Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Con người là loài động vật đáng thương,

chẳng có lúc nào là không muốn được ôm và hôn. Tuy những thứ đó không là mãi

mãi, vậy cô sẽ lùi lại để có được lần khác, lấy chiếc ghế này để thỏa mãn bản

thân.

Đường cong hoàn mỹ, chất liệu bằng da, tuy

không có hơi ấm, nhưng ngồi thật lâu, hơi ấm của mình cũng khiến nó dần ấm lên.

Nhắm mắt vào là có thể tưởng tượng, tưởng tượng mình vẫn đứng dưới ánh trăng

tối hôm đó, bàn tay được kéo lại, cơ thể chìm trong vòng tay anh, ngẩng đầu

nhìn vầng trăng trên cao, đâu đó điểm xuyết màu ghi nhạt, càng trở nên trắng

trong.

*********************

Ngày hôm sau, Lăng Tiểu Manh tỉnh dậy trong tiếng ve,

căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng, cửa sổ là những tán phượng, rợp một màu xanh

đậm.

Khi mở mắt cô rên lên một tiếng, do mắt gặp phải ánh

sáng rất đau và rất, nhất định là do tối qua khóc quá nhiều.

Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ hóa ra tất cả đều là

thật, hại cô khi nãy còn mong đó là một cơn ác mộng.

Thương Tử Kỳ đã lâu không gặp, Tô Ngưng buồn bực tìm

lại ký ức, Bùi Gia Tề mỉm cười rồi hôn cô, còn cả Cố Chính Vinh vội vã ra đi,

tất cả đều ùa về rất rõ. Muốn trốn tránh hiện thực, cô nằm bất lực trên giường

hồi lâu.

Điện thoại trong phòng khách reo lên, cô vùi đầu vào

gối tiếp tục chạy trốn, tiếng chuông dai dẳng không dứt kế đến là điện thoại

của cô, bài Hành khúc đấu sĩ bò tót như sục sôi, là mấy tuần trước Tô Ngưng lấy

điện thoại cô tự mình cài đặt. Khi ấy Tô Ngưng vừa ấn nút vừa ra sức đập lên

vai cô, “Tiểu Manh, điện thoại người khác cô có thể không để ý, nhưng khi tiếng

nhạc này vang lên cô có biết phải làm gì không?”

Biết chứ, chính là sau khi tiếng nhạc này vang lên

phải lập tức nghe máy, nhất định phải nghe, có chết cũng phải nghe.

Lại rên lên một tiếng, cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng

bò dậy lấy điện thoại ra nghe.

Giọng Tô Ngưng lập tức vọng lại, “Lăng Tiểu Manh! Cô

đang bay lượn ở đâu thế hả? Đã nói hôm nay phải chụp hình, sao tới giờ vẫn chưa

đến?”

“Không phải buổi chiều sao?”, giọng cô rụt rè.

“Buổi chiều? Cô muốn chụp thế nào thì chụp à? Mau tới

đây cho tôi thử tạo hình hóa trang, lần này nhất định phải trang điểm cho cô

thật đẹp, bước ra phải trông như thiên thần.

Tô Ngưng nói chuyện rất dứt khoát, Lăng Tiểu Manh vốn

chỉ nghe dược một phần, lúc này đã cầm điện thoại vừa trả lời vừa đi vào phòng

tắm, lúc đứng trước gương cô hét lên thảm thiết.

“Sao vậy, sao vậy?”, Tô Ngưng lo lắng.

“Có thể đổi sang ngày khác không?” Lăng Tiểu Manh

giọng nói vốn rụt rè giờ trở nên cực kỳ thảm thiết…Đầu heo, Bùi Gia Tề nói

không sai, cô nhìn thấy trong gương cái đầu heo!

Tô Ngưng vừa nhìn thấy Lăng Tiểu Manh đã hít sâu một

hơi, không thể tin nổi nhìn kỹ một lượt từ đầu đến chân, rít lên, “Tối hôm qua

cô làm cái quái gì vậy?”.

Lăng Tiểu Manh xấu hổ muốn chết, cố kìm để không lấy

tay bưng mặt, “Đâu có đâu, có làm gì đâu, là do không ngủ được”.

“Không ngủ được?”, suýt chút nữa Tô Ngưng lại rít lên,

nghĩ một lúc rồi không thèm nhìn cô hỏi, vớ lấy điện thoại trên bàn đùng đùng

bước ra ngoài.

Anh được lắm Bùi Gia Tề, uổng công tôi toàn tâm toàn ý

giúp anh, đem một cơ hội tốt như thế trao vào tay anh, anh được lắm, chỉ trong

một đêm đi biến Lăng Tiểu Manh không khác gì cái đầu heo!

Đi ra tận ngoài cổng cô mới nhấc điện thoại, ngón tay

bấm rất mạnh, dường như bàn phím phát ra tiếng hét thảm thiết “Bùi Gia Tề! Tối

qua anh đã làm gì Tiểu Manh?”, điện thoại vừa thông cô đã hét lên.

“Cô ấy đã tới tòa soạn rồi? Giờ biết làm thế nào? Mắt

còn sưng lắm phải không? Đầu gối đã đỡ tí nào chưa?”, bên kia không thèm trả

lời mà hỏi một chuỗi các câu hỏi liên hoàn, giọng nói vẫn như có tiếng cười.

Quả nhiên là anh ta! Tô Ngưng nộ khí xung thiên, “Có

thật là anh làm không? Thật quá đáng!”.

Tôi đang trên đường, đợi chút nữa tới phòng chế tác.

Chẳng phải hai người đi chụp hình sao? Tới rồi hẵng nói.”

Tên đàn ông này... Không thể nói nổi, Tô Ngưng bắt đầu

nghiến răng nghiến lợi.

Cuộc nói chuyện kết thúc, Bùi Gia Tề hơi chau mày,

nghe giọng điệu Tô Ngưng có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng tối qua khi anh rời đi

Lăng Tiểu Manh vẫn ổn mà.

Thực tế, tối qua sau khi Lăng Tiểu Manh ngừng khóc,

anh không bỏ về ngay, mà còn bắt cô tới tiệm thuốc để xử lý vết thương.

Lúc đầu cô kháng cự quyết liệt, chẳng muốn nhấc chân,

sau anh ép mãi, cô sợ quá lùi lại một bước, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống

đất, anh liền cười phá lên.

Lăng Tiểu Manh sống ngay trung tâm thành phố, góc có

tiệm thuốc sáng đèn suốt hai mươi tư giờ, trong đêm tĩnh lặng chỉ hé đúng một ô

cửa nhỏ, bên trong có một cô lớn tuổi mặc áo blu, thấy hai người họ thì cười tươi

rói “Mua gì cháu?”.

Nhìn chàng trai đứng bên, Lăng Tiểu Manh quyết định

tranh nói trước, “Cháu muốn một túi băng Ugo”.

Bùi Gia Tề lắc đầu, “Chắc là không được”.

Cô bán hàng nhìn hai người họ rồi nói, “Để cô xem cho

nào”.

Tránh không được, Lăng Tiểu Manh đành kéo váy lên một

chút, để lộ đầu gối của mình.

“Hả...” Cô bán hàng hít một hơi dài, “Vết thương lớn

như thế này, chỉ bằng cứu thương thôi không được, phải lấy cồn khử trùng cái

đã”.

Cồn? Lăng Tiểu Manh trợn mắt lặng người, mất tự chủ,

cô bị Bùi Gia Tề ấn xuống một chiếc ghế không biết anh biến ra từ đâu.

Đêm dài lê thê cô đơn hiu quạnh, chẳng mấy khi có một

đôi khách trông vui vui lạ mắt, bà chủ rất nhiệt tình, cầm chai cồn và bông

băng đi ra, vừa làm vừa an ủi, “Không rửa sạch sẽ nhiễm trùng đấy, cháu cố chịu

một chút rồi sẽ hết thôi”.

Cái gì mà chịu một chút rồi sẽ hết? Lúc cồn rót vào

vết thương nóng như thiêu như đốt, Lăng Tiểu Manh nghiến răng thật chặt, môi

trăng bợt.

Bùi Gia Tề đứng bên cạnh nhìn, nói với cô bán hàng,

“Nhẹ tay chút cô”.

Cô cười, “Lần sau phải cẩn thận nhé, thấy chồng cháu

ghê chưa kìa.”

“Anh ấy không phải chồng cháu...”, đau chết rồi mà vẫn

phải giải thích, Lăng Tiểu Manh lẩm bẩm.

Giờ thanh niên chưa kết hôn nhưng sống cùng vói nhau

khá nhiều, cô bán hàng như hiểu ra, “Bạn trai hả, được được, để cô đi lấy băng

gạc”.

Định thanh minh thêm lần nữa thì cô bán hàng đã quay

người vào trong, trước mắt Tiểu Manh không có người để giải thích, vừa hay đúng

lúc Bùi Gia Tề đang cúi xuống, có phần ngại ngùng, miệng cô đang mở đành khép

lại.

Thái độ của anh rất tự nhiên, nhìn kỹ hai đầu gối thảm

thương của cô rồi nói, “Đã biết đau chưa, lần sau nhớ cẩn thận chút”.

Một miếng gạc lớn hình vuông, vừa dán xong đâu đấy,

Lăng Tiểu Manh thoáng nhìn liền thở dài, từ nhỏ khả năng đi thăng bằng của cô

rất tốt, cô cũng không phải đứa trẻ hiếu động thích chạy nhảy, thế nên chưa bao

giờ bị thương ở chỗ kinh điển này, cuộc đời quả lắm bất ngờ.

Ánh mắt trốn tránh vết thương của mình khiến anh thấy

thật thú vị, sau khi tiễn cô lên gác Bùi Gia Tề không nhịn được mỉm cười.

Lúc ấy mọi thứ còn khá ổn, chẳng lẽ sau đó Lăng Tiểu

Manh lại biến mình ra nông nỗi này? Nghĩ một lúc anh lại nhấc điện thoại, đầu

dây bên kia không có người nghe, mãi sau mới nghe thấy tiếng cô vọng lại.

“Tiểu Manh, các cô mấy giờ mới tới?” Vốn định hỏi đầu

gối thế nào, nhưng chỉ một giây sau, anh đã thốt ra một câu hỏi chẳng hề liên

quan.

“Ừm... Tôi cũng không biết.” Lăng Tiểu Manh đang ngồi

trên chiếc ghế cao, trước mặt là người hóa trang, nhìn Tô Ngưng đang điên tiết

tóm lấy người hóa trang có hàng ria nhỏ thao thao bất tuyệt. Ý định bỏ chạy

càng lúc càng mãnh liệt, đáng tiếc Tô Ngưng nói được vài câu liền quay đầu lại

nhìn, áp lực nặng nề, gót chân cô chuyển hướng mấy lần rồi chẳng dám đành đứng

lại.

“Cô đang ở đâu?”

“Tòa soạn, Tô Ngưng nói phải tạo hình xong mới đi.”

Bùi Gia Tề đã chứng kiến toàn bộ cảnh thê thảm của cô tối qua, nghe thấy giọng

anh cô có phần ngại ngùng, nhưng đầu dây bên kia giọng khá thoải mái, hỏi đáp

chuyện trò, dần dần cũng khiến cô thả lỏng, nhẹ nhàng trình bày tình trạng của

mình.

“Tạo hình?” Anh cười, “Đồng chí Tiểu Manh, tôi đang

rất mong chờ đó”.

Tạo hình đầu heo mà cũng mong chờ, Lăng Tiểu Mang đau

khổ.

China Visual mời tới chuyên viên trang điểm tốt nhất

trong ngành, lúc này đã nghe xong một tràng về yêu cầu của Tô Ngưng, đi tới vỗ

vỗ lên gương mặt Lăng Tiểu Manh.

Vừa dập điện thoại, Lăng Tiểu Manh chưa kịp chuẩn bị

sợ điếng người, bên tai nghe thấy giọng nói hùng hồn của người tạo hình, “Không

thành vấn đề, cứ để đấy tôi.”

Trông thấy Lăng Tiểu Manh đáng thương bị kéo đi, Tô

Ngưng thở dài rồi tiếp tục bận rộn. Triển lãm còn một tuần nữa là khai mạc, lúc

này mọi việc đang bộn bề ngổn ngang, vừa bận rộn vừa phải nghĩ xem rốt cuộc tối

qua Lăng Tiểu Manh và Bùi Gia Tề đã xảy ra chuyện gì. Cô coi Tiểu Manh như bạn

mình, nếu vì cô mà Tiểu Manh xảy ra chuyện gì, chắc cô đập đầu vào tường mất.

Nhà tạo hình tốt nhất trong giới quả nhiên có năng lực

biến thứ khủng khiếp nhất trở nên kỳ diệu, cuối cùng thì khi Lăng Tiểu Manh

xuất hiện trước mặt mọi người, ai ai cũng kinh ngạc, trầm trồ, hòn đá to nặng

trong lòng Tô Ngưng rơi xuống, quên luôn dáng vẻ cuống quýt của mình khi nãy,

thu dọn đồ đạc liền cười hì hì kéo cô ra ngoài.

Phải thay một chiếc áo lệch vai khá nghệ thuật, một

vai lộ ra ngoài, khiến Lăng Tiểu Manh không quen chút nào, vừa đi vừa kéo,

miệng còn cầu xin, “Có thể thay bộ khác được không? Tôi không quen”.

Người tạo hình còn đang đắc ý đón nhận ánh mắt ngưỡng

mộ của mọi người, nghe thấy vậy lập tức nhìn lại, Lăng Tiểu Manh nuốt nước bọt

rồi cúi đầu không dám mở miệng.

Một đoàn người ầm ĩ náo nhiệt đi đến phòng chế tác, lễ

tân trong cửa hàng đã quen với Tô Ngưng và Tiểu Manh, mỉm cười rồi chỉ lên gác,

“Bùi tiên sinh đã đến từ lâu, đang đợi ở trên kia đấy ạ”.

Tô Ngưng hừ một tiếng, Lăng Tiểu Manh lấy làm lạ nhìn

cô, định hỏi làm sao vậy, nhưng bên tai có tiếng rì rầm to nhỏ, cô bị đẩy lên

gác liền nhìn thấy Bùi Giạ Tề và ông Lý.

Đồ gia dụng đã được chuyển đến từ lâu, tất cả thiết kế

lần này của cô đều được sử dụng kỹ thuật nén ép, nên đường nét trơn láng, không

hề sử dụng đến một chiếc đinh ốc, bề mặt được đánh bóng bằng tay, màu sơn bóng

loáng, không có màu lót, những vân gỗ nguyên bản tán đều dưới ánh nắng, cho ta

cảm giác khoan khoái dễ chịu.

Bùi Gia Tề cùng ông Lý đang đứng trước cửa sổ, thấy

cầu thang có tiếng động hai người ngoái đầu lại nhìn, ông Lý nhìn Lăng Tiểu

Manh rồi vỗ lên vai anh, giọng vang dội, “Có phúc nhá, tên tiểu tử này”.

Không ngờ Lăng Tiểu Manh mới chỉ trang điểm qua loa mà

đã long lanh đến thế, Bùi Gia Tề sững người mất một giây, rồi đưa mắt nhìn đám

người phía dưới, nhướng mày cười.

Tất cả đều rất chuyên nghiệp, đèn chiếu đã đâu đấy, Tô

Ngưng vốn định hỏi cho rõ, nhưng thấy Lăng Tiểu Manh nhìn Bùi Gia Tề với thái

độ bình thường, vẻ mặt Bùi Gia Tề lại không có gì khác thường, chẳng lẽ cô đã

lẫm rồi sao?

Chần chừ một lúc, rồi Tô Ngưng lại bận chạy tới chạy

lui để điều hành, nhiều việc không kể hết, công việc đúng là quan trọng nhất.

Không quen khi mọi người đổ dồn ánh mắt, nhưng bước

tới những đồ gia dụng do chính mình thiết kế, ngón tay khẽ chạm lên bề mặt được

làm bằng gỗ láng bóng, cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng bình tĩnh lại phần nào.

Bên tai có tiếng Bùi Gia Tề, “Đặc sắc lắm, đặc biệt là

ở chỗ này, làm sao em có thể nghĩ ra được?”.

Ngón tay anh thật dài, đặt lên thành một ghế, chiếc

ghế tựa đó hai bên khum lại, cong cong đẹp mắt, ngồi vào mà có cảm giác như

đang được nằm trong vòng tay người khác.

Lăng Tiểu Manh khẽ cười, “Tự nhiên nghĩ ra, tôi nghĩ

mấy cô gái độc thân chắc sẽ thích lắm”.

Tiếng người chụp hình hô lên, “Bùi tiên sinh tránh ra

chút ạ, Tiểu Manh, ngồi xuống để thử ánh sáng”.

Lãng Tiểu Manh ngoan ngoãn ngồi xuống, tất cả đồ gia

dụng đều được làm bằng gỗ thô, duy chỉ có chiếc ghế này bằng da, nếu nhìn kỹ sẽ

thấy bên trên có một lớp vải bằng vân gọn trong suốt, phản chiếu ánh sáng muôn

màu, khiến ta liên tưởng tới ánh trăng trong đêm tĩnh lặng.

Chiếc ghế này được cô thiết kế cuối cùng, đặt chính

giữa trông lại càng nổi bật, một cảm giác hài hòa đến kỳ lạ thoáng nhìn cũng có

thể thấy được.

Ánh đèn nhấp nháy không ngừng, chiếc ghế là một đoàng

cong hoàn chỉnh, cô ngồi xuống mà thu mình vào trong, chiếc ghế tựa cong cong,

tựa như đang ôm cô vào lòng.

Con người là loài động vật đáng thương, chẳng có lúc

nào là không muốn được ôm và hôn. Tuy những thứ đó không là mãi mãi, vậy cô sẽ

lùi lại để có được lần khác, lây chiếc ghế này để thỏa mãn bản thân.

Đường cong hoàn mỹ, chất liệu bằng da, tuy không có

hơi ấm, nhưng ngồi thật lâu, hơi ấm của mình cũng khiến nó dần ấm lên. Nhắm mắt

vào là có thể tưởng tượng, tưởng tượng mình vẫn đứng dưới ánh trăng hôm ấy, bàn

tay được kéo lại, cơ thể chìm trong vòng tay anh, ngẩng đầu nhìn vầng trăng

trên cao, đâu đó điểm xuyết màu ghi nhạt, càng trở nên trắng trong.

Cũng chẳng sao đây là vòng tay cô trao cho chính mình,

mãi mãi không sợ mất đi.

Quên hết tất cả, Lăng Tiểu Manh nhắm mắt rồi mỉm cười,

sâu trong cổ họng có một cảm giác lạ kỳ, lúc nuốt nước bọt thấy khó khăn và đau

rát, nhưng cô chọn cách lờ đi, ít nhất thì bây giờ cô đã không còn sợ nữa.

Chiếc ghế trắng như màu trăng, thấp thoáng đường vân,

giống như một vòng tay, cô gái với bờ vai trắng ngần thoáng nở nụ cười, hiền

hòa nhẹ nhàng, tựa như làn mây.

Tất cả đều nín thở, chỉ có ánh đèn nhấp nháy liên tục,

người chụp hình có vẻ rất mãn nguyện và hung phấn, còn Bùi Gia Tề tay đút túi

quần, đứng lặng thinh một bên, anh vẫn hay cười nhưng lúc này đột nhiên chau

mày lại.

Có phải anh quá nhạy cảm? Tại sao trong chớp mắt Lãng

Tiểu Manh trước mắt đã trở nên xa xăm đến thế? Cảm giác như cô đã đến một thế

giới khác, khiến anh muốn đưa tay tóm cô lại, ít nhất cũng có cảm giác chân

thực.

Vào một buổi chiều sau đó một tuần, Lăng Tiểu Manh

ngồi trước bục chế tác vừa gặm sandwich vừa giở tài liệu, cầu thang có tiếng

động, ngẩng đầu lên thì thấy Tề Cách Cách đang cười rất tươi, dưới ánh đèn hàm

răng trắng bóng.

“Tiểu Manh, tôi tới rồi.”

Cứ ba bốn ngày lại gặp vị đại tiểu thư này, Lăng Tiểu

Manh không quen cũng thành quen. Nhưng hôm nay Tề Cách Cách đến có việc thật,

cô bị Tô Ngưng bắt tổ chức party cho nhà tài trợ tham dự triển lãm, lúc đó Tề

Cách Cách rất trượng nghĩa đứng ra bảo đảm, “Không có gì đâu, tôi với cô cùng

làm, đằng nào cha tôi cũng là một trong số những nhà tài trợ”.

Biết tới lúc đó Tô Ngưng sẽ rất bận, có người bên cạnh

nói chuyện vẫn tốt hơn bị mọi người nhìn chằm chằm, Lăng Tiểu Manh bèn nhận

lời.

Hoàn toàn chẳng mong tới bữa tiệc, lúc này Lăng Tiểu

Manh đang ngồi ăn bữa tối đã chuẩn bị sẵn, nói với Tề Cách Cách, “Có muốn ăn

sandwich không?”.

Nhìn vào hộp cơm nhỏ của cô, mắt Tề Cách Cách sáng

lên, “Là cô làm đấy à? Cô làm thì tôi mới ăn”.

Biết nhau càng lâu càng thấy ngạc nhiên với Lăng Tiểu

Manh, tài nấu nướng của cô ấy không chê vào đâu, thứ dở nhất cũng có thể trở

nên kỳ diệu, chỉ là món cháo rau đơn giản cũng có thể cho ta dư vị thơm lành.

“Làm đại ấy mà, ăn đi.” Đằng nào cô cũng không ăn được

nhiều như thế, Lăng Tiểu Manh đẩy hộp cơm về phía Tề Cách Cách.

Cắn miếng đầu tiên Tề Cách Cách đã cười tít mắt, “Tiểu

Manh à, có biết cảnh giới cao nhất của võ hiệp là gì không?”.

Sao lại có cả võ hiệp ở đây, “Cái gì thế?”.

“Đó là vô chiêu thắng hữu chiêu, cho dù là thứ gì, chỉ

cần cô ra tay là có thể khiến người khác chẳng còn gì để nói.” Để tăng phần

hiệu quả, Tề Cách Cách còn hoa tay lên, “Có biết Hoàng Dung không? Cải xanh đậu

hũ cũng có thể nấu thành đệ nhất thiên hạ, cô còn lợi hại hơn, sandwich cũng có

trở thành đệ nhất hương vị, ha ha”.

Cô bị chọc cho phì cười, “Cô thích là tốt rồi, ăn

nhiều chút đi”.

“Không được đâu, ăn nhiều sẽ mất đắng.” Tề Cách Cách

sờ lên eo thở dài, “Ngưỡng mộ cô thật, nhìn người chỗ nào cũng thấy chuẩn”.

“Tôi thì có gì mà ngưỡng mộ.” Dáng chuẩn? Lăng Tiểu

Manh cúi nhìn cơ thể bằng phẳng của mình.

“Nhưng anh Tề thích mà.” Tề Cách Cách thở dài, “Ngưỡng

mộ chết mất thôi”.

Lăng Tiểu Manh lập tức lắc đầu, “Tôi chẳng có gì với

Bùi Gia Tề cả.”

“Tôi biết chứ, nhưng cô nhìn những thứ trên bàn này

xem.”

Trên bàn là những tài liệu mới nhất về những thiết kế

gia dụng của một vài triển lãm trong và ngoài nước, phòng chế tác vốn có rất

nhiều, nhưng từ lúc Lăng Tiểu Manh đến đây hầu như mỗi ngày lại thấy có cái mới

xuất hiện.

“Sao vậy? Những thứ này đều là của phòng chế tác mà,

tôi chỉ giở đại thôi.”

Lại hít một hơi dài, Tề Cách Cách ôm ngực, “Giở đại?

Cô tưởng những thứ này kiếm được dễ lắm sao? Kể cả có tìm được cũng không đầy

đủ và nhanh thế này đâu, anh Tề tốn bao nhiêu công đấy, chỉ là không nói mà

thôi”.

Lăng Tiểu Manh lặng người, rồi khẽ "ừ" một

tiếng.

“Cô chỉ ừ một tiếng thôi sao?” Tề Cách Cách chịu hết

nổi, “Đừng thay anh ấy lúc nào cũng cười hì là nhầm, lần này vì cô mà làm vậy,

tôi còn cảm động chết đi được, cô không thích sao? Không thích thì đưa tôi là

được rồi, tôi muốn lắm”.

Bó tay, đó là một người đàn ông, hơn nữa lại chẳng

phải vật sở hữu của cô, làm sao có thể đưa tới đưa lui? Điều quan trọng nhất

là, cô chẳng cẩn biết anh ta có để tâm hay không? Chẳng biết phải trả lời thế

nào, Lăng Tiểu Manh bắt đầu nhăn nhó.

“Thế thích cái gì nào?” Đầu cầu thang vọng lại tiếng

con gái vừa nhanh vừa dứt khoát, họ cùng ngoái đầu lại nhìn, Tô Ngưng cùng Bùi

Gia Tề người trước kẻ sau cùng bước tới, Bùi Gia Tề chân rất dài, rõ ràng đang

ỏ phía sau, nháy mắt đã đứng cạnh bục chế tác, “Tiểu Manh, sao giờ này lại ăn

sandwich? Cách Cách, em lại ầm ĩ gì thế?”.

Nhìn thái độ và giọng điệu anh ta thay đổi hoàn toàn

kia! Tề Cách Cách tức điên, đứng dậy lớn tiếng đáp, “Ầm ĩ? Là ai bảo em đến sớm

giúp Tiểu Manh chuẩn bị thế hả?”.

Tô Ngưng ăn mặc rất trịnh trọng, lúc này đang chau mày

lại với kiểu ăn vận của Lăng Tiểu Manh, nghe vậy liền giảng hòa, “Là tôi mà,

nhưng Cách Cách à, cô đến sớm vậy cũng chẳng có hiệu quả lắm”.

“Sao lại không có hiệu quả, mọi thứ đã đem đến hết

rồi, tôi còn chưa kịp nói với cô ấy hai câu, ai bảo hai người cũng đến sớm thế

này.” Bị nghi ngờ về năng lực làm việc, Tề Cách Cách liền rút đồ trong chiếc

túi cô mang ra để chứng minh.

Trông thấy chiếc váy đó Lăng Tiểu Manh trố mắt, quay

lại tóm lấy Tô Ngưng, “Tôi không mặc đâu”.

Đã sớm biết được phản ứng của cô, Tô Ngưng kịp né sang

một bên, mắt vẫn nhìn chiếc váy đó, tay Lăng Tiểu Manh đã đặt luôn lên người

Bùi Gia Tề đang đứng cạnh đó, chạm vào cánh tay ấm áp và rắn chắc của anh, bên

tai như có tiếng cười, “Không mặc cũng không được đâu”.

Lăng Tiểu Manh mặt mũi đỏ ửng lên.

Bữa tiệc được tổ chức trên tầng ba một khách sạn, họ

đến muộn, trong sảnh khi ấy đã cực kỳ náo nhiệt, Lăng Tiểu Manh đi sau Tô Ngưng

và Tề Cách Cách, chỉ dám cúi đầu bước thỉnh thoảng ngoái đầu lại thì thấy mọi

người cứ nhìn mình, chiếc váy dài ngang gối khiến cô thấy áp lực, dọc đường đi

cứ lấy tay kéo váy xuống.

“Đừng kéo nữa, kéo nữa mà rơi xuống là tôi không chịu

trách nhiệm đâu đấy.” Tô Ngưng ngoái đầu lại nhìn, vừa buồn cười vừa bực, vội

kéo cô tới nói chuyện với nhóm người quen thuộc, thần thái nhanh nhẹn, chào hỏi

với người khác một cách thuần thục.

Tề Cách Cách đưa tay kéo Bùi Gia Tề đang đi đằng

trước, “Đợi chút, em có chuyện muốn nói”.

Thấy Tô Ngưng và Lăng Tiểu Manh đi vào đám đông, Bùi

Gia Tề mỉm cười đáp, “Sao vậy?”

“Anh, anh nghĩ Tiểu Manh có thích mình không?”

Cô em đồng môn này vẫn luôn khiến người khác phải kinh

ngạc, câu hỏi tuy hơi thiếu tế nhị, nhưng Bùi Gia Tề cũng không quá ngạc nhiên,

“Cái này sao lại hỏi anh, phải hỏi cô ấy chứ”.

Tề Cách Cách chau mày, vẻ mặt rất nghiêm túc, “Em đã

hỏi rồi”.

“Hả?” Bùi Gia Tề so vai, “Xem ra đáp án không tốt

rồi”.

“Anh, em đã nghĩ thông rồi, anh biết em luôn thích

anh, đúng không?”

Thẳng thắn thật, Bùi Gia Tề bật cười, “Anh vẫn luôn

lấy làm vinh hạnh”.

Tề Cách Cách lườm anh, “Yên tâm đi, thích là thích,

vẫn chưa đến mức yêu đến sống đi chết lại đâu, nên thấy anh thích Tiểu Manh, em

cũng không đau khổ đến mức ôm ngực mà chết”.

Với cô gái như thế này, có muốn ghét cũng không ghét

được, Bùi Gia Tề cười ha hả, “Anh biết, nếu không sao anh dám đứng cạnh em?”

“Đắc ý vừa thôi, bây giờ có phải anh thấy rất bất lực

với Tiểu Manh không? Như nhau cả thôi, cô ấy thế là làm cho em mở mày mở mặt

đấy.”

Bùi Gia Tể mếu máo, “Nói hay lắm, nhưng phàm việc gì

mà miễn cưỡng thì cũng không được, đặc biệt là Lăng Tiểu Manh, em nhìn cô ấy

xem”.

Nhìn thì nhìn, Tề Cách Cách lướt mắt nhìn trong đám

đông, Lăng Tiểu Manh đang bị Tô Ngưng kéo, ánh mắt thất thần, chân cứ như muốn

hướng ra ngoài.

Chắc chắn cô ấy đang miễn cưỡng, Tề Cách Cách không

nói được gì.

Nơi này thực sự không thích hợp với cô ấy, Lăng Tiểu

Manh đang nói chuyện mà mấy lần cứ ngó trái, ngó phải tìm đường để chạy.

Lăng Tiểu Manh không quen với những buổi tiệc, vẻ mặt

ngó trái ngó phải của cô rất đáng yêu. Tề Cách Cách đã bị bạn bè kéo đi, Bùi

Gia Tề tới trước bàn ăn lấy rượu, đứng từ xa cố ý thưởng thức vài phút rồi mới

bước tới.

Lúc cô ngoái đầu nhìn lại ánh mắt lạc lõng, nhưng sau

đó biến mất rất nhanh.

“Tô Ngưng, cho tôi mượn Tiểu Manh một chút nhé”, Bùi

Gia Tề nói với Tô Ngưng.

Sự kiện đầu heo ngày hôm đó, cuối cùng Tô Ngưng cũng

biết qua loa từ lời kể củaa Lăng Tiểu Manh, sau khi biết Bùi Gia Tề không “làm

bậy”, đương nhiên cô tiếp tục giúp anh như trước. Tuy lúc này Tô Ngưng đang nói

rất hăng, nhưng vẫn gật đầu ngay lập tức, “Được chứ”.

Đi tói một góc Lăng Tiểu Manh mới thở dài nhẹ nhõm,

nhìn anh với ánh mắt đầy cảm kích, chỉ vào chai rượu Bùi Gia Tề hỏi, “Uống một

chút nhé?”.

Kinh nghiệm thảm hại lần trước vẫn còn nguyên, Lăng

Tiểu Manh cảnh giác nhìn.

“Là sâm panh, yên tâm đi.” Bùi Gia Tề tủm tỉm, có thể

đừng đáng yêu thế này được không, mỗi một động tác của cô dù là nhỏ nhất cũng

khiến anh mỉm cười.

Những lời của Tề Cách Cách vẫn vang vọng bên tai, giờ

đây cứ nhìn thấy nụ cười của anh Lăng Tiểu Manh là thấy sợ, cô lắc đầu, “Tôi đi

đổi nước cam là được rồi”.

Thở dài, anh biết cô nhát gan, nhưng hai người đã quen

biết nhau lâu rồi vậy mà cô vẫn nhìn anh rón ra rón rén, Bùi Gia Tể thực sự

thấy bất lực.

“Để tôi đi”, đón lấy chiếc ly trên tay cô, anh đi tới

bàn ăn.

Dáng người Bùi Gia Tề cao ráo, lúc đi rất khoan thai,

nhìn sau lưng cũng đầy sức hấp dẫn, hai cô gái lạ mặt ăn vận rất đẹp khẽ tán

dương, “Nhanh tới xem mỹ nam kìa”.

Đây chính là lý do tại sao lần nào cô cũng cực lực né

tránh xuất hiện cùng người đàn ông này, Lăng Tiểu Manh hơi lùi vào trong góc.

Lùi được hai bước cô va phải một người, định quay đầu

xin lỗi, vừa quay đẩu Lăng Tiểu Manh hoàn toàn chết lặng.

Gần đây Lăng Tiểu Manh rất hay mất ngủ, bởi cô sợ ngủ

rồi thì lại mơ, giấc mơ chỉ xoay quanh một người, đó chính là người đang đứng

sau cô.

Trong giấc mơ của cô lúc nào Cố Chính Vinh cũng trầm

lặng, nhìn cô không nói một lời, rồi quay người bỏ đi, lần nào cô cũng cố gắng

kìm chế để bản thân không ngăn anh lại, lúc tỉnh lại xương cốt đau ê ẩm, chẳng

thà là cô không ngủ.

Tuy đã thấy anh rất nhiều lần trong mơ, nhưng mặt đối

mặt thật sự với anh, Lăng Tiểu Manh vẫn thấy lo sợ bất an, mấy tuần rồi không

gặp, hình như anh gầy đi nhiều, vẻ mặt vẫn rất nghiêm nghị, lời nói cũng luôn

ngắn gọn lướt nhìn cô, rồi trở về đứng bên cạnh bạn.

Người đứng cạnh anh là Tề Lý Chính, thấy cô liền mỉm

cười, “Hóa ra là Lăng tiểu thư, trước khi ra ngoài Cách Cách có nhắc đến cô

đấy”.

Trước mặt là Cố Chính Vinh, đầu óc Lăng Tiểu Manh lúc

này tạm ngừng hoạt động, rồi ý nghĩ đầu tiên của cô là Tô Ngưng và Tề Cách Cách

gạt mình, cô đã xem kỹ danh sách khách mời ngày hôm nay, trong số nhà tài trợ

tuyệt đối không có công ty cũ của mình, cũng có nghĩa là Cố Chính Vinh không

xuất hiện, thế nên cô mới đồng ý tới đây, không ngờ trong chóp mắt đã gặp được

anh, còn anh đang đứng cùng Tề Lý Chính, Tề Lý Chính vẫn đang mỉm cười hỏi cô,

đến cơ hội chạy trốn cũng không có.

Cũng không cần thiết phải chạy, Bùi Gia Tề đã bước

tới, thấy Cố Chính Vinh và Tề Lý Chính cũng không dừng bước, đi thẳng tới chỗ

cô đưa ly nước, “Tiểu Manh, nước cam của cô đây”.

Lăng Tiểu Manh đón lấy ly nước rồi cúi đầu kề sát

miệng ly.

Giọng Tề Cách Cách vang lên, “Ba à, ba ở đây ạ”.

“Con nhóc này, nhiều người ở đây thế này, sao không

mau chào.”

“Xin chào Tổng giám đốc Cố.” Tề Cách Cách lập tức chào

anh.

“Còn cả những người khác nữa?”

“Ba nói đàn anh của con á?” Tề Cách Cách lè lưỡi cười,

thôi đi, anh ấy đang cố gắng theo đuổi chị Tiểu Manh, tốt nhất chúng ta nên để

họ có một chút riêng tư, con không làm kỳ đà cản mũi đâu”.

“Tổng giám đốc Tề, Tổng giám đốc Cố, các vị đều đang ở

đây ư.” Lại có tiếng chào, Tề Lý Chính mỉm cười ngoái đầu lại, ánh mắt Cố Chính

Vinh rõ ràng chẳng hề có cảm xúc, nhưng Lăng Tiểu Manh lại thấy như bị dao đâm,

đau tới mức không mở nổi mắt.

Thấy Tề Cách Cách và hai người họ đã đi xa, Bùi Gia Tề

mới cúi đầu nói, “Tiểu Manh…”

“Xin lỗi, tôi muốn ra ngoài hít thở không khí.” Đại

sảnh rộng lớn khiến cô có cảm giác như nghẹt thở, Lăng Tiểu Manh vội vã buông

một câu rồi quay đầu ra ngoài.

Phản ứng của cô khiến anh nhớ tới cảnh cô vội vã rời

khỏi bữa tiệc tại biệt thự nhà anh, vẫn vẻ hoang mang lo sợ ấy, bước chân cô

vội vã, anh định đuổi theo, nhưng chẳng biết có phải do bản năng, anh bước lên

trước rồi ngoái đầu nhìn lại.

Trong đám người đó chỉ có Cố Chinh Vinh đang nhìn lại,

bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt Cố Chính Vinh lãnh đạm, họ nhìn nhau như không quen

biết rồi anh quay người bỏ di.

“Bùi tiên sinh, đợi đã.” Phía sau có người gọi lại, là

Tổng biên tập của China Visual, Bùi Gia Tề ngoái đầu thì thấy Tổng biên tập

đang mỉm cười, “Vội đi đâu vậy?”.

Tổng biên tập China Visual cùng vài người phụ trách

bên phía tài trợ đang đi tới, đã khá quen với Bùi Gia Tề, nên cách nói chuyện

của họ cũng bớt phần khách sáo, “Giờ chưa đi được đâu, mới bắt đầu, dù sao cũng

phải đợi tôi nói chuyện xong đã”.

Bùi Gia Tề nhìn về phía Lăng Tiểu Manh biến mất, chỉ

nói đúng một câu, “Tôi đi tìm Lăng Tiểu Manh, đợi tôi vào cùng cô ấy”.

Bên cạnh có người hỏi, “Lăng Tiểu Manh? Lăng Tiểu Manh

của bên Tổng giám đốc Cố ư?”.

Anh hơi chau mày chưa kịp đáp thì Tổng biên tập đã trả

lời giúp anh, “Giờ không còn nữa rồi, giờ Tiểu Manh đã chính thức gia nhập

phòng chế tác của Bùi tiên sinh, nào nào, mọi người cùng làm quen với Bùi Gia

Tề, Bùi tiên sinh”.

Anh không hay xuất hiện ở nơi công cộng, nên những

người trong nước biết đến anh không nhiều, hai bên gật đầu chào hỏi, mấy người

bên cạnh không hỏi chuyện anh mà bắt đầu nói về Cố Chính Vinh, “Nhắc đến Cố

Chính Vinh mới nhớ, sao hôm nay anh ta cũng tới nhỉ? Thời gian trước nghe nói

anh ta về Thụy Điển, khu Đại Trung Hoa đã đổi người rồi".

“Không phải thật đâu, Cố Chính Vinh làm việc có ai

đoán được bao giờ, nói đến đổi người, có biết tên họ Đổng đó không? Thời gian

trước còn làm việc, giờ đột nhiên từ chức, chẳng biết chạy đi đâu mất, bên phía

Osun đó mới gọi là đổi người”.

Bên cạnh có tiếng cười, “Trong giới này khó lường, ai

biết được anh ta đã động đến ai?”.

“Đừng suy diễn nữa.” Người đầu tiên nói chuyện Cố

Chính Vinh tiếp tục hỏi, “Lần này bên phía nhà tài trợ không có công ty của Cố

Chính Vinh, sao anh ta lại đến đây? Lấy thể diện hay tự tìm rắc rối?”.

“Anh đang đùa đấy à? Lần này anh ta tài trợ dưới danh

nghĩa cá nhân với số tiền lớn như vậy, hôm nay không tới sao được?”

Một đám người nói chuyện tận đâu đâu, Bùi Gia Tề nhìn

vị Tổng biên tập China Visual vẫn còn đang đứng đó mỉm cười rồi nhướn mày hỏi,

“Thật không?”.

Tổng biên tập thở dài, “Người trong giới chuyện gì

cũng không giấu được”.

“Danh nghĩa cá nhân?”

“Là anh ấy không muốn cho người khác biết hơn nữa Tiểu

Manh...”, nói tới đây như thấy mình lỡ miệng, kìm lại.

Nhưng Bùi Gia Tề vẫn nói rất tự nhiên, “Không có gì,

tôi cũng biết được, không có anh ta Lăng Tiểu Manh có được cơ hội tốt thế này

sao?”.

Ông Tổng biên tập nhìn anh thêm lần nữa nói, “Anh là

người thông minh, đối với Tiểu Manh cũng rất tốt, anh ta cũng kỳ lạ, biết

chuyện mà cũng không ngăn cản”.

Không ngăn cản…Bùi Gia Tề nghe được mấy chữ này không

nhịn được đành thở dài, rồi quay đầu nhìn theo hướng Lăng Tiểu Manh biến mất

khi nãy, “Không ngăn cản? Là do anh ta thấy không cần thiết mà thôi”.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...