Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đà Lạt của những ngày sắp giáng sinh, trời lạnh đến run người. Trời đổ cơn mưa phùn từ buổi sáng sớm. Em ngồi sau lưng run rẩy, tay siết chặt lấy eo nó. Cố gắng chống chọi lại cái lạnh tái người của Đà Lạt, tóc, vai áo nó lấm tấm những hạt mưa phùn. Lần đầu tiên được đón một cơn mưa phùn của Đà Lạt vào mùa giáng sinh, lung linh, huyền diệu. Em tinh khôi trong chiếc váy trắng của ngày nào còn bên cạnh nó. Hôm nay...không phải là giáng sinh, hôm nay nó và em cũng có mặt ở Đà Lạt...không phải như lời hẹn của mấy ngày trước cùng nhau đón giáng sinh Đà Lạt trong hạnh phúc...

Hôm nay không phải ngày hạnh phúc...hôm nay là ngày lần đầu tiên nó mặc áo vest, chở em trên chiếc xe máy cũ...đến nơi mà em sẽ làm lễ thành hôn theo người ta về bên ấy. Hôm nay...không phải là ngày hẹn hò...hôm nay là ngày chia tay...Hôm nay không phải là ngày ngọt ngào...hôm nay là ngày em nuốt nước mắt đến nhà thờ làm lễ thành hôn...Hôm nay sau lưng nó trong chốc lát nửa không phải là người yêu nó...hôm nay sau lưng nó...trong chốc lát nửa em sẽ là vợ của người ta.

Đà Lạt buối sáng sương phủ mờ trên những con đường...Nó mìm cười chở em trên con đường mộng mơ, gió lạnh lùa vào cứ như muốn cắt da cắt thịt. Em vẫn ngồi sau lưng ôm nó thật chặt hết mức có thể....Người ta vẫn cố gắng tổ chức lễ cưới thật nhanh, thật gọn để đưa em về bên ấy, người ta sợ kéo dài em và nó sẽ đổi ý, người ta sợ em và nó sẽ lại bên nhau bất chấp tất cả. Lễ thành hôn được vung tiền thật nhiều để được tổ chức thật nhanh...Và hôm nay nó đang đưa em đến nhà thờ, một nhà thờ nhỏ nằm sâu giữa những cánh rừng thông. Một đám cưới sẽ có rất ít khách được quyền đến dự, một đám cưới mà cô dâu sẽ không mặc áo cưới, sẽ không cầm hoa và sẽ không có người mẹ ấy tham dự.

Nó cố chạy chậm hết sức có thể...thi thoảng em khẽ nhắc...

- Chạy chậm thôi anh...

-

Mỗi lời nhắc của em..làm tim nó như thắt lại. Em cũng muốn cố níu kéo thời gian còn bên nhau...thêm dc giây nào, thêm được từng mét đường nào...là hạnh phúc bấy nhiêu đó. Mấy ngày nay em của nó khóc hết nước mắt, mấy ngày nay hai đứa không rời nhau một bước mặc cho ngta tổ chức lễ cưới làm gì thì làm....hết khóc rồi lại lao vào nhau, hết yêu nhau rồi lại ôm nhau thật chặt, lại lảm nhảm những lời dặn dò, những lời hứa hẹn, những lời yêu thương.

Căn nhà thờ nhỏ cũng hiện ra trước mắt...em run người bấu chặt lấy tay nó...líu ríu như đứa con nít lần đầu tiên xa cha mẹ, run rẫy như chú chim non lần đầu tiên phải rời tổ ấm. Nó dừng xe lại trước nhà thờ...giờ làm lễ hình như đã sắp bắt đầu. Người ta chỉ còn chờ cô dâu đến mà thôi. Khách khứa đã đến đông đủ thì phải, chủ yếu là vài người bạn, vài người lớn không thể thiếu trong lễ cưới, tất cả họ đều không biết gì ngoài nó, em, Hân, chị, anh Phong, ông Kha, chị Tiên, anh Huy và Quang, thằng đầu ngựa, Tiến...Họ vẫn tưởng rằng nó chỉ là người bạn và đang giúp chủ rể đưa cô dâu đến lễ thành hôn. Nhỏ Hân, chị, anh Phong, ông Kha và chị Tiên đã có mặt từ sớm...đứng lặng nhìn nó ái ngại. Đỡ em xuống xe đưa em đến gần ba em...nó mĩm cười gật đầu quay lưng bước vào trong tìm một góc trong thánh đường rồi ngồi xuống im lặng. Chị và nhỏ Hân ngồi xuống cạnh nó...chẳng ai dám nói gì trong lúc này....nhỏ Hân khẽ chùi nước mắt....chị im lặng thở nhè nhẹ tay khẽ nắm chặt tay nó....Nó thì vẫn mĩm cười...thật khó khăn để ngồi được ở đây...tận mắt nhìn người yêu mình làm lễ thành hôn...nó cũng không hiểu nó lấy đâu ra cái dũng khí điên rồ này nửa..nó chỉ biết rằng...nó phải ngồi đây..để mỗi khi em quay lưng sẽ được nhìn thấy nó.

Tiếng chuông thánh đường vang lên...người ta đều đứng dậy để làm lễ...nó ko phải là con chiên ngoan đạo..nhưng nó vẫn đứng dậy khoanh tay nhắm mắt. Nếu dc..nó thầm cầu xin thiên chúa hãy che chỡ cho em, hãy ban cho em và nó có đủ sức mạnh để vượt qua nỗi đau này, vượt qua mười năm dài đằng đắng phía trước và nếu được xin ngài cho em và nó rồi sẽ gặp lại nhau....Người ta cầu nguyện, người ta làm lễ xong...người ta lại tổ chức tiệc nhẹ ngay tại sân nhà thờ, tiếng nhạc, tiếng cười đùa vang lên nhè nhẹ. Nó đứng một góc lặng nhìn tất cả, tay nó vẫn giữ trong túi quần để tránh cho người ta nhìn thấy sự xúc động của nó. Đôi môi nó mĩm cười nhìn em từ phía xa...Em phải chào hỏi mọi người...nhưng nó nhìn thấy rõ rằng đôi mắt em luôn hướng về góc nhà thờ nơi nó đang đứng....Một không khí hạnh phúc, rộn rả tiếng cười....nhưng trong đó đang có vài khoảng lặng...đâu đó...có hai con người nhìn nhau từ xa.

Rồi buổi lễ cũng kết thúc nhanh chóng. Người ta lục đục lên xe để trở về Sài Gòn. Chỉ một vài người không đi cùng....trong đó tất nhiên là có nó. Nó đứng từ phía xa...nó nhìn thấy em bật khóc khi bước vào trong xe hoa, nó nhìn thấy ánh mắt em ngỡ ngàng, hoảng sợ cố nhìn về phía nó....Nó nhìn thấy rõ ràng tất cả nhưng đành phải chôn chân tại chỗ nhìn chiếc xe hoa lạnh lùng chạy ngang qua...Sau lưng nó, những người bạn đang đứng im lặng nhìn...nó đứng đó nép vào gốc cây nhìn theo đoàn xe từ từ dần xa...mất hút sau những con đường quanh co giữa rừng thông già heo hút........nó ngồi xuống góc thông bên cạnh, mĩm cười.... Đà Lạt chìm trong cơn mưa phùn...

....xe hoa đi về đâu...đưa người yêu tôi đi chốn nao

đưa người yêu tôi đi chốn nao...để mưa rơi trắng đêm

lỡ làng rồi ai hiểu hỡi em...

...cơn mưa rơi thật lâu, cho tình ta tan theo bể dâu

tìm yêu thương trong mắt nhau

...tôi hiểu rằng lòng em rất đau

....Còn đâu nửa ngày nao tiếng cười,

Còn đâu nửa những chiều bước đi bên người

...giờ xe hoa đã xa, còn mình tôi xót xa

....thà ngày xưa đừng nên dối lòng, để ngày nay âm thầm bước đi theo chồng

...giờ không ai nhớ mông...

...tôi lỡ tình đi giữa trời đông....

...ngày em đi...nước mắt...lăn dài...

Thì hiện tại

Tiểu thư ngốc à...thật khó để anh hoàn thành phần hồi ký này...nhưng hôm nay anh đã hoàn thành nó rồi đó. Phần hồi ký dành cho em, có những giọt nước mắt lăn dài mỗi lần anh viết về em đó. Em có cho rằng anh yếu đuối quá không?

Mới đó mà đã hai năm trôi qua rồi. Hai năm dài so với nổi nhớ em nhưng lại chỉ là khoảng thời gian ngắn so với đời người. Em đã biến mất khỏi anh cũng như chính anh biến mất khỏi em để cùng nhau giữ lấy lời hứa hẹn ngày ấy. Mười năm đúng là quá sức so với tuổi trẻ của chúng mình em nhỉ. Anh đang tự hỏi liệu trong hai đứa mình ai sẽ là người bỏ cuộc trước nhỉ....nhưng anh lại không muốn chút nào vì giờ này anh biết mình càng yêu,càng nhớ em nhiều hơn hai năm về trước.

Anh không biết giờ em đang làm gì, anh không biết em đang sống tốt hay không...anh chẳng thể tìm thấy em mặc dù anh đã đang cố gắng...Em có đọc được hồi ký này chưa hả tiểu thư? Em có nhận ra anh không hả người yêu lạnh lùng kia...hãy cho anh một tín hiệu nào đó đi em, một câu nói, hay một điều gì đó để anh biết rằng em ổn được chứ....Anh chỉ cần điều nhỏ nhoi đó thôi...để anh an tâm mà cố gắng thực hiện lời hứa của hai đứa mình...

Còn 8 năm nửa thôi....ngày hẹn nhau cũng không còn quá xa đúng không em. Phù! Anh sẽ phải cố gắng nhiều hơn nửa rồi...chứ 8 năm sau em quay về mà anh chưa làm được gì thì tiểu thư sẽ giận anh dữ lắm đúng ko. Anh không biết cuộc sống trong 8 năm nửa trong hai chúng ta sẽ có những thay đổi gì, sẽ có những chuyện gì xảy ra....nhưng anh muốn em hãy hứa với anh rằng dù mọi thứ có ra sao đi nữa hãy sống thật tốt, hãy hạnh phúc nếu em yêu một ai đó khác anh, anh sẽ không giận em đâu, anh cũng sẽ tự cho mình những cơ hội, em cũng vậy nhé...xin hãy sống tốt, vì anh..em hãy cố gắng thật nhiều để có được hạnh phúc...8 năm nửa trở về, nếu em đã có hạnh phúc vì anh sẽ vui...còn nếu em chưa tìm được hạnh phúc...thì đừng lo nhé..đã có anh sẵn sàng bên cạnh tiểu thư rồi nè...sướng nhé...ưu tiên em nhất rồi đó...

Anh không phải con chiên ngoan đạo như em...nhưng anh sẽ vẫn mong chúa sẽ để em đọc được những lời này của anh và thêm mạnh mẽ để tiếp tục sống tốt, đừng có để mình bị tổn thương biết chưa, anh đang cố gắng để làm, cố gắng vượt qua những tổn hại sức khỏe...anh hứa anh sẽ ổn, anh sẽ tốt...Hãy cho anh một tín hiệu em ổn nhé...8 năm..nhớ đó...8 năm nhé tiểu thư. Anh yêu em!

P/s All: Cảm ơn các bạn đã đi cùng M cho đến ngày hôm nay...một câu chuyện kỳ cục và hoang đường đúng không nào. Với những người bạn (cũ, bạn học) của M...các bạn đã biết được cuộc sống thật bên ngoài lớp học của M rồi đó...hãy mĩm cười khi gặp mặt thằng M này nếu bạn hiểu M nhé....Với những ai nghi ngờ hồi ký này xin đừng nói làm gì nửa. M không có gì để chứng minh sự thật đâu, đó là lí do M im lặng...đành phải để mọi người chờ đến 8 năm nửa để kiểm chứng sự thật...vậy nhé! Và đừng ai thắc mắc vì sao M ko liên lạc dc nhé vì nếu làm được M đã ko ngồi đây viết hồi ký rồi...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...