24
Suýt thì sợ c.h.ế.t.
Sao anh biết tôi đã tỉnh?
Tôi rõ ràng không nhúc nhích lấy một chút.
Hay chỉ là anh đang thử tôi?
Tôi tiếp tục giả c.h.ế.t.
Tạ Liễm Chu khẽ cười một tiếng, cúi đầu, lại hôn lên môi tôi.
Nụ hôn này hoàn toàn khác với những lần lướt nhẹ trước đó, môi lưỡi quấn quýt, không khí như bị cướp sạch.
Tôi không nhịn được mà giãy giụa, đẩy anh ra, tức giận mắng:
“Tạ Liễm Chu, anh bị bệnh à?”
Trong ánh trăng mỏng manh, tôi thấy anh nhướn mày:
“Ừ, bị bệnh.”
“Chi Ý, anh đã nhẫn nhịn rất lâu rồi.”
“Nếu em luôn ngoan ngoãn, anh cũng không ngại nhịn thêm lâu nữa.”
“Nhưng em… vì sao lại đi tiếp xúc với người đàn ông khác?”
Ngay lập tức, tôi biết anh đang nói tới ai.
Chắc chắn là Lục Diên!
Sao Tạ Liễm Chu lại biết chuyện buổi chiều?
Thời gian tôi nói chuyện với Lục Diên thậm chí còn chưa đến mười phút, sao anh biết được?
Lúc đó chẳng phải anh đang bận xử lý chuyện của Tô Hiểu sao?
Tôi không hỏi ra được.
Mà Tạ Liễm Chu cũng không cho tôi cơ hội để hỏi.
Cúc áo ngủ bị anh cởi từng chiếc một, thân thể nóng rực áp sát vào nhau.
25
Trời sáng rõ.
Tôi ôm gối ngồi ngẩn người trên giường.
Nửa tiếng sau, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật.
Tối qua, tôi đã bị Tạ Liễm Chu cưỡng ép yêu thương.
Hoàn toàn không có chỗ cho tôi từ chối hay giải thích.
Động tác của anh vừa nhanh vừa gấp, giống như muốn nuốt trọn tôi vào bụng.
Trải nghiệm cũng không tệ lắm, chỉ là rất mệt.
Chân đau nhức, eo cũng mỏi.
Tôi định xuống giường, bò từ đầu giường sang cuối giường, nhưng cổ chân lại bị thứ gì đó kéo lại.
Vén chăn lên xem, là một sợi xích kim loại mảnh.
Tôi: “?”
Hóa ra tối qua Tạ Liễm Chu nói muốn khóa tôi lại, không phải lời nói bâng quơ trong lúc cao trào, mà là thật sự muốn làm vậy?
Người giúp việc gõ cửa, được cho phép thì đẩy cửa bước vào.
“Phu nhân, ông chủ dặn cô nhớ ăn uống đúng giờ.”
“Nửa tiếng nữa, ngài ấy sẽ quay lại.”
Tôi cũng đói thật, không làm bộ, ăn sạch bữa cơm.
Tạ Liễm Chu làm vậy là vì Lục Diên.
Đợi anh quay về, tôi giải thích rõ ràng là được.
Người theo dõi nhắn rằng mấy món hôm qua có vài chi tiết họ chưa hiểu, tự làm theo vẫn thấy thiếu thiếu, hỏi khi nào tôi rảnh livestream lại.
Tôi trả lời từng câu hỏi về lửa và cách chọn nguyên liệu, rồi lần lượt hồi đáp các bình luận khác.
Đột nhiên, điện thoại bị người ta lấy đi.
Một cốc sữa ấm được đặt vào tay tôi, trên người cũng được khoác thêm một chiếc áo dày.
“Nhiệt độ giảm rồi, sao em không bật điều hòa?”
26
Tạ Liễm Chu tắt màn hình điện thoại của tôi, cưỡng ép ngừng công việc của tôi lại.
Ban ngày anh ăn mặc chỉnh tề, thần sắc lạnh nhạt, như thể kẻ súc sinh tối qua hoàn toàn chẳng liên quan gì đến anh.
Tôi vừa mở miệng định giải thích, thì môi anh đã đè xuống lần nữa, chặn hết lời tôi.
Cửa phòng bị khóa, rèm cửa cũng tự động khép lại.
Trong bóng tối, Tạ Liễm Chu khàn giọng nói:
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
“Bất kỳ kẻ nào dám dòm ngó em, đều sẽ phải trả giá.”
“Đừng xin tha cho cậu ta.”
“Anh sợ mình sẽ làm ra những chuyện còn quá đáng hơn.”
Ai thèm xin cho Lục Diên chứ?
Tôi là muốn giải thích với anh rằng tôi và anh ta không có quan hệ gì!
…
Nhưng không có thời gian để giải thích.
Bị Tạ Liễm Chu đè xuống, trải qua một trận hoan ái giữa ban ngày.
Sau khi thỏa mãn, anh ôm tôi, hỏi ý kiến tôi:
“Cái thằng ngu Tạ Ninh đó, anh đã cho nó sang châu Phi đào mỏ rồi.”
“Còn Lục Diên, em muốn xử lý thế nào?”
Tôi: “…”
Tôi với tay lấy điện thoại.
Tạ Liễm Chu kéo tôi lại, không cho tôi cầm.
“Em định nhắn tin cho cậu ta ngay trước mặt anh à?”
“Có phải hơi tàn nhẫn không, Chi Ý?”
Tôi tuyệt vọng thở dài:
“Buông em ra đi!”
“Em không nhắn cho Lục Diên.”
“Em muốn cho anh nghe ghi âm!”
Chưa kịp xét hỏi đã kết tội rồi!
Tôi đã muốn giải thích từ lâu, là anh cứ liên tục cắt ngang tôi đó chứ!
27
Thời niên thiếu, tôi đọc không ít tiểu thuyết m.á.u ch.ó.
Sau khi gả cho Tạ Liễm Chu, tôi càng cẩn trọng hơn với mọi sự tiếp cận từ người khác giới.
Những mối quan hệ kiểu như với Lục Diên, kiểu thanh mai trúc mã quá dễ bị người khác lợi dụng.
Chỉ cần ai đó cố ý nói vài câu:
“Hai người họ trước kia còn có hôn ước.”
“Lại lớn lên cùng nhau, chắc chắn tình cảm không tệ.”
“Dù Ôn Chi Ý đã kết hôn, nhưng ai biết trong lòng cô ấy có còn chừa chỗ cho Lục Diên hay không?”
Tôi có thể để chuyện đó xảy ra sao?
Lúc Lục Diên tìm tôi nói chuyện, dù vì chuyện của Tô Hiểu mà lòng tôi cảm thấy không thoải mái, nhưng tôi vẫn không quên bấm nút ghi âm.
Lúc này, tôi đẩy Tạ Liễm Chu ra, mở bản ghi âm, phát từ đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-toi-hay-ghen/chuong-6-het.html.]
“Em và anh ta là do ba mẹ gán ghép.”
“Thực tế chưa từng yêu đương.”
“Hơn nữa, sau khi nhà em sắp phá sản, hai nhà đã sớm cắt đứt qua lại.”
“Em không có ý với anh ta.”
“Em không thích anh ta.”
Tạ Liễm Chu: “…”
Lần đầu tiên tôi thấy trên mặt Tạ Liễm Chu xuất hiện vẻ lúng túng.
Kiểu không biết nên đặt tay vào đâu, không biết nên phản ứng thế nào.
Anh trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, anh cởi sợi dây đang trói tôi, rồi khóa nó vào chính cổ tay mình.
“Chi Ý.”
“Bây giờ… đến lượt em chơi anh.”
“Đừng giận nữa, được không?”
28
Tôi yêu cầu Tạ Liễm Chu sau này không được dùng tôi để chặn đào hoa nữa.
“Danh tiếng của em bị anh làm hỏng hết rồi!”
“Bản thân anh thì khôn lắm.”
“Ra ngoài thì giả vờ đứng đắn t.ử tế.”
“Về nhà là lột da người, khoác da súc sinh, còn chơi cả trò cưỡng ép yêu đương.”
“Quá đáng lắm, anh có biết không?”
Tạ Liễm Chu để mặc tôi mắng.
Nửa phút sau, anh chuyển vào tài khoản tôi một trăm triệu.
Ghi chú: ‘Tiền xin lỗi.’
Cơn giận của tôi tan biến trong nháy mắt.
“Được thôi, sau này cứ tiếp tục nói em hay ghen cũng được.”
Người phụ nữ tốt sẽ có danh tiếng.
Người phụ nữ xấu sẽ có tiền.
Hai mươi năm đầu đời, tôi dịu dàng lễ độ, là đại tiểu thư Ôn gia đoan trang nhất trong giới thượng lưu.
Khi nhà sắp phá sản, người ta gọi tôi là: ‘con nhỏ làm bộ thanh cao’.
Bây giờ thì…
Không sao cả.
Muốn gọi thế nào thì gọi.
Tôi chỉ cần sống đúng với bản thân mình là đủ.
Chỉ cần có được lợi ích thực tế, một cái danh xưng thôi, chẳng đáng gì cả.
29
Ba Tạ hẹn gặp tôi, đe dọa:
“Cô mau bảo Liễm Chu đưa A Ninh từ châu Phi về.”
“Con trai nhà họ Tạ mà đi đào mỏ châu Phi thì còn ra thể thống gì?”
“A Ninh cũng không tranh gia sản với nó.”
“Nhà họ Tạ nhiều sản nghiệp như vậy, ném cho A Ninh hai công ty cũng đủ sống rồi.”
“Đều là anh em, đừng quá hà khắc.”
Tôi từ chối.
“Dù sao con cũng là người ngoài.”
“Chuyện này, ba vẫn nên tự nói với anh ấy thì hơn.”
Ba Tạ nổi giận:
“Cô dám từ chối tôi?”
“Cô quên ai là người chọn cô cho cuộc liên hôn này rồi sao?”
“Nếu không có tôi, cô có được sống như hôm nay không?”
“Công ty của ba cô vẫn chưa ổn định đâu nhỉ?”
“Cô không sợ tôi…”
Tôi giơ điện thoại lên, cho ông ta xem dòng chữ ‘Đang ghi âm’ trên màn hình.
“Ông cứ việc đe dọa.”
“Tôi sẽ chuyển nguyên văn từng chữ cho Tạ Liễm Chu.”
Ba Tạ: “?”
“Cô chờ đấy.”
“Đến giờ còn chưa mang thai.”
“Tôi đi tìm ông cụ xử lý cô, đuổi cô ra khỏi nhà họ Tạ!”
Tôi:
“Cửa ở đằng kia, mời ông.”
Tối đó, tôi phát bản ghi âm cho Tạ Liễm Chu nghe.
Anh hôn tôi để an ủi:
“Đừng nghe ông ấy nói bậy.”
“Lúc đầu chọn em là vì anh.”
“Anh đã thích em từ lâu rồi.”
“Dù nhà em có phá sản, dù em trở thành ăn mày, anh vẫn cưới em.”
“Con cái cũng không quan trọng.”
“Nhà họ Tạ là do anh nắm quyền.”
“Ý kiến của anh mới là quan trọng nhất.”
“Ông nội sẽ không làm khó anh.”
Ngày hôm sau, Tạ Liễm Chu về nhà, thản nhiên nói với tôi:
“Ba anh, anh cũng cho đi đào mỏ rồi.”
“Ông ấy thương Tạ Ninh như vậy, thì đi cùng nó cho có bạn có bè.”
“Coi như chuộc lỗi cho mẹ anh.”
Tôi: “?”
“Không nói mấy người làm mất hứng nữa.”
“Đêm xuân ngắn ngủi lắm.”
Sợi xích quen thuộc lại khóa vào cổ tay anh.
Anh quỳ trước mặt tôi, nhìn tôi, giọng khàn đi:
“Chi Ý.”
“Vì sự thô lỗ, liều lĩnh trước đây, anh xin nhận tội thêm lần nữa.”
“Hãy tha thứ cho anh.”
“Và nói yêu anh… được không?”
“Được.”
(hết).
--