Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)

Chương 106

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi vòng vòng một hồi cũng chọn dc một cái tủ kiểu du lịch giống cái của nó đang sử dụng ở nhà. Nhìn cái tủ tự nhiên lại thấy thương em biết bao. Thầm tự hứa sẽ cố gắng để sau này có thể tặng em chiếc tủ quần áo tốt hơn. Vì là loại tủ lắp ráp cho nên nó có thể để tủ phía trước em ngồi sau lưng chạy về nhà. Vừa đến nhà đã nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện điện thoại của anh Huy với mẹ anh. Vài lời to tiếng…

- Tui xin mẹ để yên cho hai an hem tui Đừng có lấy hạnh phúc của con Thy đi đổi lấy cái tội của mẹ gây ra nửa…nếu không thì không có mẹ con gì hết nhé…Chào mẹ

Phát hiện ra sự có mặt của nó và em anh Huy vội vàng nói tiếng chào rồi cup máy. Vứt điện thoại qua một bên rồi nằm im. Em của nó cũng im lặng nắm chặt tay nó. Có lẽ em đang sợ mẹ em sẽ tìm thấy em ở với nó…Ngước quay qua nhìn nó em khẽ gọi

- Anh ơi…

Nó nắm chặt tay em mĩm cười.

- Đừng sợ! Hai đứa mình đã hứa mạnh mẽ cùng nhau rồi mà. Có chuyện gì anh cũng sẽ bên em…anh hứa. Em cũng vậy ha

Em nhìn nó một hồi lâu. Ánh mặt từ sợ hãi chuyển sang cái nhìn âu yếm…có lẽ bên nó em cũng đang cảm thấy rất vững tâm. Nó dìu em ngồi xuống rồi nói.

- Đưa anh điện thoại của em.

- Chi vậy anh

Em hỏi nhưng cũng ngoang ngoãng đưa điện thoại cho nó. Nó im lặng lục tìm trong danh bạ số điện thoại của mẹ em. Không quá khó để tìm. Những hồi chuông đỗ liên tục càng làm người ta thêm hồi hộp. Mẹ em bắt máy, một giọng nói đầy giận dữ

- Thy! Con đang ở đâu. Tại sao con dám tự ý cãi lời mẹ bỏ đi mấy ngày nay. Ai dạy con cái thói dám bỏ nhà theo trai như vậy hả. Cái thằng khố rách áo ôm đó bỏ bùa mê thuốc lú gì mà con dám cả gan….

Nó mĩm cười ngắt lời

- Dạ chào cô…con không phải là Thy ạ.

Mẹ em im bặt rồi ngập ngừng..

- Vậy chứ ai…ai đang cầm máy con tôi..

- Là M. Thằng khố rách áo ôm nè cô

- Là cậu hả. Cậu làm gì con tôi. Muốn gì mới để cho con Thy nó yên đây. Cậu coi chừng đấy nhé. Tôi mà tìm được cậu thì…

Ko đợi mẹ em nói hết câu nó mĩm cười đọc luôn địa chỉ nhà nó

- Số…đường….Thy đang ở đây. Cô tới ngay nhé. Con đợi. Chào cô!

Nó cup máy. Em ngỡ ngàng nhìn nó.

- Sao…sao anh làm vậy…anh tính bỏ em hả…

- Ko

- Vậy sao anh gọi mẹ em tới

- Nếu mẹ em muốn làm gì tụi mình thì cứ để xem làm được gì. Anh hông thích trốn tránh.Chuyện gì tới sẽ tới. Hai đứa mình quyết tậm vậy rồi thì cũng nên giải quyết cho xong mọi chuyện chứ nè

Em im lặng một lúc rồi ôm chặt nó…

- Dạ em hiểu. Nhưng em sợ mẹ làm gì anh rồi sao..

- Anh không sợ thì em sợ gì.Chờ tí

Nó bước ra ngoài bấm số ông Kha.

- Anh Kha hả đang làm gì đó

- Đang ngồi nói chuyện chị Tiên mày. Có con Hân bên này nửa nè. Sao giờ chưa qua làm nửa mậy.

- Dạ anh qua với em liền giờ được hok

- Chi mậy

- Mẹ Thy sắp qua nhà em. Anh coi…tính phụ em..sợ bả làm bậy thì tiêu

- Vậy hả…chờ đó. D.m tau qua liền. Mà sao bả biết nhà mày

- Em gọi qua

- Thằng điên…tự nhiên gọi bả qua chi

- Dạ giải quyết một lần luôn cho yên ổn mà sống anh. Chứ để kéo dài bả kiếm chiện bất tử khó đỡ lắm

- Ừ cũng đúng...Thôi chờ tau chút.

Nó cúp máy rồi đi vào trong. Em đang ngồi ôm chặt cái gối ôm. Nó ngồi xuống, em bỏ gôi ôm quay qua ôm nó. Siết chặt lấy vai em nó mĩm cười

- Nè…em sẵn sàng chưa tiểu thư?

Em gật đầu nằm im. Anh Huy vẫn ngủ ngon lành. Hình như ai vào nhà nó đều có xu hướng ngủ rất ngon lành thì phải. Được khoảng nửa tiếng thì vài tiếng xe dừng lại trước nhà. Chẳng mất nhiều thời gia để nó nhận ra là mẹ em đang đến. Đúng như nó dự đoán, mẹ em không đi một mình mà còn có vài người nửa. Tiến, người đánh nó lần trước và mấy gương mặt quen thuộc cũ…thằng đầu ngựa với người nửa. Chỉ là cuộc nói chuyện thôi nhưng có vẻ mẹ em đang định cho nó một bài học thì phải….Tưởng kéo ai theo thì ra là người quen cũ. Có thằng đầu ngựa ở đây nó nghĩ chắc mấy người kia cũng hổng dám quậy gì dzữ cho lắm hoặc ít nhất bớt đi một người đánh nó…Kéo tay em đúng dậy mĩm cười, Tiến và thằng đầu ngựa hung hổ bước vào nhà. Vừa nhìn thấy nó thằng đầu ngựa chợt dừng lại, ánh mắt ngạc nhiên. Có lẽ thằng này ko ngờ người cần dạy cho một bài học chính là nó. Anh Huy nghe tiếng người vào nhà cũng tỉnh dậy. Nhìn thấy Tiến và mẹ em, anh vội đứng dậy.

- Sao sao mẹ tới đây được

Mẹ em đi vào nhà giọng có vẻ rất bực

- Chuyện hai đứa mẹ tính sau. Còn cậu…muốn gì mới buông tha con gái của tôi hả.

Nó đẩy em về phía anh Huy gật đầu nhẹ một cái. Hiểu ý anh Huy đứng chắn trước mặt em. Nó kéo cái ghế duy nhất trong nhà nhìn mẹ em nhẹ nhàng

- Cô ngồi đi. Con nói ngắn gọn thôi

- Cậu cũng bày trò nhiều quá nhỉ. Được rồi nói đi

- Nói chi mất thời gian dì L. Đập nó một trận rồi đưa bé Thy về.

Người tên Tiến hùng hổ nói chen vào. Nó cười khẩy quay qua nói với Tiến

- Anh bình tĩnh tui ở đây chứ có chạy đi đâu mà gấp dzữ.

Miệng nói vậy chứ bụng nó đang chửi thầm ông nội Kha…quán gần kiu qua nảy giờ vẫn chưa thấy mặt mày đâu..chắc chờ nó no đòn rồi ổng mới tới quá. Mẹ em cũng gật đầu

- Để dì nói chuyện chút Tiến..

Có vẻ như anh Huy vẫn chưa định thận được việc gì xảy ra, chỉ biết đừng im cầm tay em ko nói lời nào.. Mẹ em quay qua nhìn nó bằng ảnh mắt khó chịu, kỳ thị (nó nghĩ vậy).

- Cậu nói đi. Tôi không tin được sinh viên học hành đàng hoàng lại đi dụ dỗ con gái người ta bỏ nhà theo mình. Câu còn trẻ tương lai còn dài. Nhưng mà cậu nói tôi nghe sinh viên còn tuổi ăn tuổi học như cậu lấy gì nuôi con gái tôi. Hai đứa con nhỏ tình cảm linh tinh tuổi mới lớn tôi thong cảm được. Nhưng bỏ nhà đi không nghe lời cha mẹ thì nông nỗi quá đáng lắm.

Nó đẩy ly nước lọc về phía mẹ em, bình thản lắng nghe từng câu chữ, tay thi thoảng mân mê mấy cọng cỏ ba lá trên bàn.

- Cô nói đúng hết. Con chỉ là sinh viên hỏng có gì bàn cãi. Mà cô cho con hỏi nhé cô bắt Thy về vì Thy còn nhỏ hay là cô bắt Thy rời xa con để làm gì khác…Tự nhiên con tự hỏi Thy lấy được bao nhiều người chồng để đủ cho cô đánh bạc nhỉ

Thái độ của nó khi nói những lời này với mẹ em vừa bình thản nhưng nó cũng không hiểu tại sao nó có thể nói những lời xoáy vào lòng người như vậy nửa. Dường như sự tôn trọng của nó dành cho mẹ em hoàn toàn không còn nửa rồi. Và một khi nó không còn tôn trọng ai những lời nó nói dành cho người đó thực sự rất đáng sợ, không chửi rủa, không bức xúc hay miệt thị mà chỉ là nhè nhẹ xoáy vào lòng người.

- Đó là chuyện riêng của gia đình tôi. Cậu đừng ăn nói hỗn hào.

Mẹ em khó chịu quay ánh mắt giận dữ hướng về anh Huy và em. Có lẽ bà đang giận dữ vì em đem chuyện không hay ho gì của bà cho thằng người dưng như nó biết.

- Con xin lỗi cô. Thôi con nói tóm gọn lại là con và Thy yêu nhau. Con chẳng cần quan tâm bất cứ ai phản đổi hay ngăn cản. Cô có làm gì cũng vô ích, con không bỏ cuộc đâu trừ khi Thy bỏ con. Con không ép ai cả…Cô cứ nói chuyện với Thy xem cô ấy quyết định sao.

Nó quay qua em mĩm cười.

- Nè em yêu anh sẽ khỗ lắm đó. Hổng được sống đầy đủ, thiếu thốn đủ thứ..em có chịu hông

Em của nó bỏ tay anh Huy ra. Chẳng ngại ngần mĩm cười gật đầu

- Dạ em chịu

Mẹ em giận run người nhưng vẫn cố gắng kìm chế. Cái vẻ ngoài sang trọng của bà dường như đang sắp biến mất. Tiền có thể làm còn người ta trở nên một quý bà đáng tôn kính nhưng cũng vì tiền mà cái vẻ quý phái ấy chỉ còn là một cái vỏ bọc đáng thương.

- Thy sao con ngu muội như vậy hả. Mẹ biết mẹ cũng có lỗi nhưng mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con với gia đình. Con không được cãi lời cha mẹ.

Em lạnh lung trả lời chầm chậm.

- Mẹ! Con xin lỗi

- Mẹ để cho hai đứa nó yên than. Con xin mẹ. Đừng có quá đáng mà đánh mất luôn lòng tôn trọng của tụi con. Em con lớn rồi đừng có bắt nó làm chuyện nó không muốn.

Anh Huy chen lời vào, tay ôm vai em kéo vào người.

- Hai đứa nhất đình làm mẹ tức chết mới chịu hả. Thy mẹ hỏi con lần cuối nhất định theo thằng này đúng ko

Em vẫn bình thản tiến lại nắm tay nó kéo dậy.

- Con xin lỗi!

Em nhìn nó âu yếm. Nó mĩm cười vì sự bình tĩnh và vững vàng của em. Mẹ em nổi giận không nói nên lời nhìn qua người tên Tiến. Dường như anh ta cũng hết chịu nổi. Nổi điên hét lên

- Dì L nói chi nhiều. Con đập chết mẹ thằng này một trân là nó bỏ cái tật đĩa đeo chân hạc liền à. Thy em về nha mau. Ngu vừa vừa thôi chớ.

Rồi anh ta kéo tay em ra khỏi nó

- Tụi mày đập chết mẹ nó cho tau

Tiến hét lên ra hiệu cho thằng đầu ngựa với hai thằng còn lại…Lẽ ra như bình thường thằng đầu ngựa sẽ lao vào dầm cho nó một trận. Nhưng giờ thì vẫn đứng lưỡng lự. Dù gì thằng này cũng chỉ là loại tập tành giang hồ nửa mùa ăn chơi quậy phá cho có oai chút chứ làm gì có cái gan vượt mặt giang hồ thứ thiệt. Có lẽ trận đòn và mấy lời cảnh cáo của bạn ông Kha vẫn còn hiệu nghiệm thì phải.

- Anh Tiến…có gì từ từ nói

Tiến gạt tay thằng đầu ngựa ra lao vào đấm nó.

- Dm tụi mày bửa nay ăn gì mà lề mề vậy.

Nó đứng im nhìn Tiến lao vào. Nhưng anh Huy đã vội ôm tay Tiến lại cản ko cho Tiến đánh nó. Đang giằng co thì có tiếng một người con gái hét lên

- Anh Tiến! Anh mà đánh ảnh thì đừng tránh tui ác nha

Giọng nói hét lên từ ngoài cửa. Tuy nhiên máu nóng trong người hắn làm hăn đâu còn nghe gi dc nửa. Xô anh Huy ra khỏi người Tiến lao vào đấm giữa mặt nó làm nó ngả bổ xuống bàn. Nó có thể né hoặc đánh trả. Nhưng nó không muốn. Chẳng hiểu sao nó lại đứng im(giờ nghĩ lại thấy mình ngu thiệt @@). Có thể nó né hổng kịp, nhưng cũng có thể vì em đang lao vào, nó mà né thế nào em cũng lãnh đủ. Hai đứa ngả dụi xuống đất, Nó vội lồm cồm bò dậy ôm chắn lấy em miệng thì thầm

- Nè nè em có sao hok tiểu thư..

Em lắc đầu xoa xoa vết thương trên mặt nó. Em hổng gào lên như trước, hổng nổi giận với ai khi nó bị đánh. Em chỉ mĩm cười lo lắng cho nó. Đó là điều hơi lạ với cách xử sự của một người khi thấy người yêu mình bị đánh. Phải chăng em hiểu nó đang làm gì và em đang bình tĩnh hơn bao giờ hết. Nhưng sau lưng có người không thể bình tĩnh như em….Bóng một người con gái lao từ cửa vào, giăng tay Tiến lại tát thẳng vào mặt hắn một cái “bốp”.

- Anh ngừng lại chưa…đồ khốn!Từ nay anh đừng bao giờ nhìn mặt tôi nửa biết chưa.

Mọi người đều ngỡ ngàng. Nó cũng bất ngờ. Người vừa tát Tiến là nhỏ Hân. Nhỏ từ đâu xuất hiện tát Tiến gằng giọng rồi quay qua em và nó

- Hai người có sao hok

Em cười phì

- Mày dữ quá Hân

- Xí kệ tau.

Tiến hình như càng nóng hơn vì bi con gái tát thì phải..vẫn chực lao vào đánh nó cho hả dạ. Nhưng thằng đầu ngựa vội ôm thằng Tiến lại. Không phải vì tốt bụng mà vì ông Kha với vài ông nửa đang đứng lù lù ngoài cửa. Mấy ổng chen vào. Có một ông hình như lần trước có đi đánh nhau cứu nó thì phải mặc áo thun đen, mặt có 1 vết sẹo cắt ngang mũi, cánh tay lộ ra một hình xăm…Ông này rút trong bao tenis ra một cây (theo nó là mã tấu loại dày như thanh đao ngắn) chặt cái rầm lên bàn ngay trước mặt mẹ em với Tiến. Lập tức ổng dùng cánh tay lực lưỡng của mình nắm đầu Tiến đạp lên gối một cái, tuy Tiến cũng to con, lại nhanh tay che ngực nhưng vẫn không đỡ được. Tiến hự một cái rồi gục xuống. Ông đó bồi đá vào giữa mặt Tiến rồi nắm đầu hắn kéo dậy kề ngay thanh mã tấu trên bàn.

- Mày ngon mày cầm cái này chém thằng em tau cho tau coi coi

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...