Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Trần nói như vậy khiến mọi người trong ký túc xá càng khó hiểu.

Mai hai người sẽ đối chiến, sao Sở Trần còn chúc Trần Kinh Đằng ngủ ngon?

Sáng sớm hôm sau, mọi chuyện càng thêm huyền huyễn.

Tin Sở Trần và Trần Kinh Đằng sẽ đối chiến lan ra ngoài như mọc cánh.

Vốn dĩ sinh viên trong ký túc xá còn cho rằng tất cả mọi người sẽ nói Sở Trần không biết tự lượng sức mình, mà người của trường học khác nghe nói cấp bậc sức mạnh tinh thần của hai bên xong thật sự cũng nghĩ như thế. Nhưng chỉ cần gặp người của Đại học Vọng Thành thì phong cách lại thay đổi hẳn.

"Tôi không nghe lầm chứ? Có người muốn khiêu chiến Sở Trần? Là Hoắc Lăng à? Cuối cùng hai người họ cũng đối chiến rồi sao? Lần này ván cược chúng ta mở từ lúc xa lắc xa lơ kia đã có thể định ra thắng bại rồi à?"

"Hả? Không phải Hoắc Lăng? Thế thì có gì mà xem? Còn không phải là cục diện nghiền áp à."

"Lúc ở trường các cậu còn chưa xem đủ Sở Trần và người đối nghịch cậu ấy cùng nhau luyện tập chạy đào vong à?"

"Không phải chứ... Cái cậu Trần Kinh Đằng kia sao lại tự mình tìm khổ thế?"

"Xì, một người sức mạnh tinh thần cấp A lấy tư cách gì đối chiến với Sở Trần? Ngay cấp A+ như tôi cũng chỉ có thể kêu một tiếng anh Sở."

"Ai mà biết? Chắc điên rồi chứ sao."

"... Hôm nay tôi chợt nhớ lại cảm giác sợ hãi khi bị anh Sở chi phối ở cuộc thi tháng lúc trước."

"Nghe nói chuyện là thế này..."

Có lẽ là bởi vì có chuyện để buôn, huấn luyện cả ngày hôm nay không khiến người ta cảm thấy quá mức gian nan.

Chờ huấn luyện buổi tối kết thúc, trận quyết đấu của hai người trực tiếp do giáo quan tổ chức, mọi người lại tụ tập ở hội trường, phòng vừa mở ra, cả đám người ào vào như ong vỡ tổ xem chiến.

/Người của Đại học Vọng Thành làm sao thế? Cả ngày hôm nay đều khen ngợi Sở Trần. Dù về sau Sở Trần mới chuyển trường đến Đại học Vọng Thành thì cũng đừng ngu như vậy chứ? Một người sức mạnh tinh thần cấp A, một người sức mạnh tinh thần cấp B+, tôi cảm thấy kết quả đã định trước rồi./

/Đúng vậy, bọn họ cũng khoa trương quá đấy./

/Chắc là do thiểu cận quá ấy mà./

/Đùa ai đấy? Dám nói người Đại học Vọng Thành thiểu cận? Rốt cuộc là ai thiểu cận hả?/

/Hừ, mấy người biết cái gì? Một đám ếch ngồi đáy giếng thôi, thực sự cho rằng sức mạnh tinh thần có thể quyết định hết thảy hả? Rồi các người sẽ được chứng kiến thế nào là đại ma vương chân chính./

/Có ý gì?/

Trần Kinh Đằng nhìn thấy bình luận bên dưới, cười khẩy một tiếng.

Cậu ta không hề căng thẳng chút nào.

Với cậu ta mà nói, sức mạnh tinh thần là thứ có thể quyết định hết thảy... trong vô số lần chiến đấu trước đó, Trần Kinh Đằng đối chiến người có sức mạnh tinh thần thấp hơn mình còn chưa thất bại bao giờ.

Cậu ta cũng được chứng kiến vô số ví dụ tương tự.

Cũng chỉ là một thằng vô dụng Sở Trần sức mạnh tinh thần cấp B+ thôi mà, Trần Kinh Đằng còn không vì vậy mà mất ngủ.

Ngược lại là không biết sinh viên của Đại học Vọng Thành bị làm sao, chưa nói đến việc cả đám đều cực kỳ tin tưởng Sở Trần sẽ thắng, lại còn xưng Sở Trần là "đại ma vương"? Hừ.

Nhưng thôi, vì để người của Đại học Vọng Thành không đến mức mất mặt quá, cậu ta sẽ không hạ gục Sở Trần quá nhanh.

Trần Kinh Đằng nghĩ vậy, vừa tiến vào sân cũng không né tránh, đứng đối mặt với Sở Trần.

Cậu ta nhếch môi: "Tôi có thể cho cậu tấn công trước."

Gần như là cậu ta vừa dứt lời đã nghe một tiếng nổ rung trời, cụm khói hình nấm chậm rãi bốc lên, xung quanh đều là bụi mù, cản trở gần hết tầm mắt người đang xem cuộc chiến.

Chờ sương khói tán đi...

Chỗ Trần Kinh Đằng vừa đứng đã biến thành một cái hố sâu.

Không thấy Trần Kinh Đằng đâu cả.

Góc trái màn hình hiện ra tin tức hệ thống mới nhất.

[Trần Kinh Đằng đã bị loại.]

Sở Trần đứng tại chỗ nhún vai: "Đã bảo tôi không cần nhấc tay cũng đánh bay cậu được mà cậu còn không tin, lại còn dám để tôi tấn công trước. Lần đầu tiên tôi gặp yêu cầu kỳ quái như vậy."

/Hỏi chấm?/

/Vừa xảy ra chuyện gì vậy?/

/Đại ma vương trâu bò! Sở Trần đỉnh chóp!/

/Không phải chứ? Không phải tôi tới để xem chiến đấu à? Nhưng vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?/

/... Xong rồi đó hả?/

/Haiz, tôi đã bảo không cần tiến vào xem rồi mà, chết kiểu này đều là nghìn bài một điệu. Ngay cả người có phòng bị như chúng ta cùng lắm cũng chỉ trốn lâu hơn một chút, luyện tập chạy trốn đào vong mà thôi, nói chi đến người của trường học khác./

/Không phải xem thường Sở Trần à? Giờ bị người cậu xem thường đánh bại rồi đấy. Sướng không? Ha ha ha, thế mà còn để Sở Trần tấn công trước, khinh ai vậy?/

Sở Trần liếc nhìn bình luận, không nói thêm cái gì mà rời khỏi phòng.

Vừa ra tới nơi, ánh mắt người của trường khác nhìn về phía Sở Trần đều có chút không đúng.

Tuy ngày đầu tiên tới Sở Trần đã rất tự giác đứng vào đội của Hoắc Lăng có sức mạnh tinh thần cấp S, nhưng dù sao huấn luyện không giống nhau, không ai biết thực lực Sở Trần đến cùng là thế nào.

Hơn nữa, con người ta luôn chú ý đến bản thân nhiều hơn, vậy nên lúc trước cũng không có mấy người chú ý tới Sở Trần.

Giờ lại khác.

Bọn họ tận mắt thấy Sở Trần chỉ trong nháy mắt... thậm chí không nhìn rõ đã xảy ra chuyện gì, nơi Trần Kinh Đằng đứng đã bị nổ văng, một người sức mạnh tinh thần cấp A cứ vậy bị loại.

Quá sức khủng bố!!!

"Sở Trần không phải sức mạnh tinh thần B+ à? Sao lại đáng sợ như vậy? Hình thái sức mạnh tinh thần của cậu ta là gì? Tôi cũng không nhìn thấy gió của cậu ta."

"Bây giờ tôi thậm chí nghi ngờ không biết có phải gian lận không..."

"Giáo quan đều ở đây, gian lận thế nào được?"

Bên dưới ồn ào vô cùng, một giáo quan hắng giọng, cùng lúc đó, một luồng uy áp thản nhiên tản ra, hiện trường lập tức tỉnh táo lại, tất cả mọi người im lặng nhìn về phía trên đài.

Tổng giáo quan thản nhiên liếc nhìn các sinh viên bên dưới: "Trần Kinh Đằng khiêu khích đồng đội, nói năng lỗ mãng, ảnh hưởng tới sự hòa thuận giữa đồng đội với nhau, phạt mỗi ngày huấn luyện xong bổ sung chạy ba mươi kilomet không phụ trọng, một tiếng huấn luyện tinh thần bổ sung, quét tước vệ sinh lớp, thời gian liên tục một tháng."

Mọi người ồ cả lên.

Giờ lượng huấn luyện mỗi ngày cũng đã rất nhiều, quét tước vệ sinh thì không sao cả, nhưng ba mươi cây số cùng một giờ huấn luyện tinh thần bổ sung tương đương... Có nghĩa là Trần Kinh Đằng vừa nằm xuống nghỉ ngơi chưa được hai tiếng đồng hồ đã phải thức dậy huấn luyện!

Nghĩ đến đây, vậy hôm qua Sở Trần chúc Trần Kinh Đằng ngủ ngon không phải quan tâm đồng đội, mà là trào phúng!

Bởi vì từ hôm nay trở đi, thời gian rất lâu sau đó Trần Kinh Đằng đều ngủ không ngon nổi...

"Về phần Sở Trần..."

Lệ Dục hơi nhíu mi, ra vẻ không vui: "Sau khi kết thúc huấn luyện hàng ngày thêm hai giờ huấn luyện tinh thần bổ sung, do tôi đích thân giám sát."

Dứt lời, anh dừng một chút; "Đi theo tôi."

Sở Trần đứng dậy.

Văn Hướng Dương sửng sốt, giữ chặt Sở Trần: "Sao lại thế? Không phải cậu thắng rồi à? Sao còn bị phạt huấn luyện thêm nữa? Mà thầy ấy còn gọi cậu qua... giáo quan kia muốn làm gì nữa?"

Sở Trần vỗ vỗ tay cậu ấy: "Đừng lo, tôi đi một lát rồi về."

Văn Hướng Dương có thể không lo lắng được ao?

Mặt giáo quan Sở kia thoạt trông không dễ chịu chút nào, nếu muốn răn dạy Sở Trần một mình...

Cuối cùng, Văn Hướng Dương và Vương Vũ chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Trần rời đi cùng giáo quan Sở.

Ngay sau đó, một giáo quan tính cách ôn hòa hơn bước lên bục: "Các bạn sinh viên, các em nhất định phải nhớ kỹ, hiện tại các em là bạn, là chiến hữu, là người có thể tin tưởng và dựa vào lẫn nhau, nhưng tuyệt đối không phải kẻ địch! Nếu còn xuất hiện chuyện như vậy nữa, hai bên đều có lỗi sai! Đều phải bị phạt! Lần này..."

...

Sở Trần theo sau Lệ Dục.

Cậu nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, mi mắt từ từ cong lên, chờ Lệ Dục quay đầu lại thì lập tức lộ ra dáng vẻ dè dặt hỏi: "Giáo quan Sở, em làm sai chỗ nào ạ? Em... có phải em cũng bị phạt không?"

Lệ Dục liếc Sở Trần: "Ừ."

Sở Trần thấp thỏm không yên.

Hai người vẫn chưa đi quá xa, Lệ Dục thấp giọng hỏi: "Đêm nay tới tìm tôi."

Sở Trần giật thót: "Ơ kìa... Giáo quan Sở... Làm vậy không ổn đâu?"

"Không muốn?" Lệ Dục tới gần Sở Trần, nheo mắt lại: "Nếu em đến tìm tôi, lần này miễn phạt cho em. Nhưng nếu em không đến tìm tôi..."

Anh nâng tay niết cằm Sở Trần, chống lại tròng mắt sợ hãi của cậu: "Tôi có rất nhiều cách khiến em phải khuất phục."

"... Sớm muộn gì em cũng là của anh."

Sở Trần hít sâu một hơi, đáy mắt tràn đầy do dự, đang định làm ra dáng vẻ bị cưỡng ép, miễn cưỡng đồng ý. Ai ngờ vừa hé miệng đã nghe cách đó không xa truyền đến một tiếng hô to: "Sở Trần..."

Sở Trần: "?"

Lệ Dục chậm rãi thu tay, hai người quay đầu nhìn lại, thấy Hoắc Lăng đằng đằng sát khí đi tới.

Sở Trần: "..."

Sao lại là Hoắc Lăng!

"Sao anh lại tới đây." Sở Trần ho nhẹ một tiếng.

Mặt Hoắc Lăng khó coi cực kỳ, ánh mắt hung hăng đảo qua Lệ Dục, vươn tay kéo Sở Trần đến sau lưng mình, bày ra tư thái bảo vệ, kỳ quái nói: "Giáo quan Sở có gì cần nói thì cứ nói trước mặt mọi người đi, kéo người đến nơi tối đen thế này, tuy rằng có thân phận thầy ở đây, chúng tôi sẽ không nghĩ ngợi nhiều, nhưng thầy cũng cần tránh thị phi chứ, đúng không?"

Sở Trần lần đầu nghe Hoắc Lăng dùng loại giọng nói như vậy nói chuyện.

Cậu yên lặng che mặt.

Lệ Dục thản nhiên nói: "Ừ."

Hoắc Lăng cảnh cáo liếc Lệ Dục: "Thầy biết là tốt rồi, lần sau cũng mong thầy đừng làm vậy nữa. Đúng rồi, giáo quan Sở, đúng lúc tôi tìm Sở Trần có chút việc, thầy còn có chuyện gì muốn nói với Sở Trần nữa không"

Lệ Dục hoàn toàn không thèm để ý thái độ của Hoắc Lăng, trong lòng anh chỉ có Sở Trần.

Nghe Hoắc Lăng nói vậy, anh dời mắt ra sau lưng anh ta, đối diện với Sở Trần. Thấy Sở Trần nháy mắt với mình, hiểu cậu đồng ý lời mời trước đó nên đáp: "Cậu dẫn cậu ấy đi đi."

Hoắc Lăng: "Được."

Hoắc Lăng kéo Sở Trần bước nhanh ra ngoài.

Cũng không biết trong lòng anh ta nghĩ gì mà càng ngày càng giận, bàn tay nắm cánh tay Sở Trần cũng không nhịn được dùng sức, cuối cùng nổi giận đùng đùng, quay đầu nói với Sở Trần: "Cậu đấy..." Anh ta đảo mắt nhìn mặt Sở Trần, thấy vẻ mặt vô tội của Sở Trần lại không biết nói sao cho phải: "Thật đúng là. Cậu không thông minh được một chút mà từ chối người ta à? Nếu không có tác dụng thì cũng phải đi gọi người chứ! Cứ đứng đực ra đấy chịu thiệt sao?"

Sở Trần nháy mắt: "Anh nghe thấy hết à?"

"Đương nhiên!" Hoắc Lăng lại mở vòng tay thông minh ra.

Anh ta nghĩ thầm, sức hút của Sở Trần lớn như vậy sao? Lúc trước thủ lĩnh đạo tặc vũ trụ kia ở trên phi thuyền đã tuyển Sở Trần làm bạn cùng phòng, thậm chí dám tiến vào căn cứ tìm Sở Trần chỉ vì thoa thuốc cho cậu. Giờ giáo quan Sở cũng...

Sở Trần cũng quá...

Quá trêu hoa ghẹo nguyệt đấy!

Tuy có sức hấp dẫn khiến nhiều người thích không phải lỗi của Sở Trần, nhưng nếu Sở Trần không từ chối thì chính cậu cũng có vấn đề. Dù sao cậu là người đã có chồng rồi.

Thật giống...

Văn Gia Ngọc lúc trước.

Nghĩ đến người kia, Hoắc Lăng càng thêm tức giận.

Anh ta lật ảnh chụp trên vòng tay thông minh không ngừng, nhưng lại không tìm thấy tấm ảnh kia.

Sở Trần thấy động tác của anh ta thì cười rộ lên: "Đừng, đừng đưa tôi xem ảnh đôi giày tôi tặng anh lúc trước nữa."

Hoắc Lăng trừng Sở Trần, lẩm bẩm: "Biết vậy tôi nên trực tiếp mang đến đây, nếu vậy thì ngày nào cũng có thể đặt trước mặt cậu, nhắc nhở cậu, tránh để cậu thành ra bây giờ... Về sau giáo quan còn tìm cậu nữa, nếu xung quanh có người thì hẵng đi, còn một mình gọi cậu thì nhất định không được đi. Nếu thật sự không được, chúng ta nói chuyện này cho đoàn trưởng Quý!"

Sở Trần: "..."

Sở Trần câm nín, an ủi anh ta: "Anh yên tâm đi, tôi không ngoại tình... cũng không cắm sừng hay đeo giày xanh cho Nhiên Nhiên đâu, chỉ là có chút chuyện giải thích khá phức tạp. Nhưng anh cứ biết người tôi yêu nhất là Lệ Nhiên là được rồi. Anh cũng không cần nhằm vào giáo quan Sở, anh ấy không làm gì tôi cả."

Sở Trần nói chuyện rất nghiêm túc, giọng nói thành khẩn.

Hoắc Lăng nghi hoặc nhìn Sở Trần.

Anh ta tới từ sớm rồi, ban đầu cho rằng Sở Trần và giáo quan Sở có chuyện cần nói nên không lên tiếng quấy rầy, ai ngờ đâu nhìn thấy giáo quan Sở lại động tay động chân!

Như thế còn gọi là không làm gì à?

"Đúng rồi, sao anh tự nhiên lại tìm tới đây?" Sở Trần vô cùng tự nhiên nói sang chuyện khác.

Cuối cùng Hoắc Lăng cũng nhớ tới chính sự: "Đoàn trưởng Quý bảo tôi tới gọi cậu."

"Có việc gì à?"

"Đi qua là biết."

Hoắc Lăng đi trước dẫn đường, hai người cùng đi tìm Quý Thịnh.

Vừa thấy người, Quý Thịnh đã đi thẳng vào vấn đề: "Đến rồi đấy à? Lần này tôi gọi các cậu tới là muốn hỏi hai cậu có nguyện ý gia nhập quân đội liên minh không?"

...

Chuyện bên lề:

Sở Trần than nhẹ một hơi: Hoắc Lăng biết nhiều quá rồi...

Hoắc Lăng: Hắt xì!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...