Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhân Vật Phản Diện Trong Truyện

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôn Minh Châu cúi đầu xuống, chậm rãi đứng dậy.Một người đã 32 tuổi, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đã trải qua không ít như nàng, đây là lần đầu tiên nàng thấy xấu hổ như thế này.

Thật đấy, xấu hổ cực kỳ!“Ngươi đúng là từng chút từng chút một phá vỡ giới hạn của ta.” Tôn Minh Châu đỡ trán lẩm bẩm.Chiêu Giang nhìn từ trên xuống không thể nhìn thấy biểu cảm của nàng được, chỉ có thể khuỵu gối ngồi xổm xuống, hai con mắt to tròn nhìn nàng, thấp giọng gọi: “Minh Châu Minh Châu” giống như đang hỏi nàng đang làm gì đó vậy?Giọng nói của Chiêu Giang trời sinh đã khàn và trầm thấp hơn loài người rồi, nghe chẳng giống giọng nói của một Tiểu Long Vương chút nào cả.“Giống một Lão Long Vương hơn.”Rồng được tạo ra từ linh khí giữa trời và đất, ngủ sâu cả ngàn năm mới có thể tu thành hình dạng con người được.Mặc dù Tôn Minh Châu cảm thấy người này hoàn toàn không thể nào gọi là hình dạng “con người” được.Chiêu Giang đưa tay ra ôm lấy nàng, chậm như rùa trở về lều đá, không ngừng gọi tên nàng: “Minh Châu, Minh Châu, Minh Châu.” Trông có vẻ hắn rất thích nói chuyện, dùng cổ họng phát ra rất nhiều các loại âm thanh khác nhau.Từ chuyện này, Tôn Minh Châu có thể đoán ra được trước khi nàng đến đây, Chiêu Giang có thể chỉ nghe qua âm thanh của bọt nước thôi, cho nên hắn mới không ngừng bắt chước như thế.

Đến khi gặp nàng rồi chỉ biết nói câu: “Ùng ục ùng ục.”“Sao ngươi lại là Long Vương được thế?” Lẽ ra ngươi nên dũng mãnh hơn, máu lạnh hơn mới đúng chứ.

Như vậy mới giống với Long Vương gϊếŧ người không chớp mắt trong tiểu thuyết.Tôn Minh Châu thở dài, Chiêu Giang kéo nàng qua, gọi tên của nàng, nàng càng ngày càng xem hắn như một “con người” rồi.

Biểu cảm của Tôn Minh Châu trông cũng rất thoải mái, còn có thể lẩm bẩm nói đùa với Chiêu Giang nữa.

Trong lòng nàng cũng có sự đề phòng và hơi sợ Chiêu Giang, vậy nên nàng mới để hắn gọi tên nàng như vậy.Những thứ mà bản thân nàng đã ký tên rồi thì đương nhiên sẽ mang theo chút sự quen thuộc.

Nàng cần những ám hiệu tâm lý như vậy để lúc nàng và Chiêu Giang tiếp xúc với nhau sẽ càng thoải mái hơn.Bỗng nhiên, Chiêu Giang ngẩng đầu lên, cổ rất thẳng, giống như đang tập trung suy nghĩ, lắng nghe âm thanh gì đó vậy.Tôn Minh Châu cũng lắng nghe thử, ngoại trừ âm thanh nước chảy của bức tường nước ra thì chẳng nghe thấy âm thanh gì cả.Chiêu Giang từ từ đặt Tôn Minh Châu xuống, một giây sau, cả người lao ra khỏi bức tường nước giống như đạn pháo vậy.Hắn làm gì thế?...!Nếu sớm biết hắn muốn đi thì bây giờ nàng mới đi vệ sinh thì có phải tốt hơn rồi không?Tôn Minh Châu cũng đứng dậy, đặt những viên trân châu nhỏ phát sáng mà Chiêu Giang đã đưa cho nàng vào trong lều đá.

Trong lều đá chỉ cần liếc qua là biết liền, chẳng có gì bên trong đó cả.

Tôn Minh Châu đi vào bên trong rồi mới phát hiện ra có một cái hộp phát sáng ở bên trái của lều đá.

Cái hộp không lớn, có kích thước gần bằng một hộp cái đựng trái cây.Chỗ khóa hộp không khóa, Tôn Minh Châu suy nghĩ một hồi lâu rồi mới mở nắp hộp ra, bên trong có hai bộ y phục chồng lên nhau.Bộ y phục này là của ai đây? Chắc chắn là không phải của Chiêu Giang rồi, vậy chắc là của Lão Long Vương nhỉ? Hoặc cũng có thể là cái hộp bị chìm xuống dưới, Chiêu Giang thấy cái hộp đẹp nên đặt ở đây chăng?Hai bộ y phục này đều là áo đối khâm của đàn ông, sờ vào có cảm giác mềm mại.

Tôn Minh Châu ngửi thấy hơi ẩm ướt, nhưng không có mùi ẩm mốc gì quá nhiều.Tôn Minh Châu chẳng cần nghĩ ngợi gì đã mặc nó vào.

Bây giờ ở cả đáy sông này chỉ có hai người là nàng và Chiêu Giang thôi.

Chiêu Giang không mặc thì nàng sẽ mặc thử vậy.Chỉ mặc áo ngực và cái váy đơn sơ thôi thì chẳng có tí cảm giác an toàn nào cả.

Đến cả nội y mà nàng cũng chẳng có, nàng đi qua đi lại thử… sự mát mẻ khiến nàng thấy sợ hãi…Áo đối khâm dài và hẹp đúng với vóc người của đàn ông, vạt áo rũ xuống dưới đất.

Tôn Minh Châu thắt cổ tay áo lại, thắt lưng quần chặt lại, phần y phục phía trên eo cũng bị kéo dãn ra một chút, chồng lên trên đai y, điều chỉnh kéo đến trên chân.Một bóng đen từ xa đến gần, Tôn Minh Châu ngẩng đầu lên nhìn, Chiêu Giang đang lôi cái gì đó xông vào.Nhìn kỹ lại thì hóa ra là một người đàn ông toàn thân ướt sũng.Ánh mắt của Tôn Minh Châu quét qua toàn thân người đàn ông kia một vòng.

Áo choàng đạo sĩ, râu màu trắng, hai tay bị trói lại.

Trên mặt của Tôn Minh Châu hiện lên một nụ cười lạnh, không ngờ hiệu suất làm việc của trưởng thôn lại nhanh như thế.Chiêu Giang đặt đạo sĩ xuống đất, lực chú ý đã bị Tôn Minh Châu thu hút.

Hắn vươn bàn chân ra sờ vào cái áo choàng dài, nghiêng đầu nói: “Minh Châu?”Trong thời khắc quan trọng như thế này không thể để hắn xé rách áo choàng được.

Tôn Minh Châu nhanh chóng nắm lấy tay của Chiêu Giang, rất tự nhiên dùng ngón tay cái ấn vào miếng đệm thịt trong lòng bàn tay hắn… Rất có tính đàn hồi, giống như miếng thịt dưới chân của con mèo vậy.Bàn tay to như hổ của Chiêu Giang vừa rộng vừa to, bàn tay nhỏ của Tôn Minh Châu đặt trong lòng bàn tay hắn trông vô cùng nhỏ nhắn và xinh xẻo.

Nhìn từ góc độ của Chiêu Giang, Tôn Minh Châu mới giống như một loài động vậy nhỏ đang chơi với thịt trong lòng bàn tay hắn vậy.Tên đạo sĩ “khụ khụ”, nôn ra hai ngụm nước, cổ họng nóng phừng phừng, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tôn Minh Châu và Chiêu Giang rồi.Tạo hình quái vật của Chiêu Giang rõ ràng đã khiến ông ta bị dọa sợ không ít, vừa hít thở đã bị kẹt trong cổ họng, tiếp tục ho sặc sụa dữ dội rồi.Nghe thấy tiếng ho sặc sụa ấy, Chiêu Giang xoay đầu lại.

Dường như hắn đang muốn đi xem thử người mới tới này, nhưng hắn cũng không muốn tay của Tôn Minh Châu ra khỏi lòng bàn tay của mình.

Sau khi so sánh tới lui, hắn quyết định không thèm quan tâm tới tên đạo sĩ kia trước.Đạo sĩ Cao vừa ho vừa dùng mắt đánh giá tên quái vật và cô gái ở bên cạnh, người phụ nữ hình như hơi quen mặt… Đạo sĩ Cao nhớ lại xem là ông ta đã từng gặp nàng ở đâu?...!À đúng rồi, chẳng phải nàng là bé gái mồ côi đã bị hiến tế rồi sao?Thế là ông ta đã chết rồi sao?Không đúng, ông ta đang bị trói lại, cổ tay và phổi đều truyền đến cơn đau nhức.

Rõ ràng ông ta vẫn còn sống, đạo sĩ Cao ý thức được ông ta bị trói và dìm xuống sông! Nghĩ đến việc trưởng thôn đã chuốc say ông ta, đạo sĩ Cao nham hiểm nghĩ: Nếu ông ta có thẻ sống sót thoát khỏi đây, nhất định ông ta phải để Trần Tam Bảo sống không bằng chết!Tên quái vật này… Đạo sĩ Cao có hiểu biết một chút về lông tơ nên bắt đầu quan sát Long Vương kỹ lưỡng.

Mặc dù ông ta không biết bắt tà bắt ma gì, nhưng cũng có đọc qua rất nhiều sách xưa.

Vì lúc đi lừa lọc người khác thì phải cần có lý có chứng cứ, phải bịa chuyện y như thật thì mới được.Đầu sư tử… sừng hươu… đuôi cá vàng, bàn tay to như hổ, móng vuốt, lớp vảy rắn?...!Đúng rồi! Trước mắt đạo sĩ Cao sáng lên, quái vật này chính là Long Vương!Lúc còn sống có thể gặp được Long Vương thật sự, e rằng đây chính là cơ duyên của ông ta! Đạo sĩ Cao dập đầu xuống đất và hét to lên: “Yết kiến Long Vương đại nhân! Đời này kiếp này tiểu nhân có thể gặp được đại nhân thật sự là phúc phần tiểu nhân tu ba đời mới có được!” Hai cánh tay của đạo sĩ Cao bị trói, cơ thể ưỡn ra, trán dập xuống đất, khom lưng xuống… không ngẩng lên nổi nữa…Đạo sĩ Cao ngoan ngoãn chờ Long Vương bảo ông ta đứng dậy… đợi mãi đợi mãi… Long Vương vẫn không ừ hử gì…Tôn Minh Châu: Ngốc thế, hắn nghe không hiểu một chữ nào trong lời nịnh nọt của ông đâu.“Tiểu nhân ngưỡng mộ Long Vương đại nhân đã lâu, mong rằng có thể ở lại hầu hạ cho đại nhân!” Rơi xuống dưới đáy sông, có thể giữ lại được cái mạng nhỏ là được rồi, bây giờ đạo sĩ Cao chỉ muốn sống tiếp thôi.

Nếu như có cơ hội thì ông ta sẽ nịnh nọt Long Vương.Nhưng đợi một hồi lâu, Long Vương cũng vẫn không có ý bảo ông ta đứng dậy cả, cái lưng già của đạo sĩ Cao đã đau rồi.Tôn Minh Châu đang ngắt rong biển ra cho Chiêu Giang, ra ngoài đi một vòng, lớp vảy rồng của Chiêu Giang cuốn lấy rất nhiều cành rong biển.Đạo sĩ Cao đang trầm ngâm suy nghĩ, tại sao Long Vương lại không cho ông ta đứng dậy thế? Rõ ràng ông ta đã nghe thấy Long Vương gọi “Minh Châu” cơ mà, hẳn là hắn biết nói.Chẳng lẽ người phụ nữ kia hận ông ta nên nói xấu ông ta ư? Đạo sĩ Cao càng nghĩ càng có khả năng này, bé gái mồ côi bị dìm xuống sông, lẽ ra nên hận không thể gϊếŧ chết ông ta mới phải!Nếu như Long Vương thích phụ nữ… con người của đạo sĩ Cao xoay chuyển, nịnh nọt nói: “Đại nhân, thế giới này có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp.

Chỉ riêng ở thôn ven sông này thôi thì đã có rất nhiều thiếu nữ đang độ tuổi xuân thì xinh đẹp rồi.

Nếu như đại nhân thích thì tiểu nhân nguyện vì đại nhân mà hiến dâng mỹ sắc!”Tay đang ngắt rong biển của Tôn Minh Châu dừng lại, sau đấy bật cười.

Trong lòng tên đạo sĩ đầu bò này cái gì cũng có thể nghĩ tới được.

Hiến dâng mỹ sắc là có ý gì hả? Đẩy các thiếu nữ đang độ tuổi xuân thì xinh đẹp xuống sông à?Cũng may Chiêu Giang không phải là kiểu yêu quái vì sắc đẹp mà đánh mất lý trí, nếu không thì lại có nhiều thiếu nữ sắp gặp họa à?Lòng dạ của tên yêu đạo này thật đúng là ác độc, chắc hẳn đây không phải là lần đầu tiên ông ta làm những việc ô uế này.

Lời nói và hành động đều vô cùng trôi chảy, không hề có một chút chột dạ nào! Ông ta nào phải là đạo sĩ, mà chính xác là đao phủ đấy chứ!Gϊếŧ người vô số là nghiệp chướng, vậy gϊếŧ tên đạo sĩ nghiệp chướng nặng nề này… là đang tích công tích đức đấy chứ.Ngón tay trỏ của Tôn Minh Châu búng một cái, rong biển bay thành một đường hình parabol.“Ngươi chờ đó đi.” Tôn Minh Châu cười nói với Chiêu Giang, vỗ vào tay của hắn.Chiêu Giang vươn đầu lưỡi ra liếm cánh tay, lặp lại: “Chờ chờ”, đứng ở đó nhìn Tôn Minh Châu, giống như đã nghe hiểu rồi vậy.Tôn Minh Châu đi qua, một chân đạp tên đạo sĩ xuống đất, cưỡi trên người ông ta rồi bắt đầu đánh: “Lão già mũi trâu kia, còn muốn hãm hại thêm cô nương vô tội nữa này, lòng dạ của ngươi thật sự quá đen tối!”“Không phải ngươi muốn hầu hạ Long Vương sao? Lão nương sẽ tác thành cho ngươi, giúp ngươi chôn thân dưới đáy sông này!”Tôn Minh Châu ra tay không nương tay một chút nào, nhắm chuẩn vào huyệt thái dương mà nện từng cú, đánh đến mức đạo sĩ Cao gào khóc xin tha.“Xin nương tay, xin nương tay! Bà cô à, bà cô à! Ta sai rồi!” Đạo sĩ Cao bị đánh tới mức sắp ngoẻo rồi, đầu hoa mắt chóng, huyệt thái dương đau đớn.Ông ta có thể nhìn ra được người phụ nữ này muốn lấy mạng của ông ta! Ông ta còn không phản kháng nữa thì cho dù không chết thì cũng mất đi một nửa cái mạng!Đạo sĩ Cao kiềm nén sức lực, dùng đầu đụng vào Tôn Minh Châu.Dù sao sức lực của nam nữ cũng có sự cách biệt, cơ thể của cô gái mồ côi Tôn Minh Châu này lại quá gầy gò, trong khoảnh khắc bị đụng trúng kia đã ngã lăn xuống khỏi người của đạo sĩ Cao luôn rồi.Đạo sĩ Cao nghĩ con nhóc này không chết thì chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho ông ta, đã làm thì phải làm cho trót! Ông ta quyết định sẽ cắn vào cổ của Tôn Minh Châu.Tôn Minh Châu bị đụng ngã xuống đất, sau lưng đau nhức, vừa mở mắt ra thì thấy đạo sĩ Cao xông qua phía nàng.

Tránh thì không thể tránh được rồi nên Tôn Minh Châu định móc mắt ông ta luôn.Lúc thấy Tôn Minh Châu bị đụng trúng, Chiêu Giang nãy giờ vẫn ở bên cạnh xem kịch nhúc nhích, vươn bàn chân ra nhanh như gió, các móng vuốt siết chặt lại rồi kéo cổ của đạo sĩ Cao ra, giống như đang kéo rác ra khỏi bức tường nước vậy.Tôn Minh Châu chỉ thấy đạo sĩ Cao lắc lư trước mặt nàng thôi đã bị kéo ra ngoài rồi.Trong cổ họng của Chiêu Giang phát ra âm thanh vô cùng trầm thấp, giống như dư âm của tiếng đụng vào chuông đồng, lan ra trong không trung rồi trôi đi theo làn nước.

Nhưng ba giây sau, những đàn cá lớn đã lao tới từ xung quanh tám hướng, tranh nhau món mồi ngon là đạo sĩ Cao.Trong nháy mắt, đạo sĩ Cao đã trở thành làn sương máu, đến cả hàm râu đẹp cũng không còn sót lại gì.Lúc này Tôn Minh Châu mới nhận thức được âm thanh bị bóp nghẹt phát ra từ cổ họng của Chiêu Giang, hẳn là “Long Ngâm” được nhắc tới trong tiểu thuyết.

Long tộc hô hào, thủy tộc tụ họp, đây chính là sức mạnh của bá chủ vùng sông nước.Người còn đang sống sờ sờ trước mặt mình đã bị cá ăn sạch sành sanh, đây là cảnh tượng vô cùng đẫm máu.

Nếu là những người có sức chịu đựng yếu hơn thì nói không chừng sẽ để lại ám ảnh tâm lý.Tôn Minh Châu nổi da gà, một cơn gió lạnh lướt qua sau gáy, nhưng nàng lại không sợ Chiêu Giang chút nào.

Nàng hiểu rất rõ Chiêu Giang gϊếŧ đạo sĩ Cao là vì hắn nhìn thấy đạo sĩ Cao ra tay với nàng.Cho dù hắn hung dữ, tướng mạo trông rất đáng sợ, nhưng Tôn Minh Châu cũng không sợ hắn.

Ai lại thấy sợ với người luôn bảo vệ mình chứ?Cũng có lẽ là có.

Tôn Minh Châu vẫn còn nhớ một bộ phim mà nàng từng xem.

Trong phim, con quái vật lớn vì bảo vệ nữ chính mà bị thương nặng, sau khi nữ chính được cứu ra thì lại hoang mang hét lớn với hắn: “Ngươi tránh xa ta ra! Ngươi là một con quái vật!” Tôn Minh Châu vẫn luôn nhớ biểu cảm bị thương của con quái vật lớn đó.

Lúc đó nàng cảm thấy nhân vật nữ chính kia thật sự là ác độc thấu tận tim gan.Tôn Minh Châu cũng sợ rằng Chiêu Giang sẽ bị ảnh hưởng bởi nàng, vì dù sao nàng cũng là loài người đầu tiên mà Chiêu Giang gặp, sẽ khiến Chiêu Giang tưởng rằng loài người ai cũng đều giống như nàng.Nhưng sự thật đã chứng minh nàng nghĩ nhiều quá rồi.Đối với loài người, Long Vương Chiêu Giang vẫn luôn là một kẻ quái vật ở dưới đáy sông gϊếŧ người không chớp mắt.Tác giả có lời muốn nói: Chiêu Giang chỉ giống như một con gà con thôi, vừa chui ra khỏi vỏ đã gặp được một Tôn Minh Châu không có thành kiến với hắn…Còn có thể làm gì được nữa, đi cùng nàng thôi.Một thiếu sót lớn trong truyện: Nhân vật phản diện sống không quá hai tập… sẽ có rất ít cảnh và số chữ miêu tả…Thực ra suy nghĩ trong lòng tôi là: … Tuyệt đối không thể để hắn làm tôi thấy buồn nôn ngay trong bộ truyện của tôi được…Hôm nay Tiểu Long Vương có ngầu không?.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhân Vật Phản Diện Trong Truyện
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...