Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù là con dường dài hoang vu, dù người

khách qua đường duy nhất chỉ là một ảo ảnh, dù cô sớm biết rằng chẳng có ai là

cùng trời cuối đất của ai, nhưng cô vẫn không rũ bỏ được sự yếu mềm của bản

thân, dấn dần tựa mình vào người bạn ảo ảnh ấv.

Tự tìm đến ngõ cụt, chẳng phải do ai khác.

***************

Buổi chiều, Hạ Môn trời bắt đầu mưa. Cố Chính Vinh là

người duy nhất rời khỏi phòng họp, hành lang cửa sổ mở tung, không khí thật

trong lành. Người phụ trách công việc ở Hạ Môn vội vã theo sau, "Tổng giám

đốc Cố, tối nav đã thu xếp dùng cơm với người bên hải quan, ngài xem lúc nào

bắt đầu thì tốt?"

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, "Hải quan? Tôi nhất

định phải tới sao?"

"Hả? Vậy ý của ngài là...?"

"Thôi vậy, tôi sẽ đi một lúc, nhưng rồi phải đi

ngay đấy."

"Ngài còn có công việc khác?"

"Tôi phải về Thượng Hải".

"Không phai sáng thứ hai ư? Chẳng phải vẫn còn

vài người chủ chốt ở Thượng Hải sao?"

"Họ đã đi theo kế hoạch, tôi phải tranh thủ thời

gian."

Người phụ trách định nói thêm vài lời, nhưng Cố Chính

Vinh đã sải chân bước đi, rất nhanh sau đó biến mất ở phía cuối hành lang.Anh

ta vẫn đứng ngẩn ra, phía sau có người vỗ vai, "Nhìn gì thế?"

"Tổng giám đốc Cố."

"Tổng giám đốc Cố vẫn luôn rất ưa nhìn chỉ là

trước đây không dám nhìn nhiều mà thôi. Nhưng gần đây hình như anh ấy đã thay

đổi, cậu có thấy vậy không?"

"Đâu có, tôi vẫn không dám nhìn nhiều, ha

ha", hai người họ bật cười, rồi quay lưng đi về hướng khác.

Chuyến bay cuối cùng trong ngày, Hạ Môn trời vẫn đang

mưa, khi Cố Chính Vinh tới sân bay thì trời đã tối đen như mực. Tài xế xuống xe

mở ô, sảnh sân bay đèn điện sáng choang, trong đêm mưa càng khiến nó trở nên

lộng lẫy. Bước tới cổng chính, Cố Chính Vinh vội dừng bước, ánh mắt lướt nhìn

cây cột gần đó, rồi nhớ tới dáng vẻ của Tiểu Manh tối qua khi cô đứng đó mắt

nhắm nghiền, hít thở thật sâu.

Bỗng anh mỉm cười khiến người lái xe đang xách hàng lý

tròn mắt không hiểu.

Tổng giám đốc Cố thường ngày không cười không nói, vì

thế lực sát thương mỗi khi anh cười quả thực rất lớn.

Máy bay đã cất cánh, anh thẫn thờ nhìn ra ngoài khung

cửa, quá muộn, đi chuyến bay này hầu hết là khách du lịch, khoang thương gia

chẳng còn một ai, thời gian bay cũng không dài, không biết lúc này cô đang làm

gì? Lại nghĩ chỉ chút nữa thôi là có thể gặp cô, lòng anh thấy vui vui.

Anh thấy, quả thực mình không còn trẻ nữa, nếu không

sẽ chẳng có cảm giác lưu luyến đến thế khi ở cùng người khác. Khi mới tới Trung

Quốc, anh còn chưa tới ba mươi, trái tim rộng mở như trời bể, mọi thứ trước mặt

như một tấm bản đồ trống trơn, chỉ đợi anh đến để tung hoành ngang dọc, làm gì

có thời gian nghĩ ngợi đau khổ, càng chưa từng có khái niệm về một người gọi là

cùng trời cuối đất.

Cô tiếp viên đem đồ ăn tới, anh từ chối, mắt nhắm lại

nhưng không muốn ngủ, trong tiếng ồn của máy bay anh nhớ đến bộ dạng đáng yêu

của cô: Cô mặc áo phông rộng, chân trần bước nhẹ trong nhà, thấy anh dang tay liền

ngoan ngoãn cuộn người vào lòng anh, hơi thở ấm nhẹ, cả hương xà phòng mỗi

khi cô tắm xong…

Có một người để nhớ thật tuyệt, tuyệt hơn rất nhiều

việc cố đi tìm lại kí ức. Người con gái đầu tiên của anh

là một cô gái Thụy Điển, tóc vàng, dáng vẻ long lanh tuyệt mĩ, thời học phổ

thong ở Thụy Điển mỗi buổi sáng cô đều đứng bên xe anh, khi anh học đại học ở

Mỹ, cô đã từng bay đến bên anh bất chấp cách xa ngàn dặm, vứt hành lý rồi bổ

nháo lao vào người anh…

Sau đó vẫn là anh mua vé máy bay đưa cô về. Giờ nghĩ

lại thấy mình thật là một người đàn ông tuyệt tình, cô khóc thật đáng thương,

mái tóc óng ả như mất đi sắc vàng, những điều này cho tới giờ không còn vẹn

nguyên trong kí ức của anh, muốn nói nhiều hơn cũng không thể.

Chẳng có duyên phận, đã từng cách xa rồi tái hợp,

duyên đã hết tất cả cũng chỉ là người qua đường xa lạ, riêng điều này anh hiểu

rất rõ.

Nhưng với Lăng Tiểu Manh, bên nhau rất lâu, dần dà nảy

sinh ám ảnh, những khi rảnh rỗi anh lại nghĩ tới dáng đi thanh thoát của cô và

cả ánh mắt như nai ngơ ngác.

Lần này anh phải giữ cho được người con gái này, kẻo

sau này những lúc nhớ nhung biết đến nơi đâu để gặp được cô, những lúc muốn nói

điều gì đó nhấc điện thoại lên đầu kia liệu có người nhấc máy, cả những lúc

muốn gần bên nhau là cô đã ngay cạnh.

Anh lại nhớ tới tiếng nấc nghẹn của cô tối hôm trước,

cô nói không phải, rằng mình sợ.

Cố Chính Vinh thoáng nở nụ cười, đúng là nhát gan,

nhưng anh cũng không tốt, đã giấu cô quá nhiều chuyện.

Xuống máy bay, Cố Chính Vinh toan nhấc điện thoại gọi

cho cô, nghĩ một lúc lại thôi. Muộn thế này, nhất định cô đang ở nhà, cửa nẻo

khóa trái, chắc chắn đã leo lên giường cuộn mình ngủ khì.

Xe đỗ ở sân bay, trên đường về anh phóng như bay. Đêm

Thượng Hải vẫn luôn náo nhiệt, cảm giác hoàn toàn ngược lại với Hạ Môn. Xe chạy

qua cầu cao tốc, anh mở mui xe, gió đêm ùa vào cổ áo, cảm giác thật sảng khoái.

Đúng như Cố Chính Vinh dự đoán, lúc này Lăng Tiểu Manh

đã ở nhà, cửa nẻo khóa trái, leo lên giường cuộn mình ngủ khì.

Thật ra cô cũng vừa mới về, mất khá nhiều thời gian ở

chỗ thầy Lý, rồi Tô Ngưng lại có chuyện, nói có việc gấp phải tới nơi khác để

xử lý, để cô lại ngay đó rồi biến mất không thấy tăm hơi.

Mới quen nhau có hai ngày ngắn ngủi, tốc độ phản ứng

của Lăng Tiểu Manh được Tô Ngưng huấn luyện đã khá hơn rất nhiều. Ngay lúc đó

cô đã túm lấy Tô Ngưng đang định nhấc chân chuồn mất, khẽ căn vặn, “Cô định đi

đâu? Cô đã nói sẽ đưa tôi tới ga tàu điện”.

Tô Ngưng ngoái đầu nhìn cô híp mắt cười, “Cô thực sự

muốn tôi ở lại sao? Anh chàng đẹp trai họ Bùi kia đang đứng nhìn chúng mình

đấy”.

Tất nhiên Lăng Tiểu Manh không trúng kế, cô không them

ngoái đầu nhìn, cố nói nhấn mạnh, tuy giọng cô bẩm sinh đã kéo dài nên khong

hiệu quả cho lắm, “Cô đưa tôi đi đi, tôi mặt mũi đâu mà làm phiền người ta mãi

thế được”.

“Đừng giả bộ, tôi chỉ giúp cô dọn sạch hiện trường

thôi, nhớ kịp thời báo cáo tình hình đấy nhé”, Tô Ngưng cười ha ha, rồi đi

thẳng ra ngoài.

“Tô Ngưng…” Lăng Tiểu Manh nói không lại, nhưng cô

nhất quyết không buông tay.

“Này, cô thực sự không cần thảo luận thêm với thầy về

bản thảo đấy chứ? Đến lúc ông ấy làm không đúng ý mình thì cô đừng có khóc lóc

đấy nhé!”

Động đến việc mình quan tâm nhất, bàn tay Tiểu Manh

buông lỏng ra, nhân cơ hội đó Tô Ngưng vội chuồn đi, bước nhanh như bốc khói.

Sau đó cô nói chuyện với giáo sư Lý cho tới khi trời

sập tối mới nói lời tạm biệt. Lúc ra tới cửa Lăng Tiểu Manh còn đang không biết

phải nói thế nào, Bùi Gia Tề như đọc được suy nghĩ, liền nói, “Đừng nghĩ nữa, ở

đây không bắt được xe đâu”.

“Hôm nay phiền anh quá tôi có thể gọi xe tới.” Rõ ràng

hôm nay đã gọi anh tới giải cứu, Lăng Tiểu Manh thấy thật ngại, giọng lí nhí.

Bùi Gia Tề vốn hiếu kì, càng lúc càng thấy cô thật thú

vị, sau khi được xem bản thảo của cô lại càng thấy cô gái này thật đáng để kết

giao, anh cười thoải mái, “Không sao, tôi biết khi nãy cô khó xử. Nhưng đưa cô

về cũng chỉ là việc dễ như trở bàn tay mà thôi, cô đi một mình không sợ sao?

Tôi còn chưa quên bộ dạng cô lao vào taxi như thế nào đâu đấy”.

Lúc nãy khi bàn chuyện thiết kế ai nấy đều nói chuyện

rât vui vẻ, động tác và giọng điệu của anh lúc này thật tự nhiên. Tuy không có

mấy kinh nghiệm giao tiếp với đàn ông nhưng Lăng Tiểu Manh rất nhạy cảm khi

tiếp xúc với người khác, lúc này bỗng thấy thật thoải mái, cô gật đầu, “Được

không? Vậy cảm ơn nhiều”.

Sau lưng có tiếng chào, Bùi Gia Tề bước chậm lại,

ngoảnh đầu vẫy tay tạm biệt thầy Lý đang đứng ở trước cửa.

“Cô đi trước đi, tôi tới ngay”, anh chỉ về phía chiếc

xe.

Thầy Lý có giọng nói trầm ấm khỏe khoắn, lúc này ông

cố kiểm soát âm lượng, “Cô gái đó không tồi đâu, có mắt nhìn đấy”.

“Có mắt nhìn? Nói tôi á?”

“Nói thừa, không phải cậu thì tôi khách khí với họ làm

gì?”

Sao ông bạn này lại lắm chuyện thế nhỉ? Bùi Gia Tề bật

cười, “Hình như chậm một bước

rồi, kể cũng hơi đáng tiếc”.

“Ý gì vậy?”

“Không có gì, tôi đi trước đây, làm tốt vào nhé, tôi

chờ xem thành quả của anh.”

“Giờ đã bắt đầu yêu cầu hộ người ta rồi hả, đồ oắt

con!” Ông Lý cười khì khì rồi quay người vào trong.

Trên đường về, Lăng Tiểu Manh ngồi ở ghế sau, nhìn qua

tấm gương chiếu hậu, Bùi Gia Tề chỉ thấy một bên mặt cô, nét mặt hài hòa, cô

đang lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một cô gái lặng lẽ, thật hiếm thấy. Vẻ đẹp tĩnh lặng

mà ngày nay ít người có được.

Bùi Gia Tề thấy trong xe chẳng có lấy một tiếng động,

mở miệng hỏi: "Có đói không?"

"Hả?" Ánh đèn đường ngoài cửa kính hắt vào

lóa mắt, cô nhớ tới lần đứng trên đỉnh núi dưới ánh đèn mờ cùng Cố Chính Vinh

cúi nhìn mọi thứ, tâm trạng cô bồng bềnh xa xăm, đột nhiên anh cất tiếng hỏi cô

liền ngẩng lên trả lời, "Tôi không đói".

Thật ra làm sao không đói cho dược. Sáng cô chỉ ăn ít

đồ linh tinh trên máy bay, giờ tốt nhất là anh để cô xuống rồi tìm đại một chỗ

ăn cho no bụng, dù một bát mì thôi cũng được.

Bùi Gia Tề như đọc dược suy nghĩ của cô liền bật cười.

Xe chạy rất nhanh, cô ngoái đầu nhìn ra cửa sổ lí nhí nói, "Ai da, qua mất

ga điện ngầm rồi, anh mau cho tôi xuống đi".

"Không được", anh nói.

"Hả?" Cô hỏi lại.

Từ đại lộ rẽ sang khu trung tâm sầm uất, anh dừng xe ở

bên đường, ngoái đầu nhìn cô, Lăng Tiểu Manh hai mắt trợn tròn, vẻ mặt rất buồn

cười.

Bùi Gia Tề không nhịn được cười, "Cô tưởng tôi là

thánh chắc, cơm trưa còn chưa ăn, sắp chết đói rồi đây, đợi tôi mua humberger

rồi lên đường có được không? Dù là ngựa thì cũng phải ăn chút cỏ chứ?".

Nói vậy, khác nào bị cô bỏ đói, Lăng Tiểu Manh thấy

ngại liền mở cửa, "Để tôi xuống mua, anh muốn ăn gì?"

"Hay cùng ăn nhé, ăn humberger cũng không mất

thời gian dâu", anh bước xuống xe, rồi kéo cô đi.

Lúc này đúng giờ ăn tối, trung tâm mua sắm mới này rất

đông đúc, nhiều người tới đây dùng bữa thay vì ở nhà, trên quảng trường vài đứa

trẻ đang trượt pa tanh, tiếng cười vang xa trong gió.

Tiệm humberger chật như nêm, trước quầy thu ngân người

đứng xếp hàng thành một dãy dài, người nước nào cũng có. Đứng ngay trước họ là

một thanh niên cao gầy người Ấn, có người ngồi ở bàn vẫy, anh ta vội ôm đồ ăn

quay người lại, mắt nhìn cốc coca cỡ lớn trên tay anh ta sắp đổ, Lăng Tiểu Manh

vội đưa tay ra đỡ.

Nhưng một bàn tay khác còn nhanh hơn cả cô, tóm được

chiếc cốc đang rơi, một giọt coca cũng không đổ, còn giúp anh chàng kia giữ

được đĩa nữa.

Bên cạnh có tiếng hò reo, cổ vũ, có lẽ do dã quen dược

mọi người chú ý, Bùi Gia Tề chỉ mỉm cười. Lăng Tiểu Manh vốn vẫn tán thưởng,

nhưng lúc này đã cúi đầu nghiên cứu thực đơn trên bàn.

Tới đâu cũng gây chú ý, quả là không thể ở bên người

con trai này lâu được.

Đã lâu rồi chưa ăn bánh humberger, cộng thêm rất đói,

Lăng Tiểu Manh cắn một miếng thật to, vỏ bánh mềm, rau sống tươi ngon, nước

tương đậm đà vị pho mát, tất cả như đang hòa tấu trong miệng, cô vui sướng cười

tít mắt.

Nhìn cảnh tượng này, người bình thường cũng sẽ thấv cô

đói đến mức nào, Bùi Gia Tề ngồi đối diện cầm cốc nước uống. Ngay cả lúc ăn

humberger cũng khiến người ta thấy thú vị, quả nhiên cô không hề tầm thường.

"Có muốn thăm quan cửa hàng tôi mở cùng bạn

không?"

"Cái gì?" Lăng Tiểu Manh đang ăn ngấu nghiến

liền ngẩng đầu lên nhìn ngơ ngác.

"Là cửa hàng bán đồ gia dụng, ngay đây thôi, đa

phần là những dồ lặt vặt tôi cùng vài người bạn thường ngày thiết kế cho vui,

ông Lý cũng có tác phẩm, nên tôi rất thân với ông ấy."

"Ớ ngay đây sao?", cô nhìn ra cửa sổ.

Bùi Gia Tề chỉ tay về một phía, đoạn giải thích:

"Gia đình tôi đều làm kiến trúc, họ chẳng mấy hứng thú với những thiết kế

nhỏ nhặt, chỉ có tôi là trái ngược hoàn toàn, từ nhỏ đã thích tháo đồ ra

nghịch, toàn bị ông già cười".

"Ông già?"

"Cha tôi." Ăn cũng kha khá, anh phủi vụn

bánh còn vương trên tay, đứng lên ra ý bảo cô đi theo, "Lại đây xem hôm

nay may mắn được thưởng thức tác phẩm lớn của cô, nếu không đáp lại quả là thất

lễ."

Anh chàng này sao cứ động một tý là văn văn vẻ vẻ?

Quả thật rất gần, qua một chỗ rẽ là tới, tường nhà

được làm bằng kính, bên trong có ánh đèn ấm cúng, đồ đạc được bài trí hết sức

tinh tế, đa phần là làm theo phong cách giản tiện nên thoáng nhìn sẽ có cảm

giác sạch sẽ ngăn nắp.

Trong cửa hàng có người tiếp đón, trông thấv vậy Bùi

Gia Tề xua tay ngăn lại. Đôi ba người khách đang chăm chú chọn đồ, đa phần đều

tới ngắm cách bày biện, không khí nhẹ nhàng, chắng ai chú ý đến họ. Lăng Tiểu

Manh như cá gặp nước, trong lúc dạo quanh cô thắc mắc, chuyện trò rôm rả cùng

Bùi Gia Tề.

"Đều là tác phẩm của anh và bạn mình sao? Thật

ngưỡng mộ", đi tới cuối Lăng Tiểu Manh không kìm được vừa đưa tay vuốt ve

một tác phẩm vừa khen.

Bùi Gia Tề cúi đầu nhìn cô rồi mỉm cười đề nghị, “Tôi

có một phòng chế tác, ngay trên tầng hai. Nếu cô muốn, có thể tham gia cùng

chúng tôi”.

Lăng Tiểu Manh vừa bất ngờ vừa ngạc nhiên, mắt trợn

tròn, chỉ vào mình xác nhận lại, “Anh nói tôi? Anh mời tôi?”

Thời gian cô quen Bùi Gia Tề quá ngắn ngủi, nhưng hôm

nav trên xe Tô Ngưng đã tranh thủ thời gian giúp cô cập nhật về lý lịch của anh

chàng này. Sau cùng cô biết được gia đình anh thuộc dạng tai to mặt lớn trong

giới thượng lưu kiến trúc, nhưng anh lại hứng thú với thiết kế đồ gia dụng,

ngay đến cô cũng thấy khó hình dung. Giờ đột ngột nhận được lời mời, Lăng Tiểu

Manh chỉ biết tròn mắt nhìn.

Nhìn trái ngó phải, anh tủm tỉm, “Ở đây còn có nhà

thiết kế thứ hai nào sao? Chắng lẽ cô nghĩ tôi mời một người khách đến phòng

thiết kế của mình làm cộng tác à?”

Cô ngẩn người, cúi đầu giấu vẻ lúng túng, đoạn nói

tiếp nhưng giọng lí nhí, “Cảm ơn. Nhưng giờ tôi vẫn đang đi làm, có lẽ chẳng có

nhiều thời gian đến thế”.

“Sau khi triển lãm, cô vẫn sẽ tiếp tục làm thiết kế ở

phòng mẫu sao? Thật quá lãng phí.”

“Hơ..Cô chẳng phái biết trà lời như thế nào, thực ra

Cố Chính Vinh đã từng nói điều tương tự, ngay tối qua thôi. Mỗi từ anh nói cô

vẫn nhớ như in.

Lúc nghe thấv thế cô hoảng sợ, giờ nghĩ lại thấy bình

tâm hơn, thật mâu thuẫn.

Thấy ánh mắt cô chẳng biết đang trôi về đâu, Bùi Gia

Tề vừa bực vừa buồn cười.

Kiểu đối đáp thế này đương nhiên chẳng có bất cứ kết

quả gì, sau khi lên xe, anh không kìm được lén nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Lăng Tiểu Manh không nhìn ra cửa sổ, lúc này chỉ lặng lẽ cúi đầu, nghĩ ngợi

điều gì đó đến thẫn thờ. Cô gái này luôn khiến anh nhớ tới Giang Nam trong

sương sớm, tới vẻ đẹp tĩnh lặng trong đêm, tường vôi khói nhạt.

Trong vô thức anh đi mỗi lúc một chậm, vừa lái xe vừa

thẫn thờ theo cô.

Thiết kế đồ gia dụng vốn không phải ngành học của anh,

nhưng anh luôn có hứng thú với nó. Kiến trúc đại cảnh đúng là đẹp, nhưng đồ gia

dụng cũng là một cái đẹp khác, hai thứ nàv kết hợp lại với nhau mới thực sự

hoàn chỉnh, anh vẫn luôn nghĩ như vậy.

Xe chạy qua đường hầm, rẽ sang cây cầu vượt rồi đi

thẳng về phía trước, Bùi Gia Tề hỏi: “Cô đi đâu?Vẫn là chỗ lần trước phải

không?”

Lăng Tiểu Manh lấy lại tinh thần nhìn về phía trước

lắc đầu, rồi lại gật đầu, “Vẫn nên tới chỗ đó thì hơn, cảm ơn anh!”

Lúc xuống xe, cô liền vẫy tay chào anh, chẳng nói thêm

một lời, quay người đi vào quán ăn bên đường, Bùi Gia Tề ngồi trong xe nói với

theo: “Không phải cô lại đói đấy chứ? Còn muốn ăn nữa sao?”

Cô đứng dưới bóng đèn đường ngoái đầu lại mỉm cười,

các nét trên gương mặt nhìn nghiêng thật hiền dịu, “Không phải, tôi nợ ông chủ

tiền, chỉ tới để trả thôi”.

Tuy thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng anh vẫn gật đầu, rồi

bồi thêm một câu: “Lời đề nghị khi nãy của tôi là thật đấy, cô cứ suy nghĩ kỹ

đi nhé!”.

Cô lại ngẩn người, rồi gật đầu, không nói thêm gì mà

quay dầu tiếp tục đi vào trong. Bóng dáng nhỏ bé của cô, nhanh chóng biến mất

sau cánh cửa.

Khi nhấn ga lần nữa, anh nghĩ quả thực mình đã dến

chậm một bước, người con gái này giống như một câu đố và anh chỉ thấy cô luôn

luôn trốn chạy.

Tính anh vốn thoải mái không tính toán, cũng không cố

ý tìm hiểu việc cô không muốn người khác biết, nhưng ý nghĩ khi nãy bỗng trỗi

dậy, trên đường đi càng lúc càng mạnh mẽ.

Kỳ lạ thật, cô ấv hoàn toàn không có ý định đồng ý,

anh tưởng tượng cảnh mình cùng cô tán gẫu trong phòng thiết kế. Nếu có cô gia

nhập, chẳng phái mọi thứ sẽ trở nên thú vị hơn rất nhiều sao?

Cứ nấn ná như thế, nên khi cô về đến nhà thì đã khá

muộn, trong phòng lặng thinh, tiếng bật đèn vang lên nghe rõ mồn một.

Lăng Tiểu Manh đặt túi xuống rồi đi thẳng vào bếp nấu

cháo, sau khi hẹn giờ cô lên gác. Bàn tay đặt lên tay vịn cầu thang lạnh ngắt, căn

phòng trống trải, bước chân như vang vọng trong phòng. Cô lên trên tầng rồi đưa

mắt xuống nhìn toàn cảnh phía dưới.

Quả thật rất trống trải, nếu bày thêm một ít đồ đạc,

có lẽ sẽ khá hơn.

Tắm rửa xong xuôi, cô nằm ngủ bên phía của mình theo

thói quen, giở chăn ra một góc rồi cuộn mình vào đó. Căn phòng im ắng, cô nhắm

mắt nghĩ ngợi hồi lâu, lời của Đồng Diệc Lỗi, Tô Ngưng, Bùi Gia Tề cứ luẩn quẩn

trong đầu, quá nhiều suy nghĩ quẩn quanh, thực sự chẳng có gì rõ ràng.

Sau cùng cô chỉ nhớ tới lời của Cố Chính Vinh: “Đương

nhiên anh ở đâu, em sẽ ở đó”.

Làm sao cô dám tin? Làm sao cô dám đón nhận?

Hai người ở bên nhau rốt cuộc dựa vào đâu để tiếp tục?

Chỉ với mong muốn ở bên nhau là có thể giải quyết được hết các vấn đề sao?

Lăng Tiểu Manh nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi bặm môi kinh

thường bản thân, ngay từ đầu cô đã không nghĩ phải đi cùng anh tới cùng trời

cuối đất, ngav từ đầu cô đã biết rõ phải dặt bản thân ở vị trí nào, giờ lại có

hy vọng không thực tế này.

Thất vọng chẳng qua là vì quá hy vọng, hy vọng càng

nhiều, thất vọng càng lớn, huống hồ đâu có gì đáng để chờ đợi? Chẳng thà cứ làm

tốt tất cả những việc trước mắt, những việc của bản thân đi đã.

Cô đưa tay vuốt lên hai má và mắt mình, vuốt thật

mạnh, như thể làm thế là có thể chỉnh đốn tất cả mớ suy nghĩ lung tung trong

đầu mình lúc này.

Sắp tham gia triễn lãm, tuy sự việc khá đột ngột,

nhưng đây mới là cơ hội tốt nhất để chứng minh bản thân. Còn lời mời của Bùi

Gia Tề, tuy lúc đó chưa trả lời anh, nhưng phòng thiết kế đó... trong sâu thẳm

không phải là cô không động lòng.

Bên tai có tiếng nói, là Cố Chính Vinh. “Đương nhiên

anh ở đâu, em sẽ ở đó.”

Vốn đang nằm nghiêng, lúc này cô đột ngột trở mình nằm

úp xuống. Khi ở một mình cô thường kéo chặt rèm cửa, lúc này trước mặt tối đen

như mực, cô vòng tay ôm gối, rồi dúi mặt mình vào đó mắt nhắm chặt, bặm môi

lại.

Được thôi, là vấn đề của cô, dù là con dường dài hoang

vu, dù là người khách qua đường duy nhất chỉ là một ảo tưởng, dù cô sớm biết

rằng chẳng có ai là cùng trời cuối đất của ai, nhưng cô vẫn không rũ bỏ được sự

yếu mềm của bản thân, dần dần tựa mình vào người bạn ảo tưởng ấy.

Tự tìm đến ngõ cụt, chẳng phải do ai khác.

Muộn quá rồi, khu nhà vốn rất yên tĩnh, lúc này lại

càng tĩnh lặng không một bóng người. Xuống tới hầm để xe anh dừng xe tắt máy,

Cố Chính Vinh ngồi trên ghế lái một lát, không nhúc nhích.

Quá mệt, khi nãy trên đường đi mắt anh trĩu nặng, lúc

này chẳng cần phải phóng bạt mạng nữa, thả lỏng người, anh chỉ muốn ngủ một

mạch.

Nhưng muốn ngủ thì cũng phải lên gác chứ, anh mỉm cười

đưa tay đẩy cửa.

Đúng như anh nghĩ, căn phòng tối đen như mực, túi xách

được Lăng Tiểu Manh treo ngay ngắn trên móc bên cạnh tủ giày. Anh bước vào

phòng bếp uống nước, ánh đèn nhỏ trên chiếc nồi cơm điện trên bàn phát sáng,

nếu nghe kỹ còn có thể nghe thấy tiếng lục bục của nồi cháo đang sôi, không khí

phảng phất hương thơm của gạo.

Cố Chính Vinh thấv thật sảng khoái, chớp mắt đã thấy

dễ chịu hơn nhiều.

Lúc lên gác, anh đứng ở đầu cầu thang nhìn một lượt,

căn phòng này quá trống trải. Nhưng chẳng sao, anh sẽ nói qua với Tiểu Manh.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, anh mở cửa, bên trong tối om,

theo thói quen chỉ cần cô ở một mình nhất định phải đóng chặt tất cả mọi thứ.

Anh định bật đèn, ngón tay đã đặt lên công tắc, nghĩ một lúc anh thôi không ấn

nữa.

Mắt dần dần thích ứng với bóng đêm, mọi thứ trong

phòng đều lờ mờ hiện ra. Trên chiếc giường rộng, Lăng Tiểu Manh đã ngủ say sưa,

cuộn người lại chỉ chiếm một chỗ nhỏ xíu trên giường, bên cạnh là khoảng trống

mênh mông, một bên chăn phía đó vẫn được gấp ngay ngắn.

Cố Chính Vinh bước lên một bước thấy cô đang ôm gối

của anh nằm ngủ, còn úp mặt vào gối, cô không sợ chết ngạt sao?

Dáng vẻ này lần đầu tiên Cố Chính Vinh thấy, anh bật

cười, cúi đầu định kéo gối ra, kéo được một chút mà cô vẫn không nhúc nhích, có

lẽ cô mệt thật, hai ngày nay bay tới bay lui, cô không giống anh, rất ít khi

gấp gáp như vậv.

Thôi vậy, anh bỏ chiếc gối lại, định tới tủ áo lấy

chiếc khác ra, đang quay người, bỗng sau lưng có tiếng nói. Cô từ trên giường

ngồi bật dậy, bỏ chiếc gối ra, vòng tay ôm lấy lưng anh.

Cố Chính Vinh thực sự kinh ngạc trước hành động ấy,

anh quay người đỡ lấy cô, cơ thể cô mềm rũ, không giống như đang tỉnh. Anh cúi

đầu nhìn thấy mắt cô vẫn đang mở, nhưng chỉ nhìn anh một cái rồi lại nhắm, lẩm

bẩm một câu, rồi lại nhẹ nhàng nằm xuống.

Ngủ rồi, cô vẫn leo lên người mình, hại anh muốn quay

người cũng không được, anh nghĩ mình đã chiều cô quá, kiểu ngủ của Lăng Tiểu

Manh càng lúc càng ngỗ ngược.

Nhưng như thế này cũng tốt, cúi đầu nhìn cô lần cuối

nữa, anh nhắm mắt thiếp đi.

Lăng Tiểu Manh mở mắt suy nghĩ, sao có thể vừa nghĩ

tới người nào liền mơ thấy người ấy ngay vậy? Bản thân cô rất ít khi nằm mơ,

khi ấy trong mơ cô lại thấy Cố Chính Vinh không nói không rằng trở về, đứng bên

cạnh giường nhìn cô, sau đó quay người bỏ đi, hại cô lo lắng, rồi chẳng biết

lấy dũng khí ở đâu, không chút do dự cô nhào tới ôm chặt.

Cũng may là nằm mơ, nếu đó là sự thật, cô sợ sau này

mình chẳng còn biết giấu mặt vào đâu nữa.

Trời còn chưa sáng, phòng ngủ vẫn mờ tối, cô ngẩng đầu

lên bỗng thấy gương mặt Cố Chính Vinh. Giấc mơ này lâu thật, cô còn tưởng mình

đã tỉnh, không ngờ vẫn đang mơ.

Nhưng sao trong mơ cô nghe thấy hơi thở và nhịp tim

của người khác, chẳng phải cảm giác quá thật sao? Lăng Tiểu Manh không dám tin,

cô chớp chớp mắt, rồi đưa tay lên kiểm nghiệm.

Cô đặt tay lên trước ngực anh, liền bị anh túm lấy. Cố

Chính Vinh nói, giọng khàn khàn, “Ngủ thêm lúc nữa đi, trời còn chưa sáng mà”.

Lăng Tiểu Manh kinh hãi, “Á? Anh về rồi?”

“Ù"”, anh lơ mơ đáp một tiếng.

“Anh về từ khi nào?”

Anh vẫn nhắm mắt mỉm cười, “Lúc em rúc đầu vào gối anh

đến sắp chết ngạt thì anh về”.

Không biết giấu mặt vào đâu, Lăng Tiểu Manh đưa tay

bưng mặt.

Trong phòng không một tiếng động. Một lúc sau Lăng

Tiểu Manh lại nhìn anh, từ đầu đến cuối Cố Chính Vinh không hề mở mắt, hơi thở

nhẹ nhàng, anh lại ngủ rồi.

Còn cô không tài nào ngủ tiếp dược, cứ trợn tròn mắt

nhìn anh. Trời dần sáng lên, ánh sáng từ ngoài cừa sổ tỏa vào êm dịu, gương mặt

anh dưới ánh sáng ấy thật yên bình, hơi thở đều đặn, bàn tay lạnh đặt trên

người cô từ rất lâu, cũng trở nên ấm dần.

Trước đây cô cũng đã từng ngắm nhìn gương mặt Đồng

Diệc Lỗi khi ngủ lâu như thế này, đếm từng sợi lông mi anh, điều hòa hơi thở

sao cho cùng với nhịp thở của anh. Hai người cùng nằm trên giường, dầm mình

trong nắng sớm, rồi tất cả mọi thứ trên thế gian này bỗng chẳng còn quan trọng,

được nằm bên anh chính là những tháng ngày êm đềm của cô.

Khi đó cô cứ ngỡ là thiên trường địa cửu, sau mới biết

đó chỉ như ảo ảnh dưới nước, rơi vào trần thế liền tan biến thành tro bụi.

Không nghĩ nữa, cũng không dám nhìn nhiều, cô nhắm

chặt mắt ôm lấy anh, tay dần siết chặt hơn, mặt áp lên ngực anh, giống hệt một

chú đà điểu.

Hôm nay là thứ hai, tối qua cô đã đặt báo thức, đến

giờ liền tít tít kêu vang.

Đằng nào cũng không ngủ ddược, Lăng Tiểu Manh lật

người tắt chuông, ngồi bật dậy chuẩn bị ra khỏi giường, Cố Chính Vinh vẫn đang

ngủ, cô biết thói quen của anh, nên không gọi anh dậy.

Lăng Tiểu Manh nhìn qua khe cửa, Thượng Hải mấy ngày

nay trời đều trong xanh, hôm nay sắc trời không

được tốt cho lắm, nhìn lên đã thấy mây đen kéo đến. Ngày hè ở đây nói mưa là

mưa, nếu mưa xuống thì ở cầu vượt chắc chắn sẽ bị ùn tắc.

Chẳng thà đến công ty sớm một chút, tránh bị tắc

đường, nghĩ vậy Lăng Tiểu Manh lập tức hành động dứt khoát.

Lúc kéo tủ áo, cô cẩn thận không để phát ra tiếng, cầm

lấy quần áo cần thay cô quay đầu lại nhìn, Cố Chính Vinh vẫn không nhúc nhích.

Cô rón rén bước vào phòng tắm, vừa đi vừa nhìn anh, trong lúc bất cẩn vấp phải

chân ghế đẩu để cạnh giường, đau quá cô kêu “Ui da” một tiếng.

Anh mở mắt nhìn sang, “Sao vậy?”

Lăng Tiểu Manh cố nhịn đau trả lời: “Không sao không

sao, em chẳng may va phải ghế”.

“Lại đây”.

Không muốn bước tới, nhưng đã thành thói quen, Lăng

Tiểu Manh vẫn ngoan ngoãn bò lên giường.

Thật ra anh vẫn chưa tỉnh hẳn, lúc này vẫn còn hơi mơ

màng, nhìn cô rồi hỏi: “Ở đâu?”

Lăng Tiểu Manh biết mình làm anh thức giấc, rất ân

hận, co chân lên tay ôm đầu gối, lí nhí nói, “Không sao thật mà, không cần xem

đâu”.

Anh nhấc lấy tay cô ra rồi xoa xoa, rõ ràng khi nãy

lúc đặt trên lưng cô lòng bàn tay còn rất ấm, giờ đã trở nên lạnh ngắt, cái

lạnh cô đã quá quen mỗi buổi sáng sớm.

Nhưng mãi đến hôm nay cô vẫn thấy rất lạ, chẳng phải

đàn ông thường người rất nóng sao? Vừa nghĩ vừa giữ tay anh lại, “Có muốn ăn gì

không? Em mang lên.”

“Không cần đâu.” Anh lơ mơ nói, “Tiểu Manh, anh mệt

lắm.”

Đây không phải lần đầu Cố Chính Vinh nói câu ấy với

cô, nhưng lần này nghe xong Lăng Tiểu Manh lờ mờ sợ hãi, rồi lại nhớ tới buổi

tối hôm anh ngồi một mình trên ghế lái, dưới ánh trăng mắt anh nhắm nghiền,

không một tiếng động.

“Mệt lắm không? Nếu không khỏe, em xin nghỉ đưa anh đi

bệnh viện được không?”

Cố Chính Vinh mở mắt nhìn cô, trả lời thật nhanh, “Đâu

có. Mấy giờ rồi? Mười giờ anh phải tới công ty”.

Cô nhìn chiếc đồng hồ đặt trên tủ phía đầu giường ngủ

trả lời, “Bảy giờ.”

“Ngủ thêm chút nữa.” Lăng Tiểu Manh định nói phải đi

làm kẻo muộn, nhưng chẳng biết tại sao lại không nói được lời nào, ngoan ngoãn

nằm xuống.

Làm sao cô ngủ được nữa, nằm trong lòng Cố Chính Vinh

đầu cô là một mớ hỗn độn. Rồi cô rón rén nắm lấy tay anh, có phải anh ốm rồi

không? Nếu anh ốm thật, cô biết phải làm gì?

Lăng Tiểu Manh nghĩ ngợi một lúc, không nhịn được khẽ

cất tiếng hỏi: “Hay ăn chút gì có được không? Em nấu cháo rồi, múc một bát mang

lên cho anh ăn rồi ngủ tiếp nhé?”

Cố Chính Vinh vẫn nằm yên, nhưng miệng thoáng hiện nụ

cười. Tuy anh ngủ có phần mơ màng, nhưng lúc này thật ra đã ở trạng thái nửa

tỉnh nửa mơ, chỉ thấy mất hết sức lực, không muốn nhúc nhích.

Cố Chính Vinh lại mở mắt nhìn cô, mắt Lăng Tiểu Manh

mở thật to, nhìn anh đăm đăm, hỏi thêm lần nữa: “Anh ăn một ít rồi ngủ tiếp

được không?”

Anh vốn khỏe mạnh, ít khi có cảm giác lực bất tòng

tâm, nhưng lúc này có cô bên cạnh, anh lại không thấy mệt mỏi, chỉ thấy thật

sảng khoái.

Đây phải chăng chính là lý do ai cũng cần đến một

người? Một mình cũng có thể sống tốt, nhưng có đôi lúc khó tránh được cô đơn

yếu mềm, muốn tìm hơi ấm, muốn có người quan tâm.

Nhất thời cảm động, anh bỗng thấy áy náy.

Nhớ tới tối hôm đó, anh về nhà phát hiện không có một

ai, cô bắt máy ho sù sụ, nói mình vẫn đang trên đường về.

Lăng Tiểu Manh trở về, anh mới thấy tay cô có vết kim,

hóa ra cô bị sốt, một mình đến bệnh viện truyền nước. Khi ấy anh không hay qua

lại đây, một tuần chỉ gặp cô một, hai lần, cô ốm mấy ngày liền nhưng anh không

hề biết. Tối đó anh mất ngủ, nửa đêm nhìn cô nằm cuộn tròn một chỗ mà giận lắm.

Ở bên anh lúc nào cô cũng cẩn thận dè dặt, chỉ sợ làm

phiền anh, chuyện gì cũng lần mò tự giải quvết, dù bị ốm cũng không mở miệng

nhờ anh một câu. Khi ấy anh thấy giận lắm, giờ nghĩ lại thấy mình thật buồn cười.

Dường như sức lực dần trở lại, anh cúi đầu hôn cô, từ

bờ môi lên gò má, sau cùng áp lên tai cô khẽ đáp: “Không cần đâu, anh xuống nhà

ăn”.

Lăng Tiểu Manh yên tâm hơn một chút, nhưng đột ngột bị

anh hôn nên phát hoảng.

Nhưng do thói quen, cô hoàn toàn không có ý né tránh,

để anh hôn mình, lặng lẽ nghe lời anh nói.

Cô vẫn là người dậy trước, rèm cửa ở dưới nhà còn chưa

kéo, bên ngoài trời âm u, cảm giác nhất định sẽ mưa rất to.

Trong phòng bếp cô lấy bát đũa, cháo trong nồi vừa

chín tới, mở nắp ra khói bay nghi ngút, mùi gạo thơm thoang thoảng trong không

khí.

Lăng Tiểu Manh cúi đầu múc cháo, khói phả lên mặt,

muôi cháo hơi nghiêng, cháo trong bát hơi tràn ra ngoài, làm phỏng tay, ngón

tay cô co lại, bát cháo rơi thẳng xuống đất “choang” một tiếng.

Đồng thời cô nghe thấv tiếng động mạnh, “uỵch” một

tiếng. Lăng Tiểu Manh kinh hãi, chẳng để ý tới đống lộn xộn dưới chân, chạy ra

ngoài.

Cô dừng lại trước cầu thang, trước mắt là Cố Chính

Vinh. Anh đang ngồi trên cầu thang, một tay bám trên tay vịn, lúc này anh đang

đứng dậy.

“Anh sao vậy?” Lăng Tiểu Manh hoảng sợ, trấn tĩnh tới

lần thứ hai mới thốt lên thành lời, giọng run rẩy, bản thân còn không nghe rõ

mình đang nói gì.

Anh đã dứng lên, nhìn cô mỉm cười, trả lời thật nhanh,

“Không sao, khi nãy xuống gác anh bị hụt chân.”

Thật hiếm có, Lăng Tiểu Manh trả lời thật nhanh và dứt

khoát, “Có nghiêm trọng không? Chúng ta đi bác sĩ.”

Cố Chính Vinh nghe xong liền cười, “Thế này mà cũng

cần bác sĩ, vậy chắc ngày nào bác sĩ cũng bận chết mất”.

Lăng Tiểu Manh không giỏi tranh luận, cố gắng làm ra

vẻ nghiêm túc nhất rồi nhấn mạnh, “Phải đi chứ”.

Anh bước tới vuốt tóc cô, rồi đẩy nhẹ vai cô, “Còn

không ăn sáng mau? Cẩn thận không đến trễ, đi làm phải nghiêm túc.”

Ông chủ vẫn luôn là ông chủ, Lăng Tiểu Manh chỉ biết

cúi đầu.

Ăn sáng xong, họ xuống hầm để xe, ai lên xe người nấy,

Lăng Tiểu Manh người nhỏ xe nhỏ, đứng bên cạnh anh và xe của anh yếu thế thấy

rõ.

Lần lượt ra khỏi nhà, theo thói quen cô đi phía sau,

dừng đèn đỏ ở giao lộ, cửa sổ đã mở sẵn, cô nhìn sang bên anh, miệng mấp máy.

Cố Chính Vinh cũng quay cửa kính xuống nhìn sang, “Sao

vậy?

Vẻ mặt cô lo lắng, anh nhìn mà bật cười, đèn chuyển

sang màu xanh, trước khi nhấn ga anh đưa tay vẫy cô, “Tiểu Manh, lái xe cẩn

thận”.

Hai chiếc xe khác nhau một trời một vực, Cố Chính Vinh

phóng xe rất nhanh, chớp mắt đã biến mất ngay trước mặt cô, còn cô đi thẳng về

phía trước, trong đầu chẳng còn nghĩ được gì.

Nhưng hôm nay tâm trạng cô bất ổn. Hai bên cầu vẫn là

những khung cảnh quen thuộc hàng ngày, sau khi tới chỗ để xe, anh bảo vệ thân

quen tiến đến chào hỏi nhưng cô không nghe thấy gì.

Sắc trời sầm sì, lúc đi tới cầu dành cho người đi bộ

thì trời bắt đầu mưa, trên xe cô có ô, lúc ra kkỏi xe còn định mang theo, lúc

này mới phát hiện mình quên mất.

Mưa ngày hè, trên trời sấm chớp đùng đoàng, giọt mưa

đầu tiên rơi trước chân dường như cô thấy được cả những hạt cát nhỏ bị bắn ra

tung tóe, chỉ trong chớp mắt mà mưa đã như trút. Hầu hết mọi người đều mang

theo ô, chỉ mình cô tay không chạy vội vã, cô bỗng thấy mình thật khác biệt,

chẳng thể bước vào thế giới của người khác, điều duy nhất cô có thể làm là cắm

đầu bỏ chạy.

Lúc chạy tới công ty, toàn thân Lăng Tiểu Manh ướt

sũng, khi mở cửa luồng khí lạnh toát ùa vào mặt, lấy tay gạt nước mưa trên mặt,

cô khẽ hắt xì một tiếng.

Những người đồng nghiệp quen mặt bước tới lấy làm lạ,

“Không mang ô sao?”

Cô vẫn ôm mặt, đôi mắt to tròn lộ ra dưới những ngón

tay nhó xíu, lúc gật đầu đáp giọng có phần bực bội, “Ừ, quên mất.”

Lúc quay người bỏ đi, Lăng Tiểu Manh nghe thấy sau

lưng đâu đó có tiếng cười, bất giác cô bước vội, phòng Thiết kế không có mấy

người, sau khi chào hỏi mọi người cô bước vào phòng làm việc lau sạch đâu đấy

rồi ngồi xuống mở máy tính.

Lăng Tiểu Manh nhìn màn hình, tay gõ lên mặt bàn, tới

khi chạm vào điện thoại cô mới biết mình phải làm gì.

Nhấc điện thoại lên, đầu dây kia chuông kêu không biết

bao nhiêu lần, chẳng có người nhấc, tiếng ngắt máy tự động cuối cùng cũng vang

lên, Lăng Tiểu Manh đặt liền điện thoại xuống.

Cô bắt đầu làm việc, mới cầm bút lên đã thấy trong

lòng hoang mang chẳng biết phải làm gì trước.

Điện thoại bỗng reo lên, cô vội nhấc máy, đầu dây bên

kia có tiếng cười, “Tiểu Manh, sao rồi?”

Là Cố Chính Vinh, cô trả lời rất nhanh, “Không sao”.

Dứt lời mới thấy mình có vấn đề, cô nói thêm một câu. “Không phải, em định hỏi

xem anh tới hay chưa…”

“Tới rồi, nhưng ban nãy không ở trong phòng.” Hỏi gì

mà ngốc thế, anh khoái chí tiếp tục nói.

Nhưng cô thì không, cảm thấy mình thật vô vị, cô ôm

đầu.

“Này? Tiểu Manh?”

“Em vẫn nghe, anh bận ư, không có gì, không có gì.”

Lăng Tiểu Manh tay ôm điện thoại định kết thúc cuộc nói chuyện, Cố Chính Vinh

ngăn lại, thẳng thắn đề nghị, “Tối nay cùng ra sân bay đón nhé, anh đợi em ở

nhà hàng lúc tám giờ, có vấn đề gì không?”

“Không, không có vấn đề gì.” Lăng Tiểu Manh chỉ muốn

dập máy cho nhanh, dập máy rồi cô lại bắt đầu thẫn thờ.

Cùng nhau ra sân bay đón... Tại sao phải cùng ra sân

bay đón? Tại sao cứ bắt cô phải đối mặt với người phụ nữ đó? Rốt cuộc Cố Chính

Vinh muốn cô biết những điều gì?

Biết rồi thì làm sao? Sau đó, tất cả sẽ không còn như

trước sao?

Quá nhiều thứ hỗn loạn, đầu đau âm ỉ, cô nằm bò ra

bàn, tại sao lại như thế này? Tại sao mình lại nghĩ nhiều thế này?

Kỳ vọng thường kèm theo thất vọng, thất vọng thường

kèm theo đau khổ, trái tim giống như hạt mầm vùi dưới đất quá lâu, chỉ cần gặp

được chút ẩm ướt và ánh sáng là có thể nảy chồi bất cứ lúc nào.

Nảy chổi bất cứ lúc nào... cho dù kết quả có khiến cô

úa tàn, mãi mãi không thể vươn mình lên được nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...