Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhân Vật Phản Diện Trong Truyện

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Hoài Nam suy nghĩ rất nhiều khi tặng quà sinh nhật cho Tiếu Hi Hi.

Cho dù đưa cái gì thì hình như đều không thể nào diễn tả trọn vẹn tấm lòng của cậu.

Nhìn thấy ngày sinh nhật càng ngày càng đến gần, Sở Hoài Nam vắt hết đầu óc, cuối cùng đưa ra quyết định.

Ăn cơm tối xong, sau khi cả nhà lái xe về nhà thì đi đến công viên ở gần nhà đi dạo để tiêu hoá bớt.

Buổi tối về đến nhà, Tiếu Hi Hi tắm nước nóng trước tiên, sau đó sấy khô mái tóc rối bù trên vai, bôi kem dưỡng da rồi ngồi khoanh chân trên ghế sô-pha đọc sách trên Ipad.

Cô mới tải được một quyển sách tên là “Khởi nguyên của loài người”, vô cùng thú vị.

Cô vừa mới xem xong lời tựa thì tiếng gõ cửa đã vang lên.

Liếc nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ rồi.

“Vào đi.”

Cánh cửa được mở ra, Sở Hoài Nam đứng ở trước cửa, tay cầm một món quá được đóng gói vô cùng đơn giản. Cậu mặc chiếc áo T-shirt mềm mại phối cùng với chiếc quần dài màu đen, trong đôi dép lê vải màu tím nhạt lộ ra mắt cá chân trắng nõn.

“Quà sinh nhật sao?” Tiếu Hi Hi hỏi.

Sở Hoài Nam khẽ “ừm” một tiếng.

“Ngồi xuống đi, đóng cửa vào. Chị mở điều hòa trong phòng nên hơi nóng sẽ tản đi mất.”

Sở Hoài Nam nghe thấy vậy thì đi vào trong phòng, xoay tay đóng cửa lại.

Tiếu Hi Hi thường xuyên đi vào trong phòng ngủ của Sở Hoài Nam, nhưng dường như cậu chưa từng đi vào phòng của Tiếu Hi Hi. Hai người đều đang ở trong độ tuổi mới lớn nên cậu ta cũng cảm thấy hơi kiêng dè khi ra vào phòng của con gái, huống hồ cô nữ sinh này còn là Tiếu Hi Hi.

Từ khi bước chân vào căn phòng, trong lòng cậu dâng trào sự xao động khó mà ngó lơ được.

Cậu co rúc ngón chân trong đôi dép lê, rồi lại giãn ra, cánh mũi khẽ phập phồng, khoang mũi lập tức ngập tràn mùi hương của Tiếu Hi Hi.

Tiếu Hi Hi đứng lên từ ghế sô-pha, ngồi xuống cái ghế lười dưới mặt đất rồi chỉ vào chiếc ghế sô-pha, nói với Sở Hoài Nam: “Em ngồi ghế sô-pha đi.”

Sở Hoài Nam nhẹ nhàng ngồi xuống ghế sô-pha, thẳng lưng lên. Cậu từ từ đưa cái hộp trong tay ra rồi khẽ nói: “Chúc mừng sinh nhật chị.”

Sở Hoài Nam đã nghĩ rất lâu, nếu như không có món quà sinh nào khiến cho cậu hài lòng, vậy thì cậu muốn mua một món luôn ở bên cạnh Tiếu Hi Hi.

Cậu đã nghĩ đến những món mà mình có thể nghĩ, từ đồng hồ, vòng cổ cho đến đồ ngủ, cuối cùng cậu mua một đôi ốp điện thoại bằng da nguyên chất. Trong đó có một cái ốp được đóng gói thành quà rất xinh xắn, cái ốp còn lại, cậu sẽ lặng lẽ bọc trên điện thoại của mình.

Mỗi tháng Chung Lệ Mẫn đều cho cậu tiền tiêu vặt, bình thường trừ khi mua đồ ăn cho Hi Hi ra thì cậu cũng không dùng đến mà tích cóp tiền lại.

Tháng này Chung Lệ Mẫn cố ý cho cậu nhiều hơn một chút, bảo cậu chuẩn bị quà cho Tiếu Hi Hi. Cậu cộng thêm số tiền mình tích cóp được nên vừa khéo đủ mua một đôi.

Ốp điện thoại làm bằng chất liệu da dê, bên trên bề mặt được làm kẻ ô hình thoi. Bên trong mỗi một kẻ ô hình thoi đó đều được bỏ thêm bông, vì vậy sờ lên vô cùng dễ chịu.

Tiếu Hi Hi rất hài lòng, lập tức gỡ ốp điện thoại cũ của mình xuống, thay cái ốp mới lên.

Nắp bên ngoài ốp điện thoại còn có một vài khe cắm thẻ, vô cùng tiện dụng.

Sở Hoài Nam: “Chị có thích không?”

Tiếu Hi Hi: “Thích chứ, nó hữu dụng hơn so với cái trước.”

Sở Hoài Nam lấy điện thoại của mình ra, giả vờ bình tĩnh nói: “Em cũng mua một cái giống vậy.”

Vẻ mặt của cậu không hề có sơ hở gì, nhưng ngón tay lại hơi siết chặt điện thoại một chút.

Tiếu Hi Hi cầm điện thoại của cậu, màn hình khoá là bức ảnh chụp chung khi cả nhà bốn người lần đầu ăn cơm cùng với nhau.

Khi Tiếu Hi Hi nhìn điện thoại, Sở Hoài Nam nhìn cô.

Sở Hoài Nam lớn như vậy rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được tình cảm khó nói lên lời này.

Sự tồn tại của cô gái Tiếu Hi Hi này, dường như mỗi một câu cô nói, thậm chí mỗi một ánh mắt của cô đều có thể ảnh hưởng đến suy nghĩ của cậu.

Lúc này chỉ nghe thấy Tiếu Hi Hi xem xét tỉ mỉ chiếc ốp điện thoại và nói: “Cái ốp điện thoại này được đấy, mua thêm hai cái cho chú và thím đi.”

Bình thường chú và thím mua quần áo rồi mua cả giày cho cô, vừa khéo sắp đến Giáng Sinh rồi, cô có thể tặng quà cho bọn họ. Tiếu Hi Hi đề nghị: “Hai chúng ta mỗi người bỏ một nửa tiền.”

Sở Hoài Nam: “... Được thôi.”

Cậu còn có thể nói gì được nữa đây?

Vì vậy chiếc ốp điện thoại này trở thành tiêu chuẩn phù hợp nhất của cả nhà Tiếu Viễn Sơn, ẩn chứa tình thân sâu sắc.

Bầu không khí của lễ Giáng Sinh dần dần trở nên rộn ràng. Đến đêm trước Giáng Sinh, những người đi đường đều hối hả, chen chúc nhau.

Tiếu Hi Hi mặc chiếc váy lông nhung mà thím chuẩn bị cho mình, chiếc váy màu đỏ này được làm bằng lông của dê Angora nên vô cùng thoải mái dễ chịu. Sở Hoài Nam cũng hưởng ứng lời kêu gọi của mẹ mình mà thay một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc áo khoác màu đỏ để phù hợp với bầu không khí ngày lễ.

Nhìn từ xa, hai người họ giống như con nai của ông già Noel đã thành tinh vậy...

Cả nhà đã đặt một nhà hàng Tây từ trước, nghỉ lễ quan trọng nhất là bầu không khí. Nhà hàng này rất khó hẹn trước, chi phí bình quân cũng rất cao.

Đầu bếp cũng từng làm đầu bếp chính của một nhà hàng ba sao Michelin nào đó, đồ ăn cũng được vận chuyển trực tiếp từ nơi sản xuất nên vô cùng tươi mới.

Người bồi bàn dẫn đường cho cả nhà.

Lúc này đúng lúc có một người trung niên và một thiếu niên đi ra từ phòng bên cạnh, nhìn bầu không khí giữa hai người họ vô cùng căng thẳng. Bọn họ tình cờ chạm mặt với bốn người Tiếu Viễn Sơn, cả hai bên đều sững sờ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhân Vật Phản Diện Trong Truyện
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...