Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tặng ấm áp?

Tặng ấm áp cho ai?

Hoắc Lăng ngẩn ra, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận đã thấy hàng lông mày xinh đẹp của Sở Trần nhíu lại, đôi mắt luôn đưa tình cũng rũ xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình, dường như rất ghét bỏ hành động kéo cậu ta lại của mình.

Hoắc Lăng buông tay theo bản năng, sau đó lập tức thấy Sở Trần đi vào trong góc khuất không quay đầu lại.

Sau đó ngồi bên cạnh Lệ Nhiên, người bị bạo loạn tinh thần trong lúc đi nghĩa vụ quân sự, hai chân tàn tật bị nhà họ Lệ bỏ rơi. Trông thái độ của Sở Trần còn rất vui vẻ.

Cậu ta tìm Lệ Nhiên làm gì?

Nhìn vẻ mặt của cậu ta coi...

Ánh mắt như muốn dán lên mặt Lệ Nhiên, khóe miệng cong lên, người cũng nghiêng về Lệ Nhiên. Lúc này cậu ta không nhớ mình là người đã kết hôn rồi hả?

Ha ha.

Tên đàn ông lẳng lơ ong bướm này.

Quả nhiên lời đồn đãi bên ngoài không phải vô căn cứ.

Không biết chồng cậu ta thấy cảnh tượng này có tức đến mức đột quỵ hay không.

Hoắc Lăng dời ánh mắt về phía Lệ Nhiên, đánh giá Lệ Nhiên bằng tâm trạng mà chính mình cũng không thể nói rõ là gì.

Mấy năm gần đây tình hình nhà họ Lệ không được tốt cho lắm, đang dần dần xuống dốc, cũng bởi vì mấy thế hệ qua không xuất hiện nổi một người có sức mạnh tinh thần cao. Người tên Lệ Nhiên này nghe nói có sức mạnh tinh thần cấp B, còn không cao bằng cấp B+ của Sở Trần, hơn nữa còn bị bạo loạn tinh thần hai năm sau sẽ chết.

Có thể nói trừ khuôn mặt đẹp trai ra thì không tìm được ưu điểm nào khác.

Sở Trần khinh thường mình nhưng lại coi trọng người như Lệ Nhiên?

Hoắc Lăng khinh miệt thầm nghĩ, bất kể lúc trước Sở Trần có phải thật sự chơi chiêu lạt mềm buộc chặt hay không thì ít ra bây giờ cậu ta đã kết hôn nhưng vẫn cấu kết với người khác khắp nơi, chính mình cũng được tận mắt chứng kiến.

Cũng may Sở Trần không gả cho mình.

Hoắc Lăng vừa nghĩ như vậy thì quay đầu đi không tiếp tục nhìn Sở Trần nữa. Nghĩ tới con đường sau này, nên đi tìm những người đáng kết giao để trò chuyện.

Lúc trước mẹ anh ta kêu anh ta dẫn Sở Trần đi tham dự buổi tiệc, anh ta cũng đã đồng ý. Nhưng bây giờ Sở Trần chủ động không đi theo anh ta thì không còn gì liên quan tới anh ta nữa.

Bên kia.

Sở Trần cười tủm tỉm dựa gần vào người Lệ Nhiên, đôi mắt cong lên, hạ thấp giọng nói: "Chồng ơi, sao anh không nói cho em biết anh cũng đến đây? Nếu anh nói thì chúng ta có thể cùng nhau đi đến đây rồi. Em còn tưởng đêm nay anh sẽ chăn đơn gối chiếc, trong lòng còn rất thương tiếc đây này."

Vẻ mặt Lệ Nhiên bình tĩnh: "Vậy à? Tôi còn tưởng cậu thích đi chung với anh Hoắc Lăng của cậu hơn đấy."

Hơn nữa nhìn kiểu gì cũng thấy Sở Trần trông không giống như đang buồn.

Sở Trần nghe vậy thì sửng sốt.

Anh Hoắc Lăng?

Giọng điệu này của Lệ Nhiên...

Sở Trần không nhịn được mà bật cười thành tiếng, hơi nghiêng người lén lút kéo tay Lệ Nhiên: "Bây giờ em còn đang trong giai đoạn xử lý nhà họ Sở nên không có cách nào cho anh một danh phận được, anh cố nhẫn nhịn một chút. Không bao lâu sau em sẽ rời khỏi nhà họ Sở."

Lệ Nhiên nâng tay lên: "Vậy cậu làm như thế này không sợ bị người khác nhìn thấy hả?"

"Thấy cũng chẳng sao."

Sở Trần cười nói: "Danh tiếng của em ở bên ngoài có tốt đẹp gì đâu, làm vậy chẳng phải càng phù hợp với tính cách của em hay sao? Hơn nữa em làm vậy không phải bọn họ được hóng drama miễn phí sao?"

Lệ Nhiên cúi đầu, không lên tiếng.

Sở Trần ngẫm nghĩ rồi nói: "Nếu anh bận tâm chuyện này thì cứ nói với người khác là em vừa đến dự tiệc đã mê đắm sắc đẹp của anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, không nhịn được mà tiếp cận anh. Nhưng anh ngồi xe lăn nên không thể chống cự được, chỉ có thể mặc cho em muốn làm gì thì làm."

Sở Trần nói chuyện vừa chậm rãi vừa tình tứ, giống như ngay sau đó sẽ chuyển sang kênh không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi vậy.

Lệ Nhiên liếc Sở Trần, không nói gì.

Một lát sau, Sở Trần hỏi nhỏ: "Chúng ta thế này có giống như đang gian díu với nhau không?"

Lệ Nhiên: "..."

Sở Trần cười tủm tỉm nói: "Bọn họ không biết quan hệ của hai chúng ta, còn tưởng chúng ta là người lạ. Thậm chí còn cho rằng em với Hoắc Lăng có hôn ước từ nhỏ, nhưng em lại vứt bỏ Hoắc Lăng trong bữa tiệc đi tiếp cận anh, còn lén lút sờ tay anh. Anh thấy kích thích không?"

Trên mặt Lệ Nhiên không có chút cảm xúc nào, nhẹ nhàng đẩy tay Sở Trần ra: "Cậu đừng ngồi bên cạnh tôi, cũng đừng sờ tay tôi."

"Sao vậy?"

Sở Trần vừa cười vừa nói bằng chất giọng đáng thương: "Không lẽ ngay cả anh cũng ghét bỏ em hả?" Sau đó lại đổi sang giọng khác: "Nhưng em vẫn muốn sờ tay anh, mà anh cũng không trốn được. Anh có thể làm gì em hả?"

"Đủ rồi."

Giọng nói của Hoắc Lăng đột nhiên truyền tới từ đằng sau.

Sở Trần chợt khựng lại, quay đầu nhìn Hoắc Lăng.

Sắc mặt Hoắc Lăng đen như đáy nồi, giọng nói lạnh lùng: "Cậu đừng có ở đây làm mất mặt nữa. Đừng quên thân phận của cậu..."

Hoắc Lăng biết chuyện Sở Trần đã kết hôn không thể tiết lộ ra ngoài, cho nên trước mặt Lệ Nhiên chỉ có thể âm thầm nhắc nhở Sở Trần. Nhưng sau khi nói xong câu này, Sở Trần còn chưa kịp lên tiếng thì Lệ Nhiên đang ngồi trên xe lăn lại đột nhiên hừ một tiếng, hỏi ngược lại: "Thân phận của cậu ta là gì?"

Hoắc Lăng: "?"

Hoắc Lăng đối diện với Lệ Nhiên.

Đôi mắt Lệ Nhiên lạnh lẽo, nhìn anh ta với vẻ mặt hung ác, không hiểu vì sao mà Hoắc Lăng lại cảm nhận được một chút đề phòng và đe dọa từ trong ánh mắt của anh.

Nhưng rõ ràng anh ta tốt bụng lại đây nhắc nhở...

Khoan đã.

Chẳng lẽ Lệ Nhiên thật sự thích dạng người như Sở Trần?

Được lắm.

Kẻ muốn cho người muốn nhận, kết quả mình biến thành người dư thừa thích xen vào chuyện người khác.

Hoắc Lăng thật sự bị hai người này chọc tức đến mức bật cười.

"Được." Anh ta nhìn Sở Trần, cười khinh: "Thân phận của Sở Trần là gì thì anh có thể tự hỏi cậu ta, để xem cậu ta có nói thật với anh hay không. Dù sao tôi cũng đã nói hết rồi."

Hoắc Lăng xoay người muốn rời đi, nhưng chợt nghĩ tới chuyện gì khác, thế là quay đầu lại nói: "Hôm nay có rất nhiều người đến dự tiệc, chuyện này nhất định sẽ lan truyền ra ngoài, hai người tự giải quyết cho tốt đi."

"Khoan đã." Sở Trần chợt lên tiếng.

Hoắc Lăng khựng lại.

Anh ta thầm nghĩ, Sở Trần muốn nói gì nữa? Chẳng lẽ tới lúc này rồi mà còn muốn tẩy trắng cho mình sao? Nói cậu ta và Lệ Nhiên thật sự không có quan hệ gì?

Anh ta quay đầu lại, không kiên nhẫn nhìn Sở Trần.

Sở Trần cười tủm tỉm đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lệ Nhiên.

Cậu miễn dịch với Hoắc Lăng bởi vì cậu chưa bao giờ để tâm tới lời nói của người này. Dù sao Hoắc Lăng cũng chưa bao giờ lọt vào mắt của cậu, nhưng cậu không muốn Lệ Nhiên phải chịu thiệt thòi giống như mình.

Lời nói vừa rồi của Hoắc Lăng đã hạ thấp Lệ Nhiên.

Sở Trần không hài lòng.

Sắc mặt cậu hờ hững, khoé môi nở nụ cười dịu dàng nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt: "Giới thiệu một chút, đây là chồng tôi, chính là người đã lén lút cùng tôi đăng ký kết hôn mà tôi từng kể với anh và dì Phong."

Hoắc Lăng: "???"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...