Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Tuyết Thần lao ra khỏi thư phòng của Phàm Ngự, chạy vế phòng của mình, sau khi cửa được đóng lại thì thân thể của cô từ từ trượt xuống đất. Cô ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm chặt đôi vai, úp mặt vào gối khóc nức nở, cô muốn đem những uất ức mà mình phải chịu mấy ngày nay khóc lên một lân cho khô cạn đi.

Phạm Ngự nhìn bóng dáng xông ra của cùa cô trở nên âm trầm nhưng đó chỉ là thoáng lên trong đáy mắt rùi vụt tắt. Hắn cầm điện thoại nói “Đem cha mẹ của An Tuyết Thần đến bệnh viện” Nói xong hắn tắt điện thoại, cầm lấy ly rượu trong suốt đi lại cửa sổ sát đất nhìn ra bóng đêm trước mắt một hơi uống hết ly rượu để lên bàn xoay người rời đi.

Ánh trăng chiếu vào ly rượu như mở một lối đi đến cung trăng.

An Tuyết Thần vô lực nằm ở trên giường, mệt mỏi mà nhắm hai mắt lại, từ từ chìm vào giâc mộng. Đúng lúc này cửa phòng lại bị Phàm Ngự mở ra, An Tuyết Thần cảnh giác ngồi bật dậy, nhìn thứ mà hắn cầm trong tay cả người khẽ run lên.

Sau khi uống xong ly rượu, Phàm Ngự cầm lấy dụng cụ xâm hình tiến vào phòng An Tuyết Thần, hắn muốn lưu lại dấu tích của mình trên thân thể cô, muốn cô chỉ là của riêng hắn .

Nhìn thấy đồ vật mà hắn cầm trên tay, An Tuyết Thần run sợ mà càng lùi vào phía trong giường. Thấy phản ứng của cô, Phàm Ngự liến đi lại bên giường, ngồi xuống, kéo cô lại gần, dịu dàng nói: “Ngoan, đừng làm tôi không vui, chỉ viết một chữ phía sau lưng thôi” Nói xong, tay hắn cầm kim lên đồng thời lại tất cả mọi cử động cùa nàng mà châm kim xuống làn da mỏng manh của nàng.

“ A…đau quá…không được viết” An Tuyết Thần kêu lên xong rồi cắn chặt mu bàn tay của mình

“Đừng cử động, cố nhịn một chút thôi là xong rồi” Kim châm vẫn từ từ khắc xuống phần lưng trắng như tuyết của nàng, từng giọt từng giọt mà theo những mũi kim châm mà rỉ ra.

Rồi những cơn đau đó cũng dừng lại nhưng An Tuyết Thần cũng đã bị mê man, chữ “Ngự” được khắc thật sâu trên vai cô khó có thể mà xóa bỏ được nó.

Phàm Ngự nhẹ nhàng vuốt ve hình xâm, nhàn nhạt cười, cúi đầu hôn nhẹ lên vầng trán của nàng rồi đi ra ngoài

Sáng hôm nay, Phàm Ngự cũng không có đi làm mà ở nhà chờ cô thức dậy,đây đã là lần thứ hai hắn phá lệ vì nàng. Ngồi đợi 1 lúc lâu vẫn không thấy cô xuống nên không thể làm gì khác hơn là đi lên đánh thức cô

Đẩy cửa ra nhìn bóng dáng đang ngủ say trên giường, hắn khẽ bước lại gần, ngồi trên giường ngắm nhìn cô.

Ánh sáng ngoài cửa số chiếu lên dáng người cô tựa như là chiếu vào một bông hoa xinh đẹp, mang lại cảm giác mỹ lệ. Hắn cẩn thận ngắm nàng, cẳm hơi nhọn, đôi môi mềm mại đỏ tươi như một bông hoa ngọt ngào, gương mặt nhỏ nhắn, mũi khẽ nhéch lên, cặp mắt to trong sáng lúc này yên tĩnh như nước hồ, thâm thúy khiến cho người nhìn vào cũng tự mình đám chìm vào trong ánh mắt đó

Bàn tay Phàm Ngự vẫn bất tri bất giác vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, từ lông mày đến mắt, đến mũi, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại của cô ấy, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi xinh đẹp động lòng người ấy.

Cảm giác mình bị quấy rầy, một đôi tay bé nhỏ đưa lên lung tung như là không hài lòng khi bị quấy nhiễu giấc ngủ. Thấy như vậy, Phàm Ngự vội thu tay về nhìn cặp chân mày của cô khẽ nhíu lại với nhau. Cặp mắt trong veo ấy từ từ mở ra nhưng khi nhìn thấy bóng dáng người đối diện thì lập tức ngồi bật dậy, lui về phía sau, cảnh giác nhìn hắn.

“ Tại sao anh lại ở trong phòng của tôi?” An Tuyết Thần hướng đến Phàm Ngự hỏi"

“ Tôi chỉ kêu cô thức dậy ăn sáng thôi…mau dậy đi!” Nói xong, hắn liền xoay lưng đi ra ngoài. Hôm nay, hắn không giống như bình thường mặc quần áo đen, mà thay đổi thành bộ quần áo thể thao màu vàng nhạt giống như là một chàng thanh niên tuấn mỹ.

An Tuyết Thần rời giường chuẩn bị đi lấy quần áo nhưng vào khi mặc vào thì cảm thấy đau, cô xoay người nhìn thấy trên vai của mình có khắc một chữ “Ngự”. Cô nhìn lại chữ được khắc vào vai mình tối hôm qua nhẽ nhàng vuốt tự hỏi “ Phàm Ngự là người như thế nào? Tại sao hắn lại có tính chiếm hữ mạ

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...