Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều tối hôm đó, Lăng Tiểu Manh đứng trên

ban công với cái bụng rỗng sôi ùng ục, nhìn rất lâu, mãi cho tới khi màn đêm

buông xuống, đèn đường đã sáng. Cô nghĩ mình thật quá may mắn, nói không chừng

sau này ông trời cũng sẽ tiếp tục phù hộ cô, giúp cô gặp được người đàn ông rất

đỗi bình thường trước khi tuổi già ập đến. Tất cả mọi người đều muốn được ở bên

nhau trọn vẹn, nhưng có vài người chỉ cần một ngôi nhà, có sự an tâm bầu bạn,

hệt như những người đang ở dưới nhà kia.

*****************

Tất cả tuần tự từng bước, hàng ngày Lăng Tiểu Manh vùi

đầu chỉnh sửa bản thảo trong phòng Thiết kế, lúc lại đến chỗ ông Lý xem xét

tiến độ, thấy những thiết kế của mình mỗi ngày dần thành hình, mỗi khi lướt

ngón tay trên những đường nét nuột nà của những thiết kế đó, cô đều thấy hân

hoan, ấm lòng lại.

Bùi Gia Tề vẫn phải làm việc, cũng không phải ngày nào

cũng tới, thỉnh thoảng đột ngột chạy tới gặp cô, cầm tờ bản thảo là hai người

có thể trò chuyện cả ngày.

Sau này đến cả Tề Cách Cách cũng biết được chỗ này, có

lần cùng Bùi Gia Tề đến thăm, nói chuyện ầm ĩ suốt nửa ngày, lúc sắp đi còn kéo

cô cùng dự party, bị từ chối thì bộ dạng ủ rũ đau khổ. Cuối cùng không cưỡng

lại được Tiểu Manh buộc phải đồng ý, gương mặt Tề Cách Cách chớp mắt đã sáng

bừng lên.

Sau đó Tề Cách Cách năng tới hơn, dù gì cô ấy cũng học

thiết kế, lúc rỗi rãi thì tới nghỉ ngơi, thậm chí có lúc còn ôm cả

máy tính tới làm bài tập, ngồi xuống là hết cả ngày, có lần đột nhiên nhắc tới

Cố Chính Vinh, nói ông chủ cũ của cô đột nhiên ra nước ngoài cô có biết không?

Mọi người đều đồn đãi không biết có phải anh sắp bị hạ bệ hay không, mà biến

mất đột ngột như thế.

Lúc ấy cô đang cúi đầu vẽ một giá sách hình chữ Z trên

bản thảo, trượt tay, nét bút đang vòng sang trái đột nhiên run rẩy gạch sang

phải, Tề Cách Cách thấy vậy có phần ngạc nhiên, “Tiểu Manh, giá sách thế này

đâu có đứng được?”. Cô không ngẩng đầu, ra sức xóa, vừa xóa vừa nói: “Không

đứng được, là tôi vẽ sai”. Tề Cách Cách không nghi ngờ, lập tức quên luôn chủ

đề đang nói, tiếp tục nhiệt tình hăng hái. Thực ra Lăng Tiểu Manh rất ngưỡng mộ

cô gái này, Tô Ngưng và Tề Cách Cách đều rất tốt, làm việc gì cung hăng hái

nhiệt tình, giậm chân là xuất phát, cho dù dưới bóng chiều tà cũng thấy trên

mình họ ánh dương tỏa ra chói lóa.

Có những lúc không đừng được cô lấy mình ra so sánh

với họ, rồi lại thấy mình thật khác thường. Tuổi tác không hơn kém nhau là mấy,

người ta như cây xanh vươn mình mạnh mẽ dưới nắng sớm, còn cô giống như hạt mầm

cỏ trong khe núi, đơn độc sinh tồn trong kẽ đá, tất cả sinh lực đều dồn vào

nuôi dưỡng cơ thể, dốc sức nắm lấy từng giọt nước, từng chút dinh dưỡng, cho dù

tất cả những thứ đó đối với cô đều rất xa xôi.

Hạt mầm cỏ trong khe núi, cuối cùng cũng có thể ra lá,

thi thoảng khi ánh nắng ào tới, còn lo mình sẽ bị khô héo, nên không thể không

co mình lại, náu ở nơi thấp nhất có thể.

Đương nhiên rồi, ngoài hai người con gái này, cuộc

sống của cô còn có Bùi Gia Tề, thời gian quen nhau lâu dần, cô càng lúc càng

thấy anh ngoài vẻ điển trai khiến người ta kinh động, cũng chỉ là một người con

trai bình thường. Yêu thích nghệ thuật, nói chuyện rất hợp với cô, cũng giống

như Tề Cách Cách, sinh ra đã thuận buồm xuôi gió chưa từng gặp phải trắc trở

gì, do đó cái nhìn về cuộc đời, về người khác hoàn toàn sáng lạn.

Trong mắt họ, sự nhút nhát, nhu nhược, mải miết siêng

năng của cô thật đáng yêu nhưng trong lòng Lăng Tiểu Manh rất rõ, đó là bởi

trong thế giói của họ cô là một ngoại lệ. Trên đời này có biết bao cô gái bình

thường như cô, rất nhiều người chỉ lặng lẽ sống cho hết cuộc đời mình.

Ngày tháng trôi như dòng nước, phẳng lặng mà nhanh

chóng. Cô ra sức đoạn tuyệt tất cả những mối quan hệ đã có trước kia, đổi số

điện thoại, xóa sạch danh bạ, tìm một căn nhà nhỏ, mang theo những thứ đồ gọn

nhẹ dọn đến.

Thượng Hải là thành phố vô cùng rộng lớn, nhưng đối

với những người năng lực không có hoặc dưới trung bình thì dù ở đâu cũng chẳng

thể ở lâu. Cũng may hai năm trước cô đã có dự định, mỗi tháng để riêng những

khoản không tiêu gì, cứ thế để dành dần dần, thuê một căn nhà khi đó vẫn nằm

trong khả năng của cô.

Nhưng Tô Ngưng không đành lòng, ở cùng cô vài hôm đã

quen phòng ốc sạch sẽ, trước khi ngủ có đồ ăn khuya, sáng sớm dậy có bữa sáng

trước mặt quả là những tháng ngày tươi đẹp, nên khi Lăng Tiểu Manh thu xếp hành

lý cô luôn đứng bên cạnh với bộ mặt đau khổ.

Nhưng Lăng Tiểu Manh tự nhiên cũng có cách kiên quyết

khác hẳn người thường, sau cùng vẫn xách hành lý dọn tới căn phòng nhỏ mới

thuê. Hôm đó là Chủ nhật, ngoài Tô Ngưng cô không thông báo cho ai, cân nhắc

tới việc giao thông thuận tiện, cô thuê căn phòng ở trung tâm thành phố, nằm

trong một tòa nhà kiểu cũ, còn có thang máy lồng thời Trương Ái Linh, nhưng đã

được cải tạo thành chiếc thang máy nhỏ, rất thuận tiện.

Cô ở tầng ba, căn phòng rất nhỏ, nhưng ngăn nắp sạch

sẽ, chủ nhà là một cặp vợ chồng già hiền lành, vừa nhìn thấy cô đã rất vừa

lòng, lúc bàn chuyện thuê nhà cũng rất thoải mái.

“Thu xếp xong đâu đấy cũng tới gần tối, cô đứng trên

ban công nhỏ ngắm hoàng hôn, trên trán có mồ hôi, cô đưa tay quệt.

Chiều mùa hè, ánh hoàng hôn màu cam, xung quanh không

một gợn mây, bầu trời như một vũng nước đục mờ, những công trình kiến trúc nối

tiếp nhau bập bềnh như sóng cả, cửa sổ ngoài ban công đều mở tung, trời vẫn rất

oi bức. Tay nắm lấy lan can cô hít thở thật sâu, trong không khí có đủ mọi loại

mùi vị, mùi cá chép kho thịt, mùi rau xào còn cả mùi măng xào thịt, ngào ngạt

hương thơm.

Dưới gác mọi người bước vội vã, còn cả những bà vợ tay

xách nách mang đủ loại túi thức ăn từ chợ trở về, gặp hàng xóm, liền đừng bước

hỏi thăm dăm ba câu thường nhạt, rồi ai về nhà nấy.

Ngả người trên ban công cô thất thần từ lúc nào không

hay, hóa ra đây mới là cái đẹp thực sự của thành phố này, còn cô một mình ngồi

trên căn gác cao cô đơn lạnh lẽo, nên mãi mãi không bao giờ thấy được.

Chiều tối hôm đó, Lăng Tiểu Manh đứng trên ban công

với cái bụng rỗng sôi ùng ục, nhìn rất lâu, mãi cho tới khi màn đêm buông

xuống, đèn đường đã sáng. Cô nghĩ mình thật quá may mắn, nói không chừng sau

này ông Trời cũng sẽ tiếp tục phù hộ cô, giúp cô gặp được người đàn ông rất đỗi

bình thường trước khi tuổi già ập đến. Tất cả mọi người đều muốn được ở bên

nhau, được yêu nhau trọn vẹn, nhưng có vài người chỉ cần một ngôi nhà, có sự an

tâm bầu bạn, hệt như những người đang ở dưới nhà kia.

Chỉ có điều khi cô đang nghĩ vậy thì đột nhiên thấy

trước mắt mình hình ảnh, những ngón tay lạnh băng của Cố Chính Vinh, bờ môi ấm

mềm, còn cả cặp lưỡi quấn quýt lấy nhau...

Cô quay người trở vào trong, không bật đèn không kéo

rèm cửa. Ánh trăng dần lên, nhưng ban công vừa nhỏ vừa hẹp, nên ánh trăng chỉ

có thể dừng ở trước cửa, chẳng thể vào bên trong.

Căn phòng trống không, Lăng Tiều Manh đứng trước sô

pha đưa tay vuốt má, lạnh băng, môi có vị mằn mặn, nhấp thêm lần nữa thấy có vị

đắng.

Ngày hôm sau Lăng Tiểu Manh dậy từ sớm tinh mơ, cùng

Tô Ngưng tới trung tâm triền lãm quyết định mẫu bài trí trên bục triển lãm. Họ

nói chuyện dọc đường, được một nửa thì điện thoại Lăng Tiểu Manh reo lên, Bùi

Gia Tề nói anh sắp tới chỗ ông Lý, hỏi cô có cần gì không.

Lăng Tiểu Manh nói mình và Tô Ngưng đang trên đường

tới trung tâm triển lãm, không cần gì cả và cảm ơn

Tô Ngưng và cô đã quá quen nhau, lúc này ngồi bên cạnh

liền chau mày, vừa lái xe vừa tẩy não cho cô.

“Tiểu Manh à, không phải tôi đã nói với cô, anh chàng

họ Bùi kia rất tốt với cô, người đàn ông như thế kiếm ở đâu ra? Nếu là tôi, đã

vồ lấy từ lâu rồi.” Lăng Tiểu Manh ngồi cạnh im lặng không nói, hai tay mân mê

viền túi, sau cùng tới khi Tô Ngưng sốt ruột không thể đợi câu trả lời lâu hơn

được nữa, cô mới nói, “Tôi không nghĩ nhiều đến thế”. Tô Ngưng nghe xong liền

nhe răng, trợn mắt lên nhìn cô rồi nói, “Đừng nói với tôi là cô vẫn còn nhớ

chuyện trước kia đây nhé, sắp được hai mươi ngày rồi, chúng ta là phụ nữ hiện

đại, giã từ quá khứ mất hai tuần là nhiều lắm rồi, đã hiểu chưa?”. Câu nói này

thật quen, trước đây cô cũng đã từng nghe. Khi Cố Chính Vinh cất lời, giọng rất

chắc chắn, đi tìm chút phong vị tương tự cũng không được, dường như chỉ có anh

nói mới khiến cô không nghi ngờ gì cả.

Cô không biết người khác phải mất bao lâu để quên đi

một người đàn ông, nhưng đổi với cô, cố quên chính là khi ngoái đầu nhắm chặt

mắt lại, rồi sau đó mở mắt nhìn về phía trước.

Con đường này dài biết mấy, cũng không thể ngoảnh đầu,

nhìn lại thì có ích gì, dùng cách khác để quên thôi.

Thế này cũng tạm gọi là quên, quay sang nhìn Tô Ngưng

còn đang đợi câu trả lời, Lăng Tiểu Manh mỉm cười, rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Tới trung tâm triển lãm, Lăng Tiểu Manh ngắm khu vực

quy định một cách cẩn thận, bản vẽ sơ bộ đã được tính toán đâu vào đấy, cô cầm

trên tay đo đạc kỹ lưỡng, nghĩ xem làm thế nào để trưng bày số gia dụng kia sao

cho thật hoàn mỹ.

Tô Ngưng đứng bên nghe điện thoại không ngừng, giọng

vừa gấp vừa nhanh, khiến người nghe có cảm giác triền miên không dứt. Rồi đột

nhiên, Tô Ngưng im lặng, Lăng Tiểu Manh đang cúi đầu chỉnh sửa bản vẽ, sự yên

tĩnh này khiến cô ngạc nhiên, ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông đang đi

thẳng về phía mình.

“Trùng hợp vậy, Tô tiểu thư, Tiểu Manh, hôm nay tới

xem bục trưng bày ư?” Người đàn ông ấy dáng vẻ nho nhã, lúc nói chuyện một tay

đút túi quần, ngón cái lộ ra, trắng và thon dài.

Là Đổng Diệc Lỗi, Tô Ngưng lập tức rơi vào thế phòng

vệ, mắt nheo lại, Lăng Tiểu Manh lại là người trả lời, “Đúng vậy, trùng hợp

thật”.

Đổng Diệc Lỗi có dẫn theo nhà thiết kế tới, công việc

cần làm buổi tối rất nhiều, anh vừa bàn bạc xong xuôi với người phụ trách trung

tâm triển lãm đang chuẩn bị đi, thì không ngờ lại trông thấy Lăng Tiểu Manh,

còn chưa bước tới, trong lòng đã vui mừng khôn xiết.

Thực ra anh đã tìm cô từ lâu, từ sau lần bất ngờ bắt

gặp, Lăng Tiểu Manh gần như biến mất, công ty cũ nói cô đã nghỉ việc, hỏi người

khác cũng không được, chắc chắn Tô Ngưng biết, nhưng nếu thử thăm dò cô gái như

quả ớt nhỏ này, anh đoán chưa kịp mở miệng đã bị cắt cho tóe máu chuyện cũng

theo đó mà gác lại.

Nhưng một khi đã ở trong một ngành, cô ấy còn có thể

chạy được đi đâu? Do đó sau này anh quyết đợi cho tới khi cô tự mình xuất hiện,

nếu không hôm khai mạc triển lãm thế nào cũng gặp được.

Quả nhiên, ngay tuần đầu tiên, ngày thứ mười lăm, tại

đây, anh lại gặp được cô.

Gần một tháng không gặp, Lăng Tiểu Manh vẫn mặc chiếc

phông trắng đơn giản, đứng đó cúi đầu vẽ, lúc ngẩng đầu nhìn anh lông mày cũng

chẳng buồn động đậy.

Còn chưa đáp anh đã thấy kinh ngạc, lần trước khi gặp

cô còn là cô gái nhút nhát ít nói như trong ký ức anh, nhưng khi nãy lúc cô

ngẩng đầu liếc nhìn, vẻ mặt cô khách sáo mà xa cách, như thể trước mắt cô chi

là một khách qua đường.

Sau khi kinh ngạc, anh bắt đầu thấy bứt rứt, Lăng Tiểu

Manh, em có thể dùng muôn ngàn cách để cho anh thấy nỗi oán hận của em, nhưng

xin em đừng dùng cách này, tuyệt đối không.

Tô Ngưng đã tiến lên phía trước, đứng chắn trước mặt

anh chẳng tìm được lời gì để nói, nói bừa vài câu, rồi lại nhìn Lăng Tiểu Manh

nói: “Tiểu Manh, anh có vài việc muốn nói riêng với em, có được không?”.

“Nói chuyện riêng? Đổng tiên sinh, anh không buồn giữ

thể diện cho tôi đến thế sao, tôi còn sống sờ sờ đây, ngay trước mặt tôi anh

còn muốn nói chuyện riêng sao? Ha ha.” Tô Ngưng cướp lời, tuy cười nhưng ánh

mắt sắc lẻm. « lời, tuy cười nhưng anh mat sac lẻm.

Đổng Diệc Lỗi cố tránh ánh mắt của cô, mỉm cười nói,

“Thật ngại quá Tô tiểu thư, tôi chi muốn hàn huyên cùng bạn cũ thôi mà”.

Nói đoạn Đổng Diệc Lỗi nhìn sang Tiểu Manh, “Tiểu Manh

đầu tháng anh vô tình trông thấy một cô gái trông rất giống em ở khu nhà ngay

gần công ty em, cũng đi chiếc PoLo màu đen, em nói xem có thú vị không?”.

“Thật sao?”, hỏi tới mình, Lăng Tiểu Manh không thể

không ngẩng đầu, trả lời một câu bâng quơ.

“Đúng vậy.” Có vẻ Đổng Diệc Lỗi vẫn còn rất hứng thú,

“Còn có điều thú vị hơn, khi ấy có người tới đón cô ta, người đàn ông đó nói ra

chúng ta đều biết, em có muốn đoán xem anh ta là ai không? À, Tô tiểu thư có

muốn đoán cùng không?”.

Tô Ngưng không nhịn được, quay mặt đi mắt long lên

sòng sọc, “Vớ vẩn”.

Nhưng Lăng Tiểu Manh thì nghe rõ mồn một, lúc này dừng

tay rồi quay sang, nhìn thẳng vào anh ta.

Lăng Tiểu Manh nhìn thấy ánh mắt đăm đăm của người đàn

ông này nhìn mình, trong đó cả trăm cả ngàn từ muốn nói, nhưng trong mắt cô chỉ

thấy có sự bất lực.

“Tô Ngưng, tôi và Đổng tiên sinh nói riêng với nhau

vài câu rồi sẽ trở lại, cô đợi chút nhé.”

Tô Ngưng kinh ngạc, nhưng Lăng Tiểu Manh đã bắt đầu đi

ra chỗ khác, Đổng Diệc Lỗi so vai rồi cười, đoạn giải thích, “Thật ngại quá Tô

tiểu thư, tôi và Tiểu Manh là bạn cũ hiếm khi gặp nhau nên chỉ muốn hàn huyên

đôi chút”.

Họ đi tới khu giếng trời, trung tâm triển lãm được xây

dựng theo hình tròn, gần giếng trời có một vườn nhỏ, hè đến hương hoa bay ngào

ngạt, khu vườn có cả cây cối, cành lá rủ xuống giơ tay là với được, dáng vẻ rất

đỗi thân thiện.

“Anh muốn nói với tôi cái gì? Nói đi.” Lăng Tiểu Manh

dừng bước rồi quay đầu lại.

Đổng Diệc Lỗi đi sau, vẻ mặt ngẩn ngơ, anh không nhớ

Lăng Tiểu Manh đã từng đi phía trước mình, trước giờ cô thường đi cạnh anh, tay

anh nắm chặt tay cô, mỗi khi nghiêng đầu là thấy mái tóc đen bóng mượt của cô.

“Tiểu Manh, anh vẫn chưa hỏi em, hai năm nay em sống ở

đâu? Sống cùng với ai?”

“Có cần thiết không? Tôi nhớ lần trước anh nói mình đã

nghe ngóng được, tôi là người nổi tiếng một mình đi đi về về, không có lấy một

người bạn.” Cô bẩm sinh giọng nói đã kéo dài, vốn câu trả lời rất dứt khoát,

nhưng từ miệng cô phát ra lại nghe như khúc ca rộn ràng.

“Đúng, em nổi tiếng đi về một mình, nhưng trên đời này

làm gì có ai một mình đi về. Một người không bạn bè mà lại có thể lên được vị

trí thiết kế trưởng của một công ty lớn trong vòng hai năm, nói thật, ngay từ

đầu anh đã thấy chuyện này rất lạ kỳ.”

“Giờ tôi đâu còn ở đó.”

“Anh đã nghe nói. Chẳng phải em từ chức sao? Vậy cũng

tốt, đến chỗ anh đi, lời đề nghị của anh lần trước vẫn còn hiệu lực, thế nào?”

“Đổng tiên sinh, tôi nhớ lần trước tôi đã từ chối, anh

quên rồi sao?”

“Đó là lần trước, giờ em vẫn muốn từ chối sao?”

“Tại sao không? Tôi chẳng thấy có lý do đặc biệt nào

để nhận lời anh.”

Tại sao cô ấy có thể nói với mình bằng thứ giọng đó?

Trước mặt cô, dường như Đổng Diệc Lỗi chỉ là một kẻ qua đường chẳng liên quan,

dừng chân buông vài lời tùy tiện, chẳng có chút hứng thú, muốn kết thúc cho

nhanh.

Đổng Diệc Lỗi cuống quá, cuối cùng cũng nói thẳng, “Cố

Chính Vinh đã đi rồi, em còn nghĩ gì? Chẳng lẽ chỉ hai tuần ngắn ngủi, mà em đã

tìm được người mới?”. Lăng Tiểu Manh gần như đã đoán được anh ta sắp nói gì,

chỉ không ngờ là Đổng Diệc Lỗi lại thẳng thắn đến thế, hai mắt mở to, cô nhìn

anh ta không nói.

Anh ta vẫn không buông tha, “Để anh đoán nhé, là Bùi

Gia Tề? Lăng Tiểu Manh, người đàn ông đó có thể đem lại cho em điều gì tốt đẹp?

Em và anh ta đến đâu rồi?”.

Họ nhìn nhau trong vườn hoa rực rõ, ký ức về một người

thanh niên cao gầy với nụ cười thẹn thùng đã đi vào dĩ vãng. Cô biết mỗi ngày

đều có những người mất đi mối tình đẩu, mỗi ngày đều có người tạm biệt quá khứ.

Với nỗi đau mình thấy bi thảm đến kinh thiên động địa khiến cuộc đời tan nát,

trong mắt người khác chẳng qua chỉ là một bước để trưởng thành.

“Tôi không biết anh đang nói cái gì.”

“Lăng Tiểu Manh, đừng giả bộ nữa có được không? Không

có anh ta, em có thế đứng ở nơi này không?”

Nhìn anh ta lần sau cùng, Lăng Tiểu Manh quay đầu bỏ

đi.

Anh ta túm lấy tay cô, “Chẳng phải Cố Chính Vinh đã đi

rồi sao? Đến một người đàn ông có gia đình em còn cần, tại sao không chịu nghĩ

tới việc trở về bên anh?”.

Tâm trạng này cô hiểu, tôi có thể vứt bỏ cô, nhưng khi

tôi muốn nhặt lại, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, đừng để tôi

phải tốn quá nhiều công sức.

Cô hiểu chứ, nhưng tới giờ khi nó xảy đến với mình,

cho dù đang ở trước mặt, nhưng cô vẫn thây mơ hồ như trong một giấc mơ.

Trong mơ có tuổi xanh tươi đẹp của mình, còn có anh

bên cạnh, khi đó thế giới thật hoàn mỹ, nhưng sau đó, tất cả tan biến như mây

khói.

Nếu tan biến như mây khói thì đã tốt, giờ đây vẫn

gương mặt ấy nhưng cô hoàn toàn thấy xa lạ, cứ đứng mãi trước mắt quanh quẩn

không dời.

“Nói hết chưa? Tôi phải đi rồi, Tô Ngưng còn đang đợi

ngoài kia.” Anh vẫn không buông tay, Lăng Tiểu Manh ra sức giằng lại, bên tai

bỗng nghe tiếng bước chân vội vã, một bóng người lao tới trước mặt, kéo Đổng

Diệc Lỗi lại.

Người chạy tới là một cô gái ăn mặc rất hợp thòi

trang, Lăng Tiểu Manh sau khi được cứu, xoa cổ tay nhìn lại, thấy người này rất

quen, nhưng trong lúc này không nghĩ ra được là ai.

Cho tới khi Đổng Diệc Lỗi gọi tên cô ta, “Thương Tử

Kỳ, cô lại chạy ra đây phát điên gì thế?”.

Nhớ ra rồi, đây là Thương Tử Kỳ, thiên kim tiểu thư

của ông chủ công ty cũ của cô trước đây, không, phải là thiên kim tiểu thư của

ông chủ công ty trước trước nữa.

Rồi hai người họ bắt đầu cãi nhau. Lăng Tiểu Manh

chẳng muốn nhìn thêm dù chỉ một lần, quay người bỏ đi nhưng một tiếng hét phía

sau cô vọng đến, “Có phải là cô ta? Có phải vì cô ta không?”.

Tiếng hét thất thanh, nhưng chẳng cách nào khiến Tiểu

Manh chú ý, cô bắt mình không được lấy tay bịt tai, bước nhanh dần bỏ đi.

Cô không có tính hiếu kỳ, chẳng muốn nhiều chuyện làm

gì, tất cả đều chẳng liên quan đến cô, Thượng đế xin người hãy để con biến đi

thật nhanh.

Đương nhiên, sự việc sau đó lại chứng minh một lần

rằng những việc không như ý trên đời này chiếm đại đa số. Mới bước tới cửa phía

sau đã có người chạy lại, Lăng Tiểu Manh đã có kinh nghiệm, lần này lúc quay

người cô nhanh chân lùi lại một bước rồi mới ngước lên nhìn.

Quả nhiên là Thương Tử Kỳ, nhìn vội một lượt cô thấy

mình đã không còn quen người con gái này. Tuy trong ký ức cô ta chỉ là một bóng

hình mơ hồ, nhưng dáng vẻ luôn vênh váo tự đắc, cằm hơi nghếch lên, lúc lướt

qua người cô không bao giờ thèm để mắt tới, sao có thể giống như bây giờ, nhìn

xoáy vào cô, như muốn đóng hai lỗ lên trên người cô?

Lăng Tiểu Manh chưa từng mong đợi người khác nhìn mình

với ánh mắt đó, nhất là Thương Tử Kỳ.

Hai năm trước cô ta cùng Đổng Diệc Lỗi quấn quýt bên

nhau, luôn cố ý đi qua trước mặt cô, tất cả mọi người xung quanh đều yên lặng

chứng kiến, cười khẩy chờ màn kịch hay sắp được diễn, rõ ràng mọi người đều

lẳng lặng làm việc của mình, nhưng trong ký ức của cô lại là tiếng hoan hô đang

được kìm nén.

Cơn giận bộc phát được kìm nén trong câm lặng, mỗi lần

phải khó khăn lắm Lăng Tiểu Manh mới giấu được cảm xúc của mình, mặt không biến

sắc cô không làm được, trong lúc ngập ngừng do dự cô chỉ biết mỉm cười.

Chỉ là để che giấu bản thân, lúc cười cô tự nhiên nhìn

về phía trước, nhưng trước mắt chỉ thấy mọi thứ mơ hồ, sau này khi ốm, lúc nào

cũng nhìn chăm chú về một hướng, thực tế là nhìn cũng như không.

Thương Tử Kỳ đứng đó nín thở nhìn cô. Đây Lăng Tiểu

Manh, cô biết cô gái này, cô gái cô không bao giờ để tâm đến.

Hai năm trước cô dễ dàng cướp đi Đổng Diệc Lỗi từ tay

cô gái như chú chuột nhỏ này, chiến thắng chẳng mất chút sức lực, nên đến cả

việc Lăng Tiểu Manh biến mất từ khi nào cũng chẳng mấy để tâm.

Hai năm không gặp, dường như cô gái này chẳng có gì

thay đổi, cô ta vẫn rón rén như thế, dáng vẻ như hạt cát, hạt bụi trên mặt đất

chẳng ai nhìn ra. Nhưng tại sao trời đất lại đảo lộn, người đàn ông vẫn luôn

bên mình lại luyến lưu với người con gái thế này, phẩy tay một cái đã quẳng cô

vào nơi cô đơn lạnh lẽo?

Cô không tin, cho dù khi nãy có tận mắt chứng kiến hai

người họ quấn quýt bên nhau, cô vẫn không tin!

Cô gái này, nhìn thế nào cũng không đáng để coi trọng,

cô ta dựa vào đâu?

Thương Tử Kỳ chẳng phải con nhà quyền thế, nhưng gia

đình giàu có, được cha mẹ nhất mực yêu thương, từ trước tới giờ chưa bao giờ

phải chịu sự hắt hủi thế này, trong cơn cuồng nộ, cười nhạt thốt ra mấy chữ,

“Lăng Tiểu Manh, cô giỏi lắm”.

Thật đúng là... tôi có thế bao giờ. Kể từ lúc ở bên Cố

Chính Vinh, Lăng Tiểu Manh đã từng nghĩ rồi sẽ có ngày tương tự thế này xảy đến

với mình, thỉnh thoảng nằm mơ cô cũng thấy. Nhưng vì hình tượng của vợ con Cố

Chính Vinh quá thuần khiết, thái độ của cô ấy với cô vẫn luôn cổ quái, chẳng có

thời gian để tưởng tượng, trong mơ cảnh vợ anh mắng chửi cô là đồ hạ lưu, đê

tiện đều rất mơ hồ, gần như chẳng cỏ cách nào tưởng tượng được.

Thật không ngờ những việc mình vốn tưởng tượng sau cùng

cũng thành hiện thực, hiện thực thì có thành, nhưng nhân vật chính biến mất, tự

dưng lại nảy ra cô Thương Tử Kỳ tám năm trước chẳng có chút liên quan.

Lăng Tiểu Manh toan mở miệng giải thích, lại thấy càng

giải thích thì càng đổ thêm dầu vào lửa, chần chừ mất một giây, phía sau có

giọng nói sang sảng vọng đến, “Thưa cô, cô đừng nhầm lẫn thế có được không,

nhìn cho rõ rồi hẵng nói”.

Là Tô Ngưng, Lăng Tiểu Manh thở hắt ra, quay đầu lại

thì thấy mắt Tô Ngưng long lên sòng sọc.

Tô Ngưng chạy tới, nhưng mới chỉ quan sát qua đã thấy

tình hình đổi khác, lại là người rất biết tầm quan trọng của việc lấy khí thế

làm đầu, nên mấy bước sau cùng cô bước chân chậm dần, bước từng bước vững chắc,

lời nói cũng sắc bén hơn mấy phần.

“Cô là ai?” Thương Tử Kỳ cũng chẳng phải vừa, nhất

thời tức tối nên có phần mất bình tĩnh. Lúc này bỗng nhiên xuất hiện thêm người

lạ, bộ dạng thường thấy lại xuất hiện giọng nói lạnh tanh.

“Tôi? Tôi phải hỏi cô là ai mới đúng! Đến thăm quan à?

Nhưng bây giờ triển lãm vẫn chưa mở.” Tô Ngưng vốn nói chuyện nhanh, lúc này

càng ngắn gọn, giống như trận gió lạnh thổi qua.

“Triển lãm thì có gì đáng xem? Tôi tới là để coi cô

gái “hảo hạng” bị người ta đá một lần nhưng không cam tâm, hai năm sau lại xuất

hiện như bóng ma để cướp người đàn ông đó lại, cái đó mới hay, cô có hiểu

không?”

T6 Ngưng thấy lờ mờ không hiểu đang suy nghĩ, thì lúc

này Đổng Diệc Lỗi đã chạy tới, lông mày nhíu chặt giọng lạnh lùng, “Thương Tử

Kỳ, chúng ta ra ngoài nói chuyện”.

Đôi môi Thương Tử Kỳ đỏ chót vều lên như dùng loại son

bóng rẻ tiền, thực sự không hợp với gương mặt trang điểm kỹ càng của cô ta. Có

thể tưởng tượng một khi lên cơn tức giận, thì dù phấn nền có tốt đến mấy cũng

không giữ được cơn thịnh nộ đang bùng cháy.

Tô Ngưng đưa mắt nhìn Thương Tử Kỳ rồi lại nhìn Đổng Diệc

Lỗi, bị người ta đá một lần, hai năm sau lại muốn cướp anh ta trở lại... Chẳng

có nhẽ nhân vật nam chính từ mồm con mụ điên này chính là người đàn ông đó?

Tô Ngưng gần như đã hiểu, rồi lại thấy thật vô lý, tay

chỉ thẳng về phía Đổng Diệc Lỗi.

“Cô nói…anh ta?”

Lăng Tiểu Manh đứng bên cạnh nói: “Tô Ngưng, chúng ta

đi thôi”.

“Muốn đi? Bị nói trúng rồi là đòi đi sao? Không muốn

người khác biết mình là hạng người đó đúng không?” Thương Tử Kỳ tiếp tục nói.

Tô Ngưng vốn đã định đi, lúc này lại không động đậy,

quay đầu nhìn hai người kia một lượt, “Thưa quý cô, loại người này cô thích thì

thôi, nhưng đừng tưởng cả thế giới này cũng có con mắt như cô chứ”.

“Vừa rồi tôi tận mắt chứng kiến hai người họ lôi lôi

kéo kéo, còn nữa, ở đây đến lượt cô nói chuyện sao?”, Thương Tử Kỳ lại hất hàm,

nhìn Tô Ngưng mắt lạnh tanh.

“Tô Ngưng, chúng ta đi thôi.”

“Lôi lôi kéo kéo? Tôi thấy khi nãy cô hoa mắt thì có!

Nếu không chẳng may đúng lúc nhìn thấy Đổng tiên sinh động tay động chân với

Tiểu Manh chúng tôi, người khác thì tôi cũng chẳng nói gì, nhưng anh ta sao?

Đừng làm người ta chết cười chứ!”

“Cô nói ai động tay động chân? Nói chuyện phải biết

chú ý chút, đừng sỉ nhục người khác.”

Khi nãy còn căm hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng lúc

này đột nhiên Thương Tử Kỳ như con thú bị tấn công liền xù lông, vùng lên dữ

dội.

Tô Ngưng lắc đầu, quay sang thở dài, “Tiểu Manh, thực

sự phải để họ trông thấy người đàn ông theo đuổi cậu ở đẳng cấp nào, nếu không

lại huênh hoang tới nực cười thế kia”.

“Đừng có đùa, nếu có người muốn cô ta, cô ta còn tự

mình chạy đi cướp người yêu cũ về làm gì?”

Vốn đã định đi, nghe câu đó cả Lăng Tiểu Manh và Tô

Ngưng đều quay đầu lại, vẻ mặt thay đổi hoàn toàn.

Lăng Tiểu Manh còn khá kín đáo, những lời Tô Ngưng nói

khi nãy cô không thật đồng tình, vốn định lặng lẽ ra ngoài rồi mới nói chuyện

với Tô Ngưng, giờ đây khi nghe thấy những lời này của Thương Tử Kỳ cô thực sự

không thể tin nổi, nhìn cô ta đầy vẻ kinh ngạc.

Tô Ngưng khá thẳng thắn, trong bụng nghĩ thế nào đã

hiện rõ trên mặt, đúng ba chữ: Đồ ngu xuẩn!

Làm người có thể đề cao bản thân, có thể coi mình là

trung tâm, nhưng cũng không thể huênh hoang tới mức này chứ? Có thể coi đây là

nguyên nhân khiến cô ta và Đổng Diệc Lỗi có thể ở cùng nhau, hai người này rõ

ràng quá hợp!

Sau cùng Thương Tử Kỳ bị Đổng Diệc Lỗi kéo đi. Tô

Ngưng không nhịn được, gườm gườm nhìn theo bóng người họ, Lăng Tiểu Manh đứng

bên cạnh đang định mở miệng nói liền bị cô chặn lại, “Đừng nói nữa Tiểu Manh

chẳng phải thời trẻ tuổi bồng bột gặp phải thằng khốn sao? Phụ nữ chúng ta phải

hướng vể phía trước”.

chút, nói thực cô không biết tại sao Tô Ngưng lại kích

động tới vậy. Hai người họ thực sự gần đây rất hợp nhau, nhưng Tô Ngưng là cô

gái lớn lên ở thành phố, theo lý mà nói cho dù có muốn bênh vực kẻ yếu như cô

thì cũng không thể qua mặt với người trong giới mình thường hay gặp.

“Nhìn tôi làm cái gì? Làm việc làm việc.” Chẳng để tâm

cô đang nghĩ điều gì, Tô Ngưng giơ tay xem đồng hồ, roi tiếp tục hùng hổ bước

đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...