Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Vân Nhi

Phàm Ngự đang họp ở công ty, nghĩ tới con mèo nhỏ đang ngủ say trong nhà, nghĩ tới những trận kích tình đêm qua, căn bản vô tâm họp, chỉ muốn nhanh một chút trở về nhà, một lần nữa hung hăng giày xéo cô. Nghĩ vậy hắn liền rời khỏi công ty sớm, lái xe nhanh như bay về nhà. Nhưng khi vào đến cửa phòng, nhìn thấy An Tuyết Thần đang ngồi trên giường khóc rất thương tâm, hắn cũng không quấy rầy cô, cứ như vậy nhìn cô khóc thút thít.

Phàm Ngự vứt bỏ điếu thuốc trong tay, đi về phía An Tuyết Thần, nhẹ nhàng ngồi bên cạnh cô, vuốt ve tóc cô. Chính những động tác dịu dàng như vậy đã làm An Tuyết Thần sinh ảo giác. Cô ngẩng đầu: "anh Giản, là anh sao? Em rất nhớ anh." An Tuyết Thần coi hắn như anh Giản của cô. Nhưng khi thấy rõ khuôn mặt trước mắt này là ai, cô lập tức đẩy hắn ra, nắm cái chăn lui về phía sau. Nghe An Tuyết Thần kêu tên của người đàn ông khác, mặt Phàm Ngự trong nháy mắt tối sầm. Cô dám mơ tưởng đến người đàn ông khác ngay trên giường của hắn, cô căn bản không để hắn trong mắt. Cố gắng kiềm nén ý nghĩ bóp chết cô, Phàm Ngự hung hăng siết chặt cằm cô, kéo mặt cô lại gần. "anh Giản, thế nào? Rất hi vọng tôi là anh Giản của cô sao? Nhưng làm thế nào bây giờ, tôi không phải, tôi là Phàm ngự, là người đàn ông hôm qua cùng cô hoan ái thâu đêm." Bàn tay đang siết chặt cằm cô tăng thêm sức lực làm An Tuyết Thần rên rỉ đau đớn.

An Tuyết Thần khó hiểu nhìn Phàm Ngự tức giận. Tại sao hắn lại đối xử với cô như vậy.

"Anh buông ra, anh làm tôi đau, mau buông ra." Thấy Phàm Ngự vẫn không buông tay, An Tuyết Thần liền há miệng cắn hắn. Phàm Ngự cũng không vì loại đau này mà buông tay, hắn chỉ cau đôi lông mày tuấn tú. Nhìn Phàm Ngự không có ý buông tay, cô đành buông lỏng miệng, cô sợ người đàn ông này, rõ ràng đau nhưng lại không chịu buông tay. Cô hoảng sợ nhìn hắn.

"Sao không cắn nữa, cô không phải đang rất giận sao? Ừ?" Phàm Ngự hô to. Phải biết biểu tình của hắn bây giờ chính là muốn giết người.

"Thật xin lỗi, tôi rất đau, cho nên, cho nên mới. . ." Cô hơi run sợ.

"Thế nào? Sợ, lá gan của cô thật không nhỏ, dám cắn tôi, còn dám trên giường của tôi kêu tên người khác. Xem ra tôi phải dạy dỗ cô một chút, để cô biết phản bội tôi thì phải chịu trừng phạt như thế nào."

An Tuyết Thần sợ, thật sự rất sợ, cô xoay người muốn chạy, nhưng Phàm Ngự sao để cô chạy dễ dàng như vậy, một tay nhanh chóng túm tóc cô hung hăng giật ngược lại khiến cô ngã trên mặt đất, giữ chặt ót cô, cưỡng ép cô phải ngẩng đầu nhìn hắn.

"A, đau quá, buông tay ra." Lúc này An Tuyết Thần đã rơi lệ rồi. Cô che đầu mình, đáng thương nhìn Phàm Ngự. Nhưng hắn chỉ cười, nụ cười có thể làm đóng băng tất cả.

"Thế nào? Đau cỡ này đã chịu không nổi, vậy kế tiếp cô phải làm sao đây?" Vừa nói, hắn vừa giật cái chăn của cô ra, ấn cô nằm sấp trên bàn trà, sau đó thoát quần áo của mình, lấy ra vật đã sớm căng cứng hung hăng đâm vào cô.

"A, đau, tôi không muốn, không cần." Lúc này, bộ ngực trần của An Tuyết Thần đang dán chặt lên bàn trà, bàn trà thật lạnh cũng giống như lòng cô.

Phàm Ngự liên tục động thân không quan tâm tới cô. "Đau không? Chính là để cô đau, để cô nhớ kỹ cách thức trừng phạt của tôi. Về sau không nên chọc giận tôi." Phàm Ngự không dừng lại mà tốc độ càng nhanh hơn, khiến vật đang ở trong cơ thể cô không ngừng co rúm. An Tuyết Thần cắn chặt môi mình đến bật máu cũng không kêu thành tiếng. Cô thật dơ bẩn. Cô nhắm chặt hai mắt. Cô tuyệt vọng, hắn là ác ma, nhưng cô lại không thể không khuất phục hắn, bởi sinh mệnh của cha mẹ cô đang nằm trong tay hắn.

Nhìn vẻ quật cường của An Tuyết Thần, Phàm Ngự xoay người cô lại, ra lệnh cô phải mở mắt.

Hắn vẫn còn muốn cô, gần như là điên cuồng. Hắn chưa bao giờ muốn bất kỳ ai như muốn cô.

"Nói, sau này sẽ không ở trước mặt tôi nhắc đến người đàn ông khác. Nói." Hắn gào thét. Tại sao hắn lại để tâm khi cô nhắc tên người đàn ông khác trước mặt hắn, đúng, nhất định là vì lòng tự ái của hắn.

Cả đêm, suốt cả đêm, từ dưới đất đến trên giường, từ trên giường đến phòng tắm, giằng co cả đêm, như hận không thể đem cô nuốt vào bụng vậy. Cả phòng đều có dấu vết hoan ái, tràn ngập hơi thở tình dục.

An Tuyết Thần chán chường nằm trên giường nhìn Phàm Ngự sau khi tắm rửa bước ra ngoài. Từ thần thái đến sắc mặt đều tràn đầy tính bạo lực với cơ bắp cuồn cuộn săn chắc, ánh mắt tựa như lang sói đầy sát khí. Toàn thân mơ hồ có phong thái vương giả!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...