Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng! Bình minh thức giất dưới cái lạnh sớm mai. Suýt tí nó đã tự buộc miệng Sài Gòn bình yên không nhỉ rồi đó. Nó xoay người trên ghế so-pha quay mặt ra phía ban-công, ánh nắng len vào phòng một cách yếu ớt nhưng cũng đủ làm hồng đôi má chị đang ngồi ngủ ngon lành trong đống mền bông. Nó đang cố nghĩ lí do sáng nào thức dậy cũng thấy chị ngồi ngủ dưới sô-pha cạnh nó, hoặc là chị sợ ma ngủ trên giường một mình không dám, hoặc văn vẻ hơn tí là “chị lo nó một mình”. Lí do nào cũng hợp lí và cũng làm nó bật cười khẽ một mình.

Ở Đà Lạt, người ta có lí do để ngụy biên cho cái tính lười tắm của mình. Nó cũng vậy, thiệt là lười đi tắm dưới cái trời lạnh se này nhưng mà cả ngày hôm qua lăn lê bò lếch dưới đất với chị về là gục luôn trên ghế nên giờ cảm thấy cần phải tắm. Nhìn kỹ lại chị của nó còn dơ hơn nó nhiều, áo chị lấm lem màu đất, son môi, dầu mỡ của cá viên chiên, kẹo bông, có cả mấy cánh hoa li ti vương trên cổ áo. “Vô tư thấy sợ”…Lúc đó nó quên mọi cảm giác lạnh, nó ngắm chị, không phải ngắm chị vì chị đẹp hay ngắm tới cách nhìn nó vẫn nhìn những người con gái xinh đẹp khác những lần caffe với đám bạn đực rựa. Nó ngắm chị với cách nhìn của một thằng em đối với chị gái mình, từ nhỏ nó thường nghĩ nó không giỏi làm anh cho lắm, càng không thích uýnh lộn với thằng anh (nếu có), nó thích có một người chị…vì sao ư…đơn giản nếu có một người chị gái nó sẽ vừa được chị chia sẻ, chăm sóc bằng những điều một người chị sẽ làm với em trai mình và ngược lại khi cần nó cũng sẽ che chở cho chị những khi chị yếu đuối vì dù là chị thì chị vẫn là một phái yếu. Không thể tin được điều ước vu vơ lúc nhỏ giờ lại thành sự thật, không phải chị ruột nhưng cảm giác lúc này, tay chị nắm lấy tay nó…thực sự ấm áp như một gia đình – điều nó vẫn chưa bao giờ có kể từ lúc nó đủ lớn để cảm nhận cuộc sống…Sau đêm qua nó biết sẽ không mất nhiều thời gian nửa để nâng cấp mối quan hệ của chị và nó từ hai người xa lạ quen biết nhau trở thành chị gái và em trai. Ngày em đi…có lẽ không quá tệ như nó vẫn nghĩ vì nó sắp tìm dc “chị” ^.^

Nằm nghĩ ngợi vu vơ, thi thoảng mĩm cười khi tay chị bất giác siết nhẹ nhẹ tay nó. Đêm qua chơi mệt mõi nên giờ ngủ ngon như chú mèo lười. Nó cũng mệt, nằm nghĩ về chị đã đời nó nhắm mắt ngủ hồi nào không hay. Kệ sự đời, kệ chị ngồi ngủ dưới nền luôn, ai bỉu ngủ trên giường không chịu nhảy xuống ngủ dưới đất với nó chi…ráng chịu!

Lại thức giấc, kiến bò rần rần trong bụng. Lần này thức dậy trời bớt lạnh hơn, nhìn đồng hồ cũng gần 12h trưa. Nó ngồi dậy nhìn xung quanh, đống mền bông của chị nằm dưới nền còn chị thì chẳng thấy đâu, điện thoại cũng quăng bên cạnh nó. Kệ, nó đi tắm, thay đồ, hôm nay tắm đỡ khổ hơn vì cũng ngồi mò được cách sử dụng máy nước nóng…Tắm xong mà chị vẫn chưa thấy về, điện thoại quăng trên giường không chịu mang theo nửa lấy gì kiếm. Thôi kệ nằm chờ chị một tí rồi đi kiếm cũng được, thời tiết không được ấm áp nên nằm trong phòng cho khỏe. Nằm được một chút thì có tiếng cọc cạch mở cửa phòng, một cái đầu xinh xắn đội mũ len trắng thò vào phòng nhìn xung quanh. Chà có gì mờ ám đây nè, vào phòng mà đưa đầu vô trước thăm dò, dc làm bộ ngủ coi chị giở trò lén lút gì không biết. Hình như thấy nó vẫn còn nằm trên ghế nên chị yên tâm rón rén xách giày bước vào phòng, trên tay chị cầm cái khung gì vuông vuông. Đi ngang chỗ nó nằm chị dừng lại ghé mặt sát vào ghế kiểm tra xem nó còn ngủ không, hơi thở chị nhè nhẹ phả vào mặt nó, thơm thật, người chị tỏa ra mùi hương nhẹ của nước hoa và cả mùi sương, ùi gió đà lạt nửa, phải chi ko giả ngủ nó đã ngồi bật dậy trêu chị rồi. Kiểm tra nó xong chị quay lưng đi về phía tủ, sau đó xoay cái khung vuông vuông trên tay bước ra ban-cong đứng ngắm nhìn. Nó cũng rón rén ngồi dậy xem xem chị đang say sưa ngắm cái gì mà đầu chị lắc qua lắc lại như trẻ con vậy.

Nó cứ tưởng nó đang mơ một giấc mơ đẹp thì phải, trước mắt nó là hình ảnh chị đứng ngoài ban-công, trên tay cầm một bức tranh màu chì. Nó đứng cũng ko quá gần chị nên chỉ thấy thấp thoáng hình vài cái cây, hoa và gương mặt một cô gái đang nhìn về phía xa. È-hèm…chẳng lẽ chị của nó biết vẽ hay sao nhỉ…thì ra nữ hoàng nhà ta cũng có tâm hồn nghệ sĩ lắm chứ giỡn à. Nghĩ đến đây nó mĩm cười bật thành tiếng và tất nhiên chị cũng phát hiện ra nó đang đứng sau lưng, âm thầm theo dõi hết cái bí mật nhỏ xíu chị cất công cất sức giấu nó từ lúc về đến giờ. Vừa quay lại chị đã phùng mang trợn má la lên:

- AAAA! Đồ nhox con đáng ghéttttttttttttttt

Nó bật cười thành tiếng

- Haha gì mà mờ ám giấu nhox đó

- Trời ơi!!! Đồ đáng ghét…tự nhiên thức chi dzạ

- Cái giề!!! Đâu ra cái quyền không cho ngta thức dậy hử

- Quyền cái đầu nhox á…huhu còn lén đứng sau lưng chị nửa…đáng ghét >.

Nói xong chị chạy vào phòng nhảy lên giường trùm mền lại nằm im. Không biết là xấu hổ hay giận nó nửa…người gì hành động lúc nào cũng kỳ lạ khó hiểu. Lớn rồi mà chẳng có tí nào người lớn hết, cứ như trẻ con…rất dễ thương. Nó bật cười đi lại giường ngồi kế bên khẽ kéo kéo cái mền ra, chị thì cuộn chặt trong mền nhất quyết không hé đầu ra cho nó nhìn thấy.

- Đồ đáng ghét!!! Nghỉ chơi với nhox rồi đi chỗ khác đi nha

- Gì tự nhiên ghét nhox! Nhox có làm gì đâu

- Thì ai bỉu nhox cứ…cứ

- Cứ sao?

- Cứ theo dõi chị chứ sao

- Ê cái này ngộ à. Nhox nằm im trong phòng, tự chị đứng ngoài đó trước mặt nhox nha

- Nhưng mà hồi nảy sao hok chịu thức luôn đi. Tự nhiên…tự nhiên

- Tự nhiên thức chứ gì…ngủ rồi sao mà biết cái bí mật của ai đó đó haha

- AAA…mệt nhox quá nha…đồ đáng ghét, con nít mà ranh ma xảo quyệt gian thấy sợ…chọc chọc chọc hoài!!!

- Haha thì ai bỉu chị tỏ thái độ vậy chi…ai mà không chọc người đó bị khìn chắc

- Nhox mới khùng đó! Đồ nhox con xạo sự

Trời trời. Chưa thấy ai ngang ngược như chị, nói xấu nó một cách trắng trợn công khai hôn nhiên như vậy. Tội này xứng đáng bị chọc quê nhiều hơn mới vừa. Nó mĩm cười cầm bức tranh của chị lên tay ngồi nhận xét đủ to để chị nghe thấy.

- Chà…để xem…cây này chắc là mấy cây thông, có hoa nửa nè…hoa này ngổ hổng biết hoa gì. Kệ…rồi cái này là mặt trời đúng không ta….mặt trời nằm chỗ này cũng được. Còn cô gái này là ai…hổng lẽ là nữ hoàng nhà mình, chắc không phải, hổng lẽ vừa vẽ mà vừa xuất hiện trong tranh với lại nữ hoàng nhà mình đâu cí đẹp như cô gái này…nữ hoàng xấu…xí…..”Bốp”

Một cú cốc đầu mạnh tối đa ngay trên trán làm nó suýt bật ngửa té xuống giường. Hai tay nó bỏ bức tranh ra ôm lấy đầu…chưa kịp thủ thế nửa chị đã ngồi bật dậy nhảy lên người nó hai tay ra sức ngắt nhéo nó…

- Nè đồ nhox con đáng ghét..cho chết luôn nè…dám chọc chị hả...đồ nhox con…!!!

- Trời ơi đau…thôi thôi xin lỗi…haha xin lỗi mà…uidaa

- Xí còn cười nửa…chị ngắt cho chết lun…đồ nhox con xạo sự…

- Haha thôi ko cười nửa…đau mà…ê đừng có ngắt chỗ đó…chết người đó

- Cho chết luôn..xíiii

Con giun xéo lắm cũng quằn…đằng này cả thân người đè lên mình nó lại còn ngắt nhéo lấy gì nó chịu nổi, phải phản công mới được. Ngay lập tức nó chọt hai tay vào hông chị…hiệu quả tức thì, chị phì cười nhảy khỏi người nó

- A…nhột mà..hihi đồ đáng ghét..cho chết nè

Chị cầm cái gối nện túi bụi vào nó, gối bông nên chị đánh cỡ nào cũng hổng thấm nó. Kệ lỡ rồi chơi tới bến luôn. Nó xăn tay áo lao vào ôm lấy chị đè xuống…mặc cho chị chống cự giẫy dụa nó vẫn đè được chị (mệt phờ râu lun chứ đùa à) xuống để chọt cù léc…tất nhiên chị cũng không vừa hai tay chọt lại nó…

- Hihi đồ vũ phu…thả chị ra…

- Thả cái gì..nảy hùng hổ lắm mà…

- Thả ra…đồ khó ưa…uýnh phù mỏ giờ…hihi nhột mà L

- Uidaa…kiu thả sao còn cắn ngtaaaa…đau…

Vậy là hai đứa giỡn làm rùm cái phòng lên…lăn lê từ trên giường tới dưới sàn, chăn mền ra giường gối nằm đều vứt tứ tung khắp phòng….Hix lần đầu tiên gặp nhau cũng vô tư giỡn, lần này giỡn trong phòng riêng nên hai đứa càng có điều kiện thoải mái giỡn với nhau chẳng sợ ai nhắc nhở…đau thì có đau..vui thì có vui mà mệt thì mệt bở hơi tai…Sức người có hạn…nó đành nằm im đầu hàng nhường phần thắng cho chị

- Thôi chịu thua…mệt quá…phù phù…đó mún làm gì làm gì…nhox thở hết nổi rồi

Nó nằm dài ra…chị vẫn đè lên người nó. Bảo đảm chị cũng mệt nên khi nghe câu đầu hàng của nó chị cũng lăn ra một bên nằm thở

- Hihi chưa gì hết chịu thua rồi…hổng vui gì hết…

- Vui cái nổi gì…chị cũng mệt mún chết còn làm bộ

- Xí..đủ sức uýnh thắng nhox là được rồi ha…

- Thôi nghĩ…đang đói mà còn giỡn kiểu này chắc đem chôn sớm quá.

- Xí! Chết lun cũng được. Ai bỉu nhox con chọc chị chi

- Hổng cần ai bỉu…thích thì chọc thôi à

- Mún bị nhéo nửa hả! Đáng ghét!!!Hihi

Chị đưa tay nhéo vai nó một cái, miệng thì cười khúc khích. Nó cũng hổng đỡ làm gì…cười đáp lại. Nó và chị nằm im nghĩ mệt. Tự nhiên nghĩ ngày nào cũng giỡn như trẻ con với chị thế này thì tốt biết mấy, chị em vui vẻ với nhau…không phải lo nghĩ về cuộc sống, về những điều xô bồ ồn ào bon chen giữa dòng đời…thoải mái biết bao. Có lẽ chỉ những lúc giỡn thế này người ta mới quên đi tất cả những âu lo…và nhất là quên những suy nghĩ về em.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...