bánh canh, da heo quay và nước sương sáo vải, đầy ắp trong tay.
Nghĩ đến Tiêu Ly Cẩn gió bụi đường xa, nếu được ăn một miếng, chàng sẽ thấy lòng dịu lại.
Tới trước quán trọ mới sực nhớ quên mua rượu, ta vội sai Đại Phúc đi mua rượu nho xanh và rượu thù du.
Ta ôm lấy đồ ăn, tay xách váy, nhẹ nhàng như con bướm bay lên lầu hai về phòng khách.
Cửa không khóa.
Trong bóng tối, Tiêu Ly Cẩn đang ngồi đó đợi ta.
Ngũ phủ lục tạng như bị đổ đầy mật, từng bọt từng bọt trào ra ngoài.
Ta cởi khăn trùm đầu, giọng ngọt như được tẩm đường:
“Phu quân.”
“Xì” một tiếng, đèn dầu sáng lên.
Thức ăn rơi khỏi tay ta.
Ngồi ngay ngắn trên ghế, lại là... Chung Thận Hành.
O Mai Dao Muoi
Một ngọn đèn nhỏ bằng hạt đậu, chiếu nửa sáng nửa tối lên gương mặt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/may-troi-ve-chan-troi/8.html.]
Không có vẻ giận dữ, nét mặt thản nhiên như thường lệ, nhưng tay vịn ghế đã nứt rạn.
Ngay vừa nãy thôi, hắn còn độc ác tính toán sẽ nhốt ta mãi mãi trong hậu viện để khỏi phải bận lòng thêm.
Ai mà ngờ, một người nhỏ bé yếu ớt như ta, lại dám nắm lấy tử huyệt của hắn, thậm chí cả gan nhảy sông giả chết, bỏ trốn đến nơi xa.
Nếu không phải tình cờ trông thấy một bức thư pháp treo trên cổng phủ người ta ở Thượng Kinh, nét bút ấy, từ nhấc bút, ngừng bút đến thu bút, dù có đốt thành tro, hắn cũng nhận ra là của ta.
Ta có biết hắn đã sống những ngày tháng thế nào không?
Biết bao đêm không ngủ, mê man suy nghĩ chỉ về ta.
Biết hắn đã vắt cạn tâm huyết, hỏi hết mọi người có thể hỏi, lật tung từng tấc đất mà ta có thể đến, truy lùng mấy nghìn dặm, mới có thể đứng trước mặt ta hôm nay?
Khi trông thấy bóng dáng ta, nghe được tiếng ta thì thầm với người hầu, hồn phách hắn như lìa khỏi xác, không dám tin là thật.
Vậy mà ta còn vờ ngây ngô, không nhận ra hắn.
Khoảnh khắc đó, huyết mạch hắn sôi trào, cả người như bị thiêu đốt, chỉ muốn chiếm lấy ta ngay lập tức, khiến ta mồ hôi đẫm mặt, thở không ra hơi, để rồi bị hắn gặm nát đến từng mảnh.
Giờ đây, cuối cùng hắn cũng nhìn rõ khuôn mặt mà hắn ngày đêm tưởng nhớ, khi đã mất đi lại có lại, khiến người ta run rẩy vì xúc động.
Ta ngọt ngào gọi hắn “phu quân”, còn mang cả đồ ăn ngon cho hắn, khiến hắn quên sạch mọi ý định trừng phạt hay giam cầm ban nãy.
Hắn mỉm cười, đưa tay ra với ta.
“Lưu Vân, theo ta về đi. Ngoan nào, chỉ cần nàng quay về, ta sẽ không truy cứu gì nữa, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nghe lời, đến bên ta, đừng để ta phải nói lần thứ hai.”
Hắn vẫn đang thử ta, xem ta có chịu khuất phục hay không.
Ta lùi vài bước, toàn thân lạnh ngắt.
Khóe mắt liếc nhanh ra cửa sổ, Đại Phúc, mau về đi, đi nhanh chút!
“Về để làm gì? Để chịu cảnh bà mẫu hành hạ, chịu đựng sự chà đạp của ngươi? Để bị giữ lại như chó mèo, sống không danh không phận sao?”
Thấy ta nghẹn ngào run rẩy, Chung Thận Hành lại cười.
“Ta chưa từng thành thân. Vị trí chủ mẫu là của nàng, trong lòng ta cũng chỉ có một mình nàng. Lưu Vân, nàng có tình cảm với ta, đúng không? Nàng làm loạn như vậy, chắc chắn là vì có ta trong tim, đúng không?”
Ta siết chặt tay, hơi thở bắt đầu gấp gáp.
“Ta đã thành thân rồi. Phu quân ta rất tốt với ta, dạy ta thư họa, yêu thương mèo của ta, chưa từng mắng ta, cũng chưa từng khinh thường ta.”
Chung Thận Hành nắm chặt nắm tay, mặt không đổi sắc.
“Nàng cho là ta ngu muội? Những chuyện vặt đó có đáng gì? Nàng thích mèo, ta có thể nuôi trăm con cho nàng. Nàng muốn nhà vàng, ta sẽ xây.”
“Giờ Chung gia ta đã đứng về phía Tứ hoàng tử, chờ ngài ấy đăng cơ, nàng muốn gì mà ta không thể cho?”
Ta lặng im, chỉ nhìn hắn, mắt phủ một tầng sương mờ.
“Khi ta còn nhỏ, ngươi chăm sóc ta lúc ta ốm, chắn gậy cho ta, nói rằng ta là người của ngươi, muốn bắt nạt cũng chỉ ngươi được bắt nạt. Khi ấy ta thực lòng rất thích ngươi. Nhưng ta không ngờ, người thực sự bắt nạt ta, lại chính là ngươi.”
“Ngươi cố tình xuống nước giữa mùa đông để bắt cá, Chung phu nhân tưởng ta xúi giục ngươi, cả phủ đều biết rõ, mà chẳng ai đứng ra bênh ta. Ngươi có biết, roi đó đánh đau đến mức ta tưởng mình không sống nổi qua mùa đông ấy.”
“Bị oan mà không dám khóc, bị đánh cũng không dám rơi lệ, vì Chung phu nhân bảo nước mắt ta sẽ làm tiêu tan phúc khí Chung gia.”
“Chung gia giàu sang phú quý, có nhà vàng lầu ngọc, có gấm vóc châu báu, nhưng tiếc là ta không thích. Ta sẽ không quay về. Mười năm ở Chung phủ, ta đã chịu đủ mọi cay đắng trong đời. Mà ta, lại là người thích ăn ngọt.”
--------------------------------------------------