Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đụng

Lần này, An Tuyết Thần không có cách nào bình tĩnh được, cô thật sự tức đến phát điên rồi. Vừa nghĩ tới sáng mai ở trường sẽ có một trận sóng gió kinh thiên động địa là cô không thể nào không tức giận. Ngày mai cô phải cực kỳ cẩn thận mới được.

Phàm Ngự điều khiển xe nhưng cũng liếc mắt nhìn thấy bóng dáng cực kỳ phẫn nộ của cô gái nhỏ ngồi kế bên. Trong lòng nhất thời cực kỳ cảm thụ. Vật nhỏ, em nên chuẩn bị tiếp chiêu rồi.

"Tuyết Thần đã trở lại, sao vậy, sắc mặt không tốt lắm, có phải không thoải mái không?" Vú Trương nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần lúc trắng lúc đỏ, liền biết là có chuyện.

An Tuyết Thần đi thẳng lên lầu. Bỏ lại một câu. "Ai cũng đừng lên lầu. Cơm tối đừng gọi tôi. Người nào đó khiến tôi rất ngán."

Dứt lời liền biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, cho nên những lời thực hiện vừa rồi liền chuyển lên người vừa mới tiến vào – Phàm Ngự, mà tâm trạng của anh cũng không tệ lắm, khóe miệng cong lên.

Vú Trương nhìn thấy tâm trạng không tệ lắm của thiếu gia. "Thiếu gia, tiểu thư sao vậy. Còn nói không ăn bữa tối."

Phàm Ngự liếc mắt nhìn vú Trương, nhắm ngay lầu hai đi tới. "Vậy thì không nên quấy rầy cô ấy là được rồi."

Vú Trương nhìn theo bóng lưng Phàm Ngự, lẩm bẩm nói: "Hai người này sao mà quái lạ vậy." Sau đó lắc đầu, đi về phía phòng bếp.

Bên trong phòng — —

"A, tức chết mất." An Tuyết Thầm hung hăng ném túi xách lên giường. Hai tay chống nạnh. Không nghĩ tới anh sẽ dùng đến chiêu này. Phàm Ngự, xem như anh lợi hại. Chẳng qua tôi cũng không phải là ăn bánh nhân đậu lớn lên. Anh cứ chờ đó.

An Tuyết Thần kéo rèm cửa sổ ra, mở cánh cửa sổ ra, gió mát ùa vào. Cám giác có chút ấm áp, cơn tức giận của cô mới từ từ tĩnh lặng lại.

An Tuyết Thần nhắm chặt hai mắt, nghĩ xem ngày mai giải quyết như thế nào. Đầu tiên phải tỉnh táo. An Tuyết Thần, mày lợi hại mà, bình tĩnh – bình tĩnh, đối mặt với mọi chuyện phải tỉnh táo.

Đột nhiên cảm thấy có một tầm mắt nóng bỏng đang quan sát mình. Chợt mở mắt, lại không phát hiện cái gì. Nhìn đi nhìn lại, cái gì cũng không có.

"Kỳ quái, hai ngày nay, tại sao mình lại cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình chăm chú chứ?" An Tuyết Thần tự lẩm bẩm nói.

Bỗng nhiên, trước mắt bay qua một con chim bồ câu màu trắng. An Tuyết Thần cũng không để ý quá mức. Chỉ là con chim này cứ bay lượn quanh trước tầm mắt An Tuyết Thần, dẫn đến cô nhìn chăm chú.

Nhìn thấy chim bồ câu, trên chân nó hình như buộc một tờ giấy. An Tuyết Thần nhìn một chút. "Thời đại nào rồi còn dùng bồ câu đưa tin, nhưng mà tại sao nó lại không bay đi. Chẳng lẽ là đưa đến đây sao?" Cô đưa tay ra để chim bồ câu đậu lên cánh tay mình. Sau đó rút tờ giấy. Mở ra. Nội dung bên trong khiến cho nhịp tim của An Tuyết Thần nhất thời đập điên cuồng. Hai mắt mở to giống như muốn rơi xuống mặt giấy.

{ Tiểu thư An Tuyết Thần, cô không muốn thoát khỏi cái nhà tù này sao? Buổi tối không cần khóa cửa sổ, tôi sẽ cho cô biết. Xem xong thì hủy nó đi, người thần bí }

An Tuyết Thần hung hăng nắm chặt tờ giấy trong lòng bàn tay, nhìn ngoài cửa sổ. Lông mày nhíu chặt. Sau đó kéo rèm cửa sổ lại nhưng cũng không khóa cửa sổ.

Đối diện, vẻ mặt người đàn ông đầy hứng thú nhìn tình huống trước mắt, khóe miệng cười tà mị. "Chờ tôi đến sao."

Ban đêm, dường như cảm thấy thời gian tối nay trôi qua thật là dài. An Tuyết Thần bật đèn ngủ. Thật lâu cũng chưa ngủ được. Nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường điểm 11:56pm rồi, trong lòng cực kỳ khẩn trương. Vẫn không có chuyện khác thường gì.

Cho nên An Tuyết Thần tắt đèn đi. Chuẩn bị ngủ. Đang ở thời điểm mơ hồ. Cảm thấy một chút lạnh, chợt khiến An Tuyết Thần mở mắt.

"Ưmh. . . . . " Một đôi tay ấm áp che miệng cô. Ở bên tai cô, nhẹ giọng nói: "Hư, đừng nói chuyện, tôi chính là người đưa thư cho cô."

An Tuyết Thần gật gật đầu, lúc này người đàn ông thầy bí mới buông bàn tay đang che miệng cô xuống.

"Ai?"

"Tôi là người tới để cứu vớt cô thoát khỏi nhà tù này, cô chỉ cần nghe theo lời nói của tôi, thì cô có thể rời đi."

Nhờ ánh trăng, An Tuyết Thần mới phát hiện người này có đeo mặt nạ. Nhưng bằng giọng nói của người đó có thể khẳng định là đàn ông.

Cô nửa tin nửa ngờ. "Anh vào đây bằng cách nào, nơi này canh phòng cực kỳ nhiêm ngặt, người bình thường không thể vào."

"Tôi đương nhiên là có cách để vào, hơn nữa còn có cách cứu cô ra ngoài."

"Tại sao tôi phải tin tưởng anh?"

"Tin hay không là tùy cô, nhưng mà cơ hội chỉ có một lần. Tôi đi đây, nếu cô nghĩ thông suốt rồi thì đi đến trước cửa sổ giơ năm ngón tay lên. Ngược lại, tôi sẽ cứu cô ra ngoài. Bây giờ tôi phải rời đi." Dứt lời người đàn ông thần bí rời đi theo đường cửa sổ. Ngay sau đó, An Tuyết Thần cũng không nhìn thấy cái gì.

An Tuyết Thần khóa kỹ cửa sổ lại. Nằm ở trên giường. Tối nay nhất định không thể chợp mắt.

An Tuyết Thần nằm ở trên giường. Trái lo phải nghĩ. "Anh ta vào bằng cách nào. Có thể đi vào đây, lại không bị người nào phát hiện. Qua lại tự nhiên. Cô nên làm cái gì mới tốt?"

Cũng lúc đó — — Thư phòng — —

"Chủ nhân, bước kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?" Nói chuyện đương nhiên là Khôi Ảnh. Bây giờ anh đã cởi bỏ đồng phục học sinh, khôi phục lại nguyên trạng.

Phàm Ngự nhìn màn ảnh, khóe miệng từ từ cong lên, giống như người chiến thắng chờ miếng thịt dâng lên đến tận miệng. Cười sâu như vậy. Lắc nhẹ ly rượu ở trong tay .

"Không cần làm gì hết. Kinh lai chi tắc an chi."

"Dạ, chủ nhân."

"Khôi Ảnh, nhất định giải quyết êm đẹp chuyện xảy ra sáng nay, tôi muốn cậu không được phép sơ suất."

"Dạ"

"Ừ, đi ra ngoài"

Ở thời điểm An Tuyết Thần cầm lấy tờ giấy, Phàm Ngự cũng đã biết rồi. Nội dung trên đó cũng nhìn rất rõ. Cho nên Khôi Ảnh hỏi Phàm Ngự có cần tăng cường canh phòng không?

Phàm Ngự nói. "Giữ nguyên."

Anh muốn chính là dựa theo cách thức phòng bị ban đầu, như vậy người đàn ông thần bí mới mắc câu. Nếu thay đổi, nhất định sẽ đứt dây động rừng. Cho nên, phải lấy tĩnh chế động.

Phàm Ngự đưa ly rượu đỏ trong tay đặt lên khóe miệng, uống một hơi cạn sạch. "Tối nay, thật đúng là đặc biệt."

Phàm Ngự ngồi trên xích đu, nhìn chằm chằm “tiểu nhân” bên trong phòng. Chỉ thấy cô mở to hai mắt, bên trong còn có chút mong chờ. Con người Phàm Ngự trở nên u ám, tàn nhẫn đến khát máu. Ngón tay thon dài vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn trong màn hình.

"Tiểu Dã Miêu, đừng nghĩ rằng có thể thoát khỏi tôi, chỉ có tôi mới có thể kết thúc trò chơi này. Cô không thể phủ nhận hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Lần này coi như cái giá cao mà cô phản bội tôi, dùng cô làm mồi nhử. Tôi tin rằng nội dung nhất định sẽ rất đặc sắc." Nói xong, gương mặt tuấn tú như yêu nghiệt, được nét sâu sắc. Con người đen như hố sâu. Cái mũi cao thẳng. Khóe miệng thản nhiên cười lạnh. Còn có mong đợi.

An Tuyết Thần suy nghĩ hồi lâu. Cô quyết định đánh cược một lần. Nếu như người đàn ông thần bí kia có thể cứu cô thoát khỏi Phàm Ngự, thì cô sẽ được tự do. Mà cô cũng có thể ở cùng với cha mẹ, cũng có thể làm những việc cô muốn làm. Cho nên cô phải đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...