Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn nét mặt của bọn họ, An Tuyết Thần thầm nghĩ “Ông nhất định nói như vậy sao?”

"Vậy các bạn tiếp tục học đi, mời thầy." Nói xong cũng giống như An Tuyết Thần cúi đầu thật sâu khom người chào rồi rồi rời đi, nét mặt của tất cả mọi người càng thêm không thể tưởng tượng nổi.

An Tuyết Thần nhìn các chỗ ngồi còn trống bên dưới, đi tới, ngồi xuống, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ .

"Đúng là nơi tốt." Tay nâng cầm nhìn thế giới bên ngoài.

“Này! Sao Phàm thiếu lại chú ý đến cô ấy?” Một bạn nữ nói với một bạn nữ khác

"Mình làm sao biết, nói không chừng bọn họ thật sự có quen biết đấy” Một người khác liên đưa ra ý kiến

Cứu ——

An Tuyết Thần bị tiếng đạp cửa làm cho hoảng sợ, nhìn ngoài cửa, là một nam sinh mặc quần áo thoải mái, khoảng mười chín tuổi, tóc nâu, che kín một nửa mắt, tai trái mang một chiếc bông tai kim cương, rất là chói mắt. Người đẹp trai như vậy, thế nào không lễ phép như thế.

An Tuyết Thần cau mày nhìn hắn, còn hắn thì nhìn nàng nghi vấn.

An Tuyết Thần cảm nhận hắn cũng đang quan sát mình, liền thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, cử động này đã chọc giận người ngoài cửa.

Tiểu nha đầu này lại dám không đếm xỉa đến mình, đây là lần đầu tiên có người thấy được dáng vẻ của hắn mà còn có thể không bị thu hút. Hắn tức giận đi tới bên cạnh An Tuyết Thần . Đánh giá cô.

"Cũng không tệ lắm, là một mỹ nữ." Cất tiếng nói bỡn cợt.

Cô không trả lời. Hắn hung hăng đạp cái ghế bên cạnh một lần nữa. Kéo cổ tay An Tuyết Thần.

"Cô ngồi chỗ của tôi biết không?" Hắn cầm lấy cổ tay nàng, tức giận nói.

Lông mày An tuyết Thần nhẹ nhàng cau lại. Nhìn nam sinh đang giận dữ trước mặt mình, không nói gì, giật tay về, nồi xuống vị trí cũ, hai mắt mở to nhìn hắn.

“Tôi làm sao biết đây là chỗ ngồi của cậu, nếu cậu muốn thì vẫn còn chỗ trống bên cạnh đó thôi”

"Cô…"

Một nam sinh vội vàng bắt được tay muốn đánh An Tuyết Thần.

"Cố thiếu, cô ấy là do đích thân Phàm thiếu đưa tới." Một nam sinh nhẹ giọng nói bên tai Phàm Cố

Nghe thấy lời của nam sinh ấy, ánh mắt dò xét của Phàm Cố chuyển qua nhìn An Tuyết Thần, kéo chiếc ghế vừa bị hắn đá văng lại ngồi xuống cạnh nàng, tiếp tục quan sát nàng một cách chăm chú.

Cám giác được ánh mắt của hắn nhưng An Tuyết Thần vẫn không hề đễ ý tới

“Anh ta mang cô tới đây?" Phàm Cố nói với giọng điệu nghi ngờ.

An tuyết Thần Quay đầu lại, nhìn người trước mặt, không tin hỏi “Anh của cậu? Cạu nói Phàm Ngự là anh cậu?”

"Phàm…Phàm Ngự, cô dám kêu tên của anh ấy à?" Phàm Cố không tin những gì mình vừa nghe thấy, lại nghe

"Thế nào kém nhiều như vậy?" An Tuyết Thần khinh thường nói.

“Cô…cô nói cái gì?” Phàm Cố nổi giận nhưng lại bị Thầy giáo tiến vào lớp học ngăn lại

“Hừ” An Tuyết Thần trừng mắt liếc hắn

Phạm Cố vẫn mở to mắt quan sát cô giống như là muốn tìm ra đáp án trên người cô

Từ lúc Phàm Cố mở miệng với An Tuyết Thần thì cô cũng bị cả lớn nhìn chằm chằm vào mình ngay cả khi tan học cũng vẫn còn vài ánh mắt đuổi theo giống như là muốn nhìn thấu qua cả người cô

Cả một ngày, An Tuyết Thần bị ánh mắt chăm chú của Phàm Cố làm cho khó chịu, cô không biết mình có nên tìm Phàm Ngự nói về vấn đề này không, cứ để tiếp tục bị quấy nhiễu như thế này cô sẽ bị điên mất. Không một ai dám nói chuyện với cô, nghĩ lại nguyên do chỉ có thể là Phàm Ngự “ Thật là tức điên! Ngay cả em trai hắn cũng biến thái như thế! Hận chết hắn!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...