Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Món Quà Của Chú Hề

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đó toàn là giả, con nhỏ c.h.ế.t tiệt này ngụy tạo chứng cứ! Nhà chúng tôi lương thiện, thật thà, không thể làm ra cái chuyện như thế được! Hơn nữa, rõ ràng là nó không tuân thủ quy củ trước, cô dâu khi về nhà chồng quỳ vài cái thì có làm sao? Cô dâu nào mà chẳng phải làm như thế! Quan lớn xét cho, ngài cũng là phụ nữ, hẳn là ngài cũng biết rằng con dâu nhà ai mà chẳng phải học quy tắc trước khi vào nhà? Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao! Cô ta không tuân thủ quy củ, chúng tôi dạy dỗ cô ta một chút, cũng là để cô ta có thể làm tròn bổn phận của một người phụ nữ!"

Thẩm phán nghe bà ta nói mà đỏ mặt, liếc nhìn mẹ Từ với sắc mặt khó coi: "Từ khi thành lập nước cộng hòa đến nay, tôi còn chưa từng nghe ai nói đến chuyện phải để cô dâu mới phải học quy củ gì đó cả! Đây là tòa án, không phải chợ búa, không phải giọng cô lớn thì cô có lý đâu! Đồ nói nhảm!"

Mẹ Từ bị dọa sợ, tự động ngậm miệng lại.

Bố tôi bắt đầu phát biểu: "Hôn nhân là chuyện đôi trẻ xây dựng một gia đình mới, nương tựa lẫn nhau suốt cả đời. Trong hôn nhân, nam nữ bình đẳng, không hề có chuyện ai gả vào nhà ai."

Nói xong, ông nhìn về phía mẹ Từ với vẻ thất vọng: "Ban đầu, con trai cô không có tiền đi học, là chúng tôi đã dùng tiền tiết kiệm để nuôi hắn ăn học nên hắn mới có được ngày hôm nay. Sau đó, nhà cô không có tiền nên không mua được nhà, con gái tôi nói nhân phẩm của con trai cô không tệ, chúng tôi cũng không chấp nhặt, thay cô mua nhà. Còn về những hủ tục khác của gia đình cô, chúng tôi cũng hoàn toàn không nhắc đến. Đây là sự tôn trọng của gia đình tôi đối với gia đình cô cũng như đối với Từ Thân. Chúng tôi nghĩ rằng đối tốt với các người một chút thì các người cũng sẽ đối tốt với con gái của chúng tôi một chút. Nhưng mà các người đã làm những gì?"

Mẹ Từ ngẩn người. Trong nhất thời, bà ta không biết phản bác thế nào.

Bố tôi lại thất vọng mà nhìn về phía Từ Thân: “Dù sao anh cũng tốt nghiệp đại học, học hành bao nhiêu năm như vậy mà anh cũng không thể phân biệt được đúng sai trong chuyện này sao?"

Trong mắt Từ Thân xẹt qua một chút xấu hổ. Anh ta vừa định nói thì mẹ Từ nhanh chóng mở miệng trước.

"Ông đừng có mà lôi thôi với tôi nhiều làm gì. Bọn học thức các người đúng là lắm lý lẽ cùn! Ông đừng tưởng tôi không biết rằng bây giờ các người chỉ muốn khuyên chúng tôi quay đầu. Dù sao con gái nhà mấy người bây giờ cũng là hàng đã qua sử dụng rồi, vốn là sau này không gả nó đi được đâu! Cô ta nhẹ dạ, không có tự trọng, cũng chỉ có thể gả cho con trai tôi thôi, những người khác thật sự sẽ không cần cô ta đâu! Nếu các người chịu bồi thường thì chúng tôi cũng không phải không cần con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, nhưng chuyện dập đầu thì không thể cứ thế mà bỏ qua được!"

Bố tôi tức đến mức tháo kính, nhìn bọn họ chằm chằm: "Ban đầu, tôi thấy hai nhà chúng ta cũng qua lại với nhau nhiều năm rồi, không muốn làm mọi chuyện thành ra thế này, chỉ muốn làm rõ mọi chuyện, các người nhận lỗi rồi xin lỗi là được rồi. Nhưng bây giờ xem ra là tôi quá mềm lòng, đã đánh giá thấp bản chất xấu xa của các người rồi!"

Anan

Nói rồi, bố tôi nhìn vị thẩm phán, kiên định nói: "Tôi muốn kiện bọn họ tội phỉ báng, còn muốn kiện bọn họ tội đánh đập con gái tôi! Cả những tổn thất về danh dự và kinh tế do bọn họ gây ra, tôi muốn khởi kiện hết!"

Phiên tòa bước vào giai đoạn tiếp theo, luật sư hai bên ra tòa.

Luật sư mà tôi mời rất giỏi, thêm vào đó chúng tôi vốn là bên có lý, có nhân chứng, vật chứng đầy đủ. Do đó, không ngoài dự đoán, vụ kiện này đã thắng lớn.

Cuối cùng, mẹ Từ phải đối mặt với mức án một năm tù giam, còn Từ Thân bị tuyên hai năm án treo. Bên cạnh đó, họ cũng phải bồi thường cho chúng tôi các chi phí mà gia đình tôi đã tài trợ cho Từ Thân học hành trong những năm qua, chi phí kết hôn và các khoản tổn thất khác - tổng cả thảy hơn năm mươi vạn.

Mặt mẹ Từ trắng bệch, ba Từ cũng hoảng loạn tột độ, còn Từ Thân thì suýt nữa đã khóc òa.

Mẹ Từ ngây ngẩn mà đứng dậy, cười với tôi: "Con gái, thông gia, chúng tôi đang đùa với các người mà! Hai nhà chúng ta sắp kết thành lương duyên rồi, đâu cần làm ầm ĩ đến mức này chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mon-qua-cua-chu-he/chuong-6.html.]

Bố tôi lạnh lùng “hừ” một tiếng: "Muộn rồi!"

Vừa nãy, ông còn nghĩ rằng sẽ tha cho bọn họ một đường, nhưng mẹ Từ còn dám ăn nói ngông cuồng, kết quả này là cái giá mà họ phải gánh chịu.

Mẹ Từ thấy không có đường xoay chuyển, liền quỳ phịch xuống đất rồi khóc lóc thảm thiết: "Là chúng tôi sai rồi! Tôi không nên bắt cô dập đầu! Sau này, gia tộc họ Từ chúng tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô! Nhiều tiền như vậy, chúng tôi làm sao mà đền nổi chứ! Cô ơi, cầu xin cô, cô cứ bỏ qua chuyện này đi có được không? Tôi đi tù thì không sao nhưng con trai tôi thì không được, nó còn có tiền đồ, các người không thể nhẫn tâm như vậy chứ! Các người muốn hủy hoại cả đời nó sao?"

Tất cả đều khiến tôi muốn nôn đến nơi.

"Bớt diễn trò ràng buộc bằng đạo đức đi. Lúc các người làm cái mớ chuyện thối nát đó, sao các người không nghĩ đến việc mình sẽ có ngày hôm nay?"

Không phải là mẹ Từ cảm thấy bản thân mình sai rồi, bà ta chỉ là đang sợ hãi thôi.

Nếu không phải chúng tôi kiên quyết làm rõ, bà ta chỉ sẽ nghĩ rằng tất cả những ai dám chống đối bà ta, chống đối cái gọi là quy tắc hủ tục đều sai hết; con dâu thì phải cam chịu, làm trâu làm ngựa cho cả gia đình nhà chồng.

Từ Thân cũng khóc, nói: "Mẫn à, cầu xin cô, nể tình chúng ta từng ngọt ngào, hạnh phúc như vậy, cô đừng kiện nữa, chúng tôi nhất định sẽ ăn năn hối cải, sau này sẽ không quấy rầy cô nữa! Tôi không muốn đi tù, điều kiện của gia đình tôi kém như vậy, nếu tôi đi tù thì cả đời này sẽ thật sự bị hủy hoại!"

Tôi cười lạnh: "Nhà anh có điều kiện kém, chúng tôi từng giúp đỡ anh vô điều kiện, nhưng anh thì sao? Anh không những không muốn thay đổi mà còn muốn kéo tôi xuống ở chung cảnh ngộ với anh! Nếu không phải có nhà tôi thì anh đã không có ngày hôm nay, nói gì đến hủy hoại? Anh cứ đi tù luôn đi, chuyện sau đó thì mặc cho trời định đi!"

Mẹ Từ hét chói tai một tiếng “á”, khóc lóc, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân: "Con gái, con hãy tha cho thằng Thân nhà tôi đi! Tất cả là lỗi của tôi, tất cả là lỗi của tôi!"

Từ Thân khóc đến mức đỏ mặt tía tai: "Mẫn ơi, tha cho tôi đi, cầu xin cô!"

Ba Từ cũng theo đó mà khóc.

Ba người vây quanh nhau, như thể đang làm ma chay vậy.

Nhưng tôi chắc chắn sẽ không đồng ý.

Bọn họ không vô tội, có ngày hôm nay chẳng phải đều do họ tự chuốc lấy sao?

Cuối cùng, mẹ Từ và Từ Thân bị dẫn đi. Khi đi ngang qua tôi, suýt nữa thì họ đã quỳ xuống dập đầu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Món Quà Của Chú Hề
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...