Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Vân Nhi

"Phàm thiếu, chuyện ngài phân phó thuộc hạ đã làm xong."

Nói chuyện là một thiếu niên có khuôn mặt xinh đẹp tựa như thiếu nữ.

"Nói." Phàm Ngự ngồi trên ghế, đưa lưng về phía cửa, ánh sáng lờ mờ trong phòng càng tăng thêm vẻ huyền bí của người đàn ông này.

"Thuộc hạ điều tra được cô gái kia tên là An Tuyết Thần, năm nay mười tám tuổi, thông thạo tiếng Anh, tiếng Pháp cùng vài loại ngôn ngữ khác, có thể nói là thiên tài, không có thói quen xấu. Chỉ vì cha mẹ bị tai nạn xe, cần tiền chữa trị, nên cô ấy mới vào Đế Vương Chi Gia." Thiếu niên xinh đẹp cung kính hướng về phía Phàm Ngự nói.

Nghe thủ hạ báo cáo, Phàm Ngự xoay ghế lại, từ từ hút một hơi thuốc thật sâu, rồi nhẹ nhàng thổi ra.

"Đi ra ngoài." Phàm Ngự không nói gì thêm.

"Xin hỏi Phàm thiếu. . ." Lời còn chưa dứt đã bị Phàm Ngự cắt ngang.

"Hoa Ảnh, từ khi nào chuyện của ta đến phiên ngươi hỏi tới, không nên chọc ta, cút." Toàn thân Phàm Ngự đều tản ra một loại hơi thở nguy hiểm, vô hình cảnh cáo 《không phận sự miễn lại gần》. Nhìn sắc mặt của Ngự thiếu, Hoa Ảnh cũng không dám hỏi nhiều, cúi đầu hành lễ một cái rồi lui ra.

Phàm Ngự rất tao nhã ném tàn thuốc vào gạt tàn. Từ từ đứng dậy đi tới cửa sổ thưởng thức cảnh đẹp bên ngoài. Công ty của hắn là một tòa cao ốc 200 tầng nằm ở trung tâm thành phố, từ cửa sổ, hắn có thể nhìn bao quát mọi cảnh đẹp bên dưới, nhất là khi về đêm.

Ánh đèn đêm chiếu lên khuôn mặt anh tuấn, tựa như khắc sâu nét cương nghị lạnh lùng ẩn hiện trong sự tức giận của đôi mắt hắn, nóng bỏng đỏ rực tựa như ngọn lửa địa ngục, sáng chói mà mị hoặc. Cô gái này, hắn nhất định phải có.

Khi An Tuyết Thần trở lại bệnh viện đã sáng ngày hôm sau, nhìn hai thân thể cắm đầy ống dẫn, lòng cô càng thêm đau nhói.

"Làm thế nào bây giờ, đã hai ngày rồi, nếu không có tiền cha mẹ cô buộc phải rời đi." Đôi tay nhỏ bé đang buông lỏng giờ đã nắm chặt thành quả đấm.

An Tuyết Thần lẳng lặng đi trên những con đường sầm uất của thành phố, nhìn người qua lại, nhìn từng chiếc xe chạy như bay trên đường. Cô chợt phát hiện mình thật nhỏ bé. Cô ngẩng mặt nhìn trời xanh vạn trượng, đưa năm ngón tay che kín một nửa ánh sáng, một nửa cảm thụ sự ấm áp của ánh mặt trời. Trong lúc cô đang lẳng lặng hưởng thụ sự ấm áp từ thiên nhiên thì một chiếc xe Lamborghini màu đen dừng sát bên cạnh cô.

Cửa kính xe dần dần hạ xuống làm lộ ra một gương mặt điển trai đầy tà mị. Chiếc xe này đã đi theo cô rất lâu, nhìn thấy cô như vậy, tim hắn chợt gợi lên một cảm giác rung động. Hắn ngồi trong xe lẳng lặng nhìn cô hưởng thụ ánh mặt trời bất giác lòng cũng cảm thấy ấm ấp. Nhưng trong thế giới của hắn không cho phép có sự hiện diện của mặt trời, bởi hắn được sinh ra trong thế giới của bóng tối, nhất định không thể có ánh sáng.

An Tuyết Thần nhìn hắn, đôi lông mày cau lại. "Là anh? Sao anh lại ở đây?"

Phàm Ngự không nói lời nào, chỉ mở cửa xe ý bảo cô ngồi vào. Nhưng cô sao lại để ý đến hắn, cô khó chịu liếc hắn một cái rồi đi về phía trước.

"Nếu nghĩ đến cha mẹ cô thì mau lên xe." Lời vừa nói ra như một sợi dây vô hình trói An Tuyết Thần lại khiến cô dừng bước, quay đầu nhìn hắn đang đứng ung dung dựa vào cửa xe. Hắn mặc một bộ âu phục đen, không thắt cà vạt, nút áo tùy ý mở rộng làm lộ bờ ngực màu đồng săn chắc đầy quyến rũ.

"Anh nói cái gì, anh có thể giúp cha mẹ của tôi sao?" An Tuyết Thần kích động chạy đến trước mặt Phàm Ngự, cao hứng nắm chặt hai tay của hắn hỏi.

"Vậy phải xem thân thể cô có đạt đủ điều kiện khiến tôi đi cứu cha mẹ của cô không."

Loại đề nghị trắng trợn này lọt vào tai An Tuyết Thần khiến lòng cô đau nhói.

Thấy Phàm Ngự nhìn mình một cách giễu cợt, cô nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu nói.

"Muốn tôi phải làm gì mới chịu cứu cha mẹ của tôi, bất luận cái gì tôi cũng làm."

"Thật cái gì cũng làm?"

"Đúng vậy."

"Lên xe."

An Tuyết Thần ngồi trong xe nhìn người đàn ông này. Hắn có ngũ quan tuấn tú lạnh lùng, tròng mắt sâu thẳm gợi lên nét tà mị mê người; lông mày dày đậm, cái mũi cao thẳng, đôi môi gợi cảm, tất cả đều toát lên khí chất cao quý cùng ưu nhã.

Cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của An Tuyết Thần, Phàm Ngự nhìn cô một cái, trên khuôn mặt tuấn mỹ nhàn nhạt hiện lên một nét cười tà ác.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...