19
Nhà họ Lục đã sớm phủi sạch quan hệ từ lúc nhà tôi gặp trục trặc làm ăn.
Lục Diên từ năm mười sáu tuổi đã tiếp quản sản nghiệp gia đình, quyền lực anh ta đang nắm trong tay còn lớn hơn ba mình.
Bị ba mẹ ép ra nước ngoài?
Không cho liên lạc với tôi?
Người nhà anh không đồng ý giúp nhà tôi?
Sao có thể.
Chỉ là cái cớ để không muốn xử lý rắc rối mà thôi.
Giờ thấy công ty ba tôi dần ổn định lại nhờ sự giúp đỡ của Tạ Liễm Chu, có dấu hiệu vực dậy, anh ta lại quay về.
Nói vài câu ngon ngọt, muốn lừa tôi bỏ trốn cùng anh ta.
Anh ta nghĩ chuyện gì cũng tốt đẹp như vậy sao?
Tôi hất tay anh ta ra, quay người đi về hướng ngược lại.
Tôi đã nghĩ thông suốt.
Tôi cũng không thể mãi giữ thể diện như thế này được.
Đứa trẻ biết khóc, biết làm ầm lên mới có kẹo, mới giành được lợi ích.
Tôi phải quay lại nói rõ với Tạ Liễm Chu.
Tôi mới là vợ của anh.
Những “đào hoa” tìm tới, anh nên tránh xa, chứ không phải mặc cho người khác nhào vào người mình.
Đó là sự không chung thủy với hôn nhân!
…
Tôi lấy hết can đảm, chạy một mạch vào Tạ thị, vào thang máy thẳng lên tầng cao nhất.
Đẩy cửa văn phòng tổng giám đốc, tôi xông thẳng vào.
Cảnh tượng đầy hương diễm không hề tồn tại, chỉ có mấy ông lão hói đầu.
Họ tụ tập xem tài liệu, vây quanh Tạ Liễm Chu, bàn luận về dự án đầu tư mới.
Tôi cứng đờ đứng ở cửa, không biết tiếp theo phải làm gì.
Cuối cùng, giọng nói mang ý cười của Tạ Liễm Chu vang lên, cứu tôi:
“Vợ tôi đến tìm tôi, mọi người nghỉ giải lao một chút.”
“Nửa tiếng sau, chúng ta họp tiếp.”
20
Trong văn phòng tổng giám đốc chỉ còn lại tôi và Tạ Liễm Chu.
Tôi lấy hết dũng khí, vừa định mở miệng chất vấn thì bị anh giơ tay ngăn lại.
Anh mở camera giám sát cho tôi xem.
“Tô Hiểu là con gái một người bạn của ba anh, anh không có quan hệ gì với cô ta.”
“Ba năm trước cô ta từng theo đuổi anh, đã bị anh từ chối.”
“Hôm nay cô ta uống say, mượn cớ hợp đồng để bảo người bên dưới cho vào Tạ thị.”
“Anh đã lập tức gọi người đưa cô ta ra ngoài, về nhà.”
“Toàn bộ quá trình không hề có bất kỳ tiếp xúc thân thể nào.”
Anh có chút bất lực:
“Chi Ý, em chạy nhanh quá, anh còn chưa kịp giải thích.”
Hình ảnh trong camera đúng như lời anh nói, không có gì sai lệch.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó là cảm giác xấu hổ và bực bội dâng lên.
Bực vì mình quá đa nghi, xấu hổ vì suy nghĩ u ám của bản thân.
“Xin lỗi, lần này em quá…”
Tạ Liễm Chu cúi đầu, hôn nhẹ lên má tôi.
“Không cần xin lỗi.”
“Em ghen, chứng tỏ em có tình cảm với anh.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như sắp tràn ra ngoài.
Giọng nói trong trẻo hơi khàn, mang theo sự vui mừng thật lòng:
“Anh rất vui, Chi Ý.”
21
Hùng hổ chạy đi chất vấn Tạ Liễm Chu, kết quả lại tự chuốc lấy một màn xấu hổ.
Ở lại Tạ thị thì ngại quá, tôi cầm hộp cơm, tháo chạy một lần nữa.
Người lái xe đưa tôi về vẫn là Tiểu Lưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-toi-hay-ghen/chuong-5.html.]
Cậu ta vẫn chờ dưới lầu công ty, cũng biết chuyện Tô Hiểu từng đến.
“Phu nhân, không phải tôi bênh Tạ tổng, nhưng mà anh ấy với cô Tô đó thật sự không có gì.”
“Tôi làm ở Tạ thị hai năm rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy.”
“Chắc chắn Tạ tổng không gặp riêng cô ấy bên ngoài đâu, phu nhân yên tâm.”
“Phu nhân cũng đừng ghen làm gì.”
“Điều kiện của Tạ tổng như vậy, có đào hoa là chuyện khó tránh.”
Nghĩ đến điều gì đó, cậu ta bật cười:
“Không nói phụ nữ, nói đàn ông thôi, hai năm nay tôi cũng đã giúp Tạ tổng xử lý mấy vụ rồi.”
“Phu nhân không biết đâu, có người đàn ông cởi sạch, nằm thẳng lên sofa của Tạ tổng đó, cảnh tượng ấy…”
“Ghê đến mức Tạ tổng phải thay sofa mấy lần liền, lực lượng an ninh cũng tăng gấp đôi.”
Tôi hít mạnh một hơi, bỗng thấy ê răng.
Cái này…
Tiểu Lưu còn định nói tiếp thì trong xe bỗng vang lên hai tiếng bíp bíp.
Cậu ta cứng người, tay cũng run lên:
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
“Xong rồi… lại lỡ nói nhiều nữa rồi.”
22
Buổi tối, tôi tự tay vào bếp nấu mấy món ăn.
Vừa hay trước đó có người theo dõi xin tôi quay hướng dẫn, nên tôi mở một buổi llivestream.
Lúc tắt sóng xong thì đã tám giờ.
Đúng lúc ấy, Tạ Liễm Chu về đến nhà.
Tôi hâm nóng lại thức ăn, bày ra bàn.
Anh rất tự nhiên kéo tôi vào lòng, hôn nhẹ một cái.
“Ngon lắm, vất vả cho em rồi, Chi Ý.”
Có lẽ dạo này hôn hít ôm ấp nhiều quá, tôi gần như miễn nhiễm, phản ứng cũng thoải mái hơn hẳn, thậm chí còn đủ bình tĩnh để trêu lại anh:
“Anh còn chưa ăn mà đã khen rồi à?”
Tạ Liễm Chu đáp:
“Đồ Chi Ý làm, không có món nào là không ngon.”
Vừa nói, anh vừa hôn nhẹ lên khóe môi tôi, giọng nói dịu dàng như nước.
Tai tôi nóng bừng, cố gắng chống đỡ, đứng bật dậy rồi bỏ chạy:
“Em đi tắm trước đây.”
“Anh ăn đi, chần chừ nữa là nguội mất.”
Sau lưng vang lên tiếng cười trầm thấp của anh, anh đáp:
“Được.”
23
Sau những chuyện ban ngày, bầu không khí giữa tôi và Tạ Liễm Chu trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tắm xong, chúng tôi tựa vào đầu giường, ngồi sát bên nhau xem hết một bộ phim.
Sau đó anh tắt đèn, ôm tôi vào giấc ngủ.
Rất ấm áp, giống như một cặp vợ chồng đã gắn bó lâu năm, tình cảm sâu đậm.
Nửa đêm, tôi cảm thấy lòng bàn tay có gì đó khác lạ, cứ tưởng mình lại mộng du.
Tôi vùng vẫy, dần tỉnh lại từ trong mơ.
Chưa kịp cử động thì bỗng nghe thấy một tiếng thở dốc bị kìm nén đến cực hạn.
Bàn tay Tạ Liễm Chu đang bao lấy tay tôi, dẫn dắt tôi, lòng bàn tay nóng rực, nắm lấy thứ gì đó.
Tôi sững sờ một giây, rồi trong những chuyển động ấy dần hiểu ra…
Tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng, hơi nóng xộc thẳng lên đầu.
Tôi hoàn toàn không dám nhúc nhích, cứng đờ để mặc Tạ Liễm Chu điều khiển.
Rất lâu sau, tay tôi mới được buông ra.
Một chiếc khăn ướt mát lạnh chạm vào lòng bàn tay, cuốn đi cảm giác dính dấp.
Hơi thở Tạ Liễm Chu vẫn chưa ổn định, anh cúi xuống hôn tôi.
Rồi anh lại dừng động tác, đột nhiên lên tiếng.
“Chi Ý, tỉnh rồi sao còn giả vờ ngủ?”
“Bị dọa sợ à?”
--