15
Vào đến Tạ thị, lễ tân dẫn tôi tới thang máy riêng của tổng giám đốc.
Hộp cơm khá nặng, xách một lúc là lòng bàn tay đau rát.
Tôi cúi đầu, đổi sang tay trái.
Lòng bàn tay phải tê tê, cổ tay cũng hơi nhức.
Thật kỳ lạ.
Chẳng lẽ tôi lại mộng du, rơi khỏi giường sao?
Trước kia ba mẹ chưa từng nói tôi có thói quen này, sao cứ hễ ngủ chung với Tạ Liễm Chu là lại xảy ra?
“Phu nhân, văn phòng tổng giám đốc ở phòng trong cùng, cô vào thẳng là được.”
Tôi hơi căng thẳng.
Hít sâu một hơi, bước nhanh tới, gõ cửa.
Giọng nam trầm ổn vang lên từ bên trong:
“Vào đi.”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Tạ Liễm Chu vẫn đang cúi đầu xem tài liệu, chưa chú ý tới tôi.
Tôi đứng ở cửa, hơi lúng túng:
“Tạ… Liễm Chu, em mang cơm cho anh.”
Lúc này anh mới ngẩng đầu lên, thấy tôi thì sững người một chút.
Ngay sau đó, trong đôi mắt phượng hiện lên ý cười vui vẻ.
“Chi Ý, anh cứ nghĩ hôm nay em sẽ không muốn gặp anh.”
“Dù sao thì tối qua…”
Nghe anh nhắc tới tối qua, tôi lập tức thấy đau đầu, vội vàng cắt lời anh:
“Anh đói không?”
“Em mang rất nhiều món anh thích, ăn trước đi.”
Tạ Liễm Chu tinh tế không nhắc lại chuyện tối qua nữa.
Anh đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh tôi, ung dung ăn từng món một.
Tôi nhìn anh một lúc, thấy bầu không khí quá gượng gạo, bèn kiếm chuyện nói:
“Liễm Chu, lúc ngủ em ngủ có phải là… không được ngoan cho lắm không?”
Anh cụp mắt, khẽ “Ừm?” một tiếng, có vẻ không hiểu lắm.
Tôi đưa cho anh xem lòng bàn tay vẫn còn đỏ:
“Cổ tay đau, lòng bàn tay cũng đau.”
“Giống như mộng du rồi rơi khỏi giường, bị trẹo vậy.”
Ánh mắt Tạ Liễm Chu khẽ động.
Dưới ánh nhìn chờ đợi của tôi, yết hầu anh lăn nhẹ.
Giọng anh khàn đi:
“Không có.”
“Em ngủ rất ngoan.”
16
“Lạ thật, vậy sao lại đau thế này?”
“Đã hai đêm liên tục rồi.”
Tôi có chút bối rối.
Tạ Liễm Chu an ủi:
“Có thể do tư thế ngủ không tốt, bị đè lên.”
“…Hoặc là bị anh đè.”
“Nếu em để ý, tối nay chúng ta vẫn có thể ngủ riêng.”
Dừng một chút, anh lại nói:
“Chỉ là gần đây anh phát hiện, khi ngủ cùng em thì chất lượng giấc ngủ tốt hơn nhiều.”
“Khi ngủ một mình, anh thường vì áp lực công việc mà mất ngủ.”
Trong lời nói của anh thoáng lộ ra một chút mong manh khó nhận ra.
Tôi vội xua tay:
“Không cần đâu.”
“Ngủ cùng anh em cũng thấy rất yên tâm.”
Vốn dĩ tôi đã muốn tiếp xúc nhiều hơn, muốn hoàn toàn chấp nhận sự gần gũi của Tạ Liễm Chu.
Sao có thể chỉ vì chuyện nhỏ này mà lại ngủ riêng?
Vậy chẳng phải uổng phí sự cố gắng của mấy ngày qua sao?
Tôi nhìn anh, nghiêm túc nói:
“Tạ Liễm Chu, em không nói dối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-toi-hay-ghen/chuong-4.html.]
“Là em mời anh trước, em cũng sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho lời mời đó.”
“Tối qua… là do em quá căng thẳng.”
“Em sẽ thay đổi.”
Tạ Liễm Chu khẽ cười, dịu dàng nói:
“Không sao, không cần vội thay đổi.”
Ánh mắt anh như vô tình lướt qua bàn tay phải của tôi.
“Bây giờ như vậy… cũng rất tốt rồi.”
17
Tạ Liễm Chu ăn xong.
Tôi thu dọn bát đũa, mượn tạm nhà vệ sinh trong văn phòng anh.
Đang chỉnh lại quần áo thì nghe bên ngoài vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Tôi vội vàng làm nhanh tay, mở cửa bước ra, bỗng thấy một cảnh hoàn toàn ngoài dự đoán.
Một người phụ nữ vóc dáng gợi cảm, áo quần xộc xệch, nhào thẳng về phía Tạ Liễm Chu, miệng còn gọi:
“Anh ơi.”
Tôi đứng sững tại chỗ, đi cũng không được, quay lại cũng không xong, lúng túng vô cùng.
Tạ Liễm Chu né tránh động tác của cô ta, cau mày gọi tên:
“Tô Hiểu, cô điên rồi sao?”
Xem ra là người quen.
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
Biết đâu giữa họ còn có ân oán tình cảm gì đó.
Tôi chỉ là một người vợ liên hôn vì lợi ích, vẫn nên tránh xa thì hơn, kẻo tự rước phiền phức vào thân.
Tôi nhanh tay cầm hộp cơm, né qua hai người, nói một câu:
“Xin phép.”
Rồi bỏ chạy ra ngoài.
Sau lưng vang lên giọng Tạ Liễm Chu:
“Chi Ý…”
Tôi giả vờ không nghe thấy, bước nhanh hơn, bỏ họ lại thật xa phía sau.
18
Đi được một đoạn xa rồi, tôi mới phát hiện chân mình đang dần mềm nhũn.
Trong lòng chua xót như một chiếc bánh quy bị ngâm mềm trong sữa…
Ừm, cũng có thể là bị ngâm trong giấm.
Tôi lau đi giọt nước mắt sắp rơi nơi khóe mắt, vô định bước về phía trước.
Bỗng nhiên có người gọi tôi:
“Chi Ý?”
Giọng nói quen thuộc, mang theo sự phấn khích.
Tôi quay đầu, ánh mắt vô hồn chạm vào gương mặt Lục Diên.
Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh ta tiến lại gần, đau lòng giơ tay định chạm vào tôi.
Tôi hơi nghiêng đầu, tránh đi động tác đó.
Lục Diên khựng lại:
“Chi Ý, em giận anh sao?”
“Anh bị người nhà ép buộc!”
“Khi biết em phải liên hôn với Tạ Liễm Chu, anh đã định đến tìm em, nhưng bị ba mẹ ép đưa ra nước ngoài.”
“Hôm qua anh mới lén về, đang tìm cách gặp em thì không ngờ hôm nay lại gặp được.”
“Em không biết đâu, an ninh nhà họ Tạ nghiêm ngặt lắm, anh không lẻn vào được.”
Anh ta định ôm tôi:
“Chi Ý, đừng giận anh nữa được không?”
Tôi lùi lại một bước, tiếp tục né tránh.
Lục Diên vội vàng nói:
“Em sợ con ch.ó điên Tạ Liễm Chu đúng không?”
“Được được, anh không ôm em.”
“Em tìm cách ly hôn với anh ta đi, anh đưa em ra nước ngoài sống.”
“Nhà anh có rất nhiều sản nghiệp bên đó, anh nhất định sẽ bảo vệ em chu toàn.”
Nghe đến đây, cuối cùng tôi cũng không nhịn được nữa, lên tiếng nói:
“Lục Diên, tôi và anh không có quan hệ gì cả, cũng không phải người yêu.”
“Cái gọi là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư… chỉ là cách người lớn nghĩ.”
“Tôi chưa từng đồng ý lời theo đuổi của anh, trong lòng anh rất rõ.”
“Vì sao anh lại tự tin đến mức cho rằng tôi sẽ vì anh mà ly hôn với Tạ Liễm Chu?”
--