Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một cơn mưa nhẹ đi qua...ko lớn nhưng cũng đủ làm những người khách đang ngồi ngoài trời phải di chuyển vào khu có mái che. Sài Gòn luôn có những con mưa bất ngờ như vậy giống như chuyện của em và nó vậy luôn có những bất ngờ, luôn có những điều không thể tin được diễn ra. Có lẽ nếu mọi chuyện bình thường thì tình cảm của em và nó có lẽ chắc cũng chỉ bình thương mà thôi.. Mưa tạnh...vài vị khách lại quay trở ra ngoài trời để ngồi, nó cũng rời khỏi suy nghĩ của mình để trở lại với công việc. Cũng muốn điện thoại cho em lắm nhưng lại thôi, có lẽ em đang cố gắng nói chuyện với mẹ, call vào những lúc thế này không nên chút nào.

Trời tối, nó vẫn tiếp tục công việc bình thường, kiểm tra đèn các khu, từng ánh đèn sáng lên như đốt thêm một ngọn lửa trong lòng nó...hồi hộp và lo lắng. Sau khi bật xong đèn khắp quán nó quay lại chỗ cũ ngồi xuống nghĩ ngơi một tí, mắt hướng ra cổng quán như một thói quen mong chờ em hằng ngày. Những ký ức chợt quay về...những ngày đầu quen nhau...lạnh lùng đến buồn cười...lạnh lùng đến yêu thương. Chẳng thể tin được ngày hôm nay hai con người đều cứng đầu ngang bướng lại đến được với nhau, cũng nhau trải qua những cung bậc của tình yêu, ko phải thứ tình cảm đúng cái tuổi mà hai đứa cần có...mà vô tình cuộc sống đã đẩy em và nó sớm rơi vào thứ tình cảm mà có lẽ chỉ nhìn thấy ở những người lớn hơn em và nó....Tự nhiên lại thèm café. Nó quay qua nhỏ phục vụ đứng gần đó nhờ mang giùm một ly cafe không đường rồi im lặng chờ đợi.Hình như nó là thằng phục vụ khác đời nhất trong những người đi làm phục vụ...giờ làm mà tỉnh bơ ngồi gọi cafe uống. Nhưng với cái mối quan hệ của nó với ông Kha thì chuyện này cũng hổng có gì lạ...

Vị đắng của cafe lan tỏa khắp miệng, đắng sâu trong tận cổ họng....nó im lặng nhắm mắt thưởng thức chẳng quan tâm đên xung quanh nửa. Tự nhiên thấy mình im lặng đến lạ, tự nhiên thấy mọi thứ xung quanh bình yên đến lạ....tự nhiên thấy mình vững vàng đến lạ.

- Phục vụ mà ngồi uống cafe ngang nhiên quá ha

Tiếng nói vang lên từ sau lưng...chẳng quay lại nó cũng biết là ai...mĩm cười

- Ừ

- Em nhớ anh quá...

Khẽ vòng tay ôm lấy cổ nó...em thì thầm...Mới xa nhau có vài tiếng mà đã nhớ...đúng là yêu quá hóa điên mất rồi...vì chính nó cũng nhớ em nhiều. Đưa tay luồn vào tóc em, nó cảm nhận được hơi ấm, mùi hương thân thiết...

- Hai đứa mày tính đóng phim tới sáng hả

Lại giọng 1 người con trai vang lên từ sau lưng. Nó mở mắt ra quay lại...em cũng rời nó ra ngồi xuống bên cạnh. Là anh Huy vừa nói. Nó đứng dậy kéo ghế mời anh Huy ngồi rồi hỏi

- Dạ anh uống gì em làm luôn cho

- Cafe đi em.

Nó quay lưng đi vào trong nhờ pha chế làm thêm một ly cafe với ly cam vắt không đường rồi mang ra ngoài bàn. Ngồi xuống cạnh em chưa kịp nói gì em đã nắm chặt lấy tay nó. Dùng tay còn lại đẩy ly cafe tới trước mặt anh Huy nó nhẹ giọng

- Anh uống cafe đi quán em cafe ngon lắm

- Ừ...

Anh Huy đưa ly cafe lên miêng uống một ngụm nhẹ rồi chép miệng

- Em thương con Thy theo kiểu nào M...anh gọi em là M được ko

- Dạ...cái này Thy biết rõ hơn em anh

- Ừ.

Cả ba im lặng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình...cafe cạn đi hơn phân nửa anh Huy lại lên tiếng

- Mai anh dọn đồ con Thy qua phòng trọ của em. Đêm nay chắc nó hết về nhà được rồi

- Dạ...sao vậy anh

- Ừ cãi nhau cả buổi trời ở nhà. Giờ sao về được nửa. Con Thy nó cũng có nói với anh dự tính của hai đứa. Anh thì chỉ có con nhỏ này là em...thương nó nhất nhà. Chưa thấy thằng anh nào như anh, em gái mình mà dám cãi cha mẹ dọn đồ xúi em gái bỏ theo người khác. Haha

- Em...xin lỗi anh..tại tụi em mà anh

- Em chăm sóc em gái giùm anh nha M. Vài ngày nửa chắc anh cũng về Nha Trang sống với ngoại. Thy nó quyết định theo em...anh thì ko gặp em nhiều. Hổng biết anh làm vậy có đúng ko nửa. Kệ thử tin lời con Thy một lần giao nó cho em. Con nhỏ này chắc ko nhìn lầm người đâu ha. Miễn hai đứa sống hạnh phúc anh sẽ ráng giúp hai đứa học cho xong rồi làm gì tiếp theo thì làm

- Dạ....em cảm ơn anh đã tin thằng nhóc như em. Em nghĩ được anh ủng hộ tụi em sẽ vượt qua được mà. Anh yên tâm tiểu thư tốt như vậy mà chịu yêu thằng nhóc như em thì làm sao em làm khổ Thy được. Mơ còn hổng hết nửa là...

- Nói được phải làm được nha nhóc...Thôi trước mắt cứ vậy từ từ ổn rồi về Nha Trang nói chuyện với ngoại anh. Nhà anh giờ coi như chấm dứt...hết gia đình hết ba mẹ gì rồi. Tùm lum chuyện giờ thêm chuyện ép con Thy lấy chồng...ngày nào cũng thấy nó khóc, nằm ngủ thì mớ kiu tên em...làm anh cũng xót lắm chứ giỡn à. Nói cho em biết từ nhỏ hai anh em anh có ba mẹ cũng như không nên anh cũng hổng thích nghe lời ba mẹ...anh hổng thương nó chứ thương ai giờ. Đó giờ mới thấy Thy nó cười nhiều hình như từ lúc nó quen em đó. Ngày nào về cũng tía lia cái miệng kể anh M thế này, anh M thế khác riết phát khùng với nó luôn. Anh cũng tính gặp em lâu rồi mà không ngờ gặp nhau thì tùm lum chuyện xảy ra như vầy. Xui thiệt. Lẽ ra anh phải ở đây chăm sóc con Thy...nhưng mà giờ bỏ nhà đi nên phải về Nha Trang làm việc mới đủ tiền lo lắng cho hai an hem nên mới gửi con Thy ở đây. Hai đứa coi ráng mà giữ gìn sống với nhau cho hạnh phúc. Để con Thy bị ép lấy chồng ở xa mà ngay người nó hổng thương vậy thì anh giao nó cho người nó thương cho nó vui chứ vòng vòng trước sau gì cũng bị ép lấy chồng sớm à...phù..

Anh Huy thở dài đưa ly cafe lên miệng uống cạn. Nó giờ chỉ biết im lặng để lắng nghe từng dặn dò của anh Huy. Đúng là ít có người anh nào lại đi cãi lời cha mẹ giúp em gái mình theo sống với người khác trong khi em gái mình cũng còn trẻ, người anh Huy giao em gái lại cũng chỉ là một thằng nhóc còn nhỏ chưa biết ngày mai ra sao...mọi thứ cứ như một canh bạc mà người anh trai này đang mạo hiểm một lần vì hạnh phúc của em gái vậy. Nhưng nó nghĩ anh làm như vậy là đúng, ko phải vì anh làm đúng ý muốn nó là đúng mà cái đúng ở đây chính như lời anh nói.Nếu ko tác hợp cho em và nó sống với nhau thì em cũng vẫn phải đi lấy chồng, lấy chồng xa xứ và lấy người em ko yêu. Có lẽ chính anh cũng đang chịu rất nhiều áp lực và đau khỗ,có lẽ anh cũng chỉ là nạn nhân đang bị người lớn đẩy vào bước đường cùng. Đúng là anh trai của cô tiểu thư đáng yêu ngồi cạnh nó đây...mạnh mẽ, chững chạc và rất bình tĩnh dù gia đình anh đang rối bời. Nó đưa tay ra để mời anh bắt tay, bàn tay còn nguyên vết sẹo vì cứu em lần trước...có lẽ chính vì điều này mà anh Huy tin tưởng thằng nhóc như nó chăng.

- Em hứa cố gắng hết sức để yêu thương Thy. Anh cứ tin ở em.

Anh Huy im lặng gật đầu bắt tay nó..Đây là lần đầu tiên nó bắt tay một người trong tình huống phải có quyết định quan trọng ảnh hưởng đến tương lai sau này của mình. Tương lai mà chính giây phút đó nó biết em đã gắn chặt với con đường nó đi.

- Thôi được rồi. Có gì nói chuyện sau. Giờ anh về nhà. Nè bé Cam em....

Anh Huy chưa nói hết câu em vội chồm lên bịt miệng anh Huy lại miệng chu chu ra...

- Trời...ngta dặn đừng có kiu tên đó rùi màaaaaaaa

Anh Huy với nó sững người ra rồi cười nhẹ nhẹ...thì ra ở nhà em được anh Huy gọi là bé Cam.

- Mệt quá...trước sau gì thằng M nó cũng biết mà...bày đặt mắc cở nửa. Em qua phòng M ngủ đi. Mai anh đem quần áo qua cho. Tạm thời vậy chờ anh nói chuyện với ngoại có gì tuần sau hai đứa về thưa chuyện với ngoại. Ok

- Biết rồi...biết rồi...thương anh hai nhất nhà hihi

- Anh đi nha M. Mai anh qua.

Dạ em chào anh

- Bye

Anh Huy đứng dậy đi ra cổng. Đôi vai anh hơi run run...trở về căn nhà đó...có lẽ không khác gì địa ngục với anh bây giờ. Nó khẽ siết chặt tay em như một cách để thông cảm với hoàn cảnh của anh em đang chịu mà nó cũng là người trong cuộc đó thôi.

Anh Huy đi rồi...nó quay qua nói với em

- Lúc nảy về nhà mẹ em la dữ lắm hả

- Dạ

- Sợ không? Có khóc hok?

- Dạ hok

- Sao vậy

- Em hổng có yếu đuối vậy đâu. Tự nhiên gặp anh xong em thấy thoải mái lắm, mẹ la cỡ nào em cũng hổng sợ. Thấy nhớ anh thui à

- Vậy à...ngộ hen

- Uhm...tại mấy lời anh nói...làm em vững tâm lắm. Hết sợ gì lun

- Ừ...vậy là em quyết định bỏ theo anh rùi phải ko. Ko hối hận đó nha...sau này hổng có sống đầy đủ như ở nhà đâu đó

- Em biết rùi. Em sẽ ráng làm quen. Có anh em hổng sợ gì hết. Em chỉ sợ...xa anh thui

- Ngốc...hai đứa mình cũng cố gắng nha...yeah cái nè

- Hihi yeah...yeah...chút chở em đi ăn kem hen

Nó và em đánh tay nhau như những người bạn. Nó mĩm cười lắc nhẹ cằm em

- Thui để anh kiu kem ra cho ăn đi đâu nửa

- Hok thích...thích ăn kem giống hồi mới quen nhau kìa

- Kem hộp đó hả

- Uhm..

- Ờ ờ chút tan làm rùi đi

- Hihi thương người yêu nhất nhà

- Ờ...

Nó dẫn em vào trong cho em ngồi chơi với chị thu ngân còn nó quay trở ra làm việc. Ông Kha nảy giờ chắc cũng thấy nó ngồi nói chuyện với em cho nên vừa thấy nó đi ra liền tiến lại gần kéo nó ngồi xuống nói chuyện. Nó nhanh chóng thuật lại cuộc nói chuyện với anh Huy cho ông Kha. Nghe xong ông Kha gật đầu vỗ vai nó nói một câu duy nhất.

- Ok....ráng lên mày. D.m sống cho hết mình đéo sợ gì hết phải ngang tàn vậy mới đáng làm anh em tau chớ khà khà...

Ngang tàng...ừ đúng là em và nó đang rất ngang tàng đạp lên những bức tường to lớn trước mặt để đến với nhau. Nó mĩm cười nắm chặt tay tự nhủ phải cố gắng làm việc nhiều hơn nửa vì bây giờ nó đã mang nặng trách nhiệm không chỉ với mẹ nó mà còn có cả em nửa rồi.Vai nó nhỏ...nhưng xin cố gắng làm chỗ dựa cho những người nó yêu thương.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...