Thẩm Nhất Chu quay trở lại khu phố cũ vào một buổi chiều muộn, khi mùa hè rực lửa đang bắt đầu lùi bước trước những cơn mưa thu ảm đạm và xám xịt. Khu phố phía Đông giờ đây đã bắt đầu bị bao quanh bởi những hàng rào tôn công trình, chuẩn bị cho cuộc đại công trường mà chính anh là người phê duyệt. Căn hộ cũ nằm trong một dãy nhà sắp bị phá dỡ, lặng lẽ và tiêu điều như một nấm mồ của quá khứ.
Anh dùng chiếc chìa khóa rỉ sét mở cánh cửa gỗ đã bạc màu. Một mùi bụi bặm và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Căn nhà trống rỗng, không còn đồ đạc, chỉ còn lại những vệt hằn của đồ vật trên tường và những mảnh ký ức vỡ vụn dưới chân. Anh bước ra ban công, nơi ngọn đèn vàng ngày nào - tín hiệu dẫn đường của anh - giờ chỉ còn là một chiếc đui đèn bằng đồng đã xỉn màu, lẻ loi giữa gió trời.
Từ vị trí này, anh nhìn về phía cảng Sương Lạc ở phía xa, nơi những con tàu lớn đang chậm rãi rời bến để ra khơi xa. Có lẽ trên một trong những con tàu ấy, hoặc trong một chuyến bay xé ngang bầu trời kia, Lâm Tịch đang rời xa anh mãi mãi. Thẩm Nhất Chu đứng lặng lẽ, tay nắm c.h.ặ.t chiếc chìa khóa cũ đến mức lòng bàn tay bị cạnh sắc cứa vào, m.á.u rỉ ra nhuộm đỏ cả lớp kim loại rỉ sét.
Anh chợt nhận ra một chân lý nghiệt ngã của đời mình: Trong kiến trúc, người ta có thể sửa chữa một bản vẽ sai, có thể đập đi xây lại một tòa nhà lỗi dù tốn kém bao nhiêu; nhưng trong tình yêu, có những vết rạn sẽ vĩnh viễn không bao giờ lành lại. Sự im lặng của anh năm xưa chính là cái giá đắt nhất mà anh phải trả hôm nay. Anh đã xây dựng nên những công trình vĩnh cửu cho thành phố, nhưng lại để sụp đổ nền móng của chính ngôi nhà trong tim mình.
Anh lấy bao diêm trong túi áo ra, đôi tay run rẩy quẹt một mồi lửa. Ngọn lửa nhỏ bùng lên giữa bóng tối đang dần bao trùm căn phòng trống. Anh đưa ngọn diêm đến gần chiếc đui đèn cũ trên ban công, một hành động vô nghĩa nhưng là nghi thức tiễn biệt cuối cùng mà anh có thể làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mua-he-khong-tat-lua/chuong-5.html.]
"The summer over now," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc tan biến vào tiếng gió mùa thu rít qua những khe cửa nứt nẻ. Mùa hè của anh, mùa hè của sự rực rỡ và nồng cháy, đã chính thức tắt lịm từ khoảnh khắc này.
Bất chợt, điện thoại anh báo có một tin nhắn thoại mới được gửi đi từ sân bay trước khi máy bay cất cánh. Là giọng của Lâm Tịch, nhẹ nhàng, thanh thản nhưng lại xa xăm như vọng về từ một kiếp khác: "Nhất Chu, đừng tìm em nữa. Mùa hè của chúng ta thực ra đã kết thúc vào đêm anh từ chối lời xin lỗi của em dưới chân cầu vượt năm ấy rồi. Anh đã thắp sáng cả thành phố này bằng danh vọng của anh, nhưng anh lại đ.á.n.h mất đi người duy nhất muốn thắp đèn cho anh lúc anh tay trắng. Thành phố Sương Lạc rất đẹp, nhưng nó không còn chỗ cho chúng ta nữa. Chúc anh thành công rực rỡ với những tòa nhà vĩ đại của mình."
Ngọn diêm cháy tàn, chạm vào đầu ngón tay khiến Thẩm Nhất Chu giật mình buông xuôi. Ánh lửa tắt ngóm, để lại anh giữa bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo của căn hộ sắp bị san phẳng. Phía dưới kia, thành phố Sương Lạc vẫn bắt đầu lên đèn cho những buổi tiệc đêm, hàng triệu ánh sáng neon vẫn nhấp nháy huy hoàng như chưa từng có sự chia ly nào tồn tại. Dưới chân anh, những ngôi sao băng giả tạo từ ánh đèn đô thị vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đã trở thành tro bụi.
Thẩm Nhất Chu đứng đó, trên ban công của một ngôi nhà không còn là nhà, nhìn về phía chân trời nơi người con gái anh yêu đã biến mất. Anh là kiến trúc sư trưởng của Sương Lạc, anh có thể thắp sáng cả nghìn dặm đô thị, nhưng anh biết rằng từ nay về sau, anh sẽ mãi mãi phải sống trong bóng tối vĩnh hằng của sự cô độc. Mùa hè đã kết thúc, và anh cũng đã đ.á.n.h mất khả năng yêu thương một lần nữa.
Sương Lạc năm ấy, cuối cùng cũng chỉ còn lại một người đứng lặng nhìn theo những ngôi sao băng đã tắt.
HẾT
--